Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Hôm đó trong điện thoại em không nói gì, lại không cúp máy, tôi đoán có chuyện xảy ra. Tôi báo Trần Duệ, cậu ấy ở xa, tôi hỏi em để chìa khóa dự phòng ở đâu, rồi đến trước.”
Đầu óc vẫn choáng váng vì mới tỉnh, mãi mới tiêu hóa được câu nói đó, lại nghe anh :
“Bác sĩ nói em hạ đường huyết do quá mệt mỏi thiếu ngủ, mới ngất xỉu.”
Tôi đưa gãi mũi, có chút ngượng ngùng: “Dạo này công việc thật sự rất bận.”
Triệu Thanh nhìn tôi một lúc, rồi chợt bật cười: “ liều như hồi đại học.”
Tôi ngẩn ra, rồi hơi ngại hỏi: “Trần Duệ đâu rồi?”
Triệu Thanh nhìn tôi, sau một lúc mới mỉm cười, nghiêng đầu nói nhẹ: “Nó đi mua đồ ăn rồi. Em muốn ngủ thêm một chút không?”
Tôi vô thức gật đầu, ngập ngừng mấy giây, lại hỏi: “Lúc tôi tỉnh… là ai đưa tôi đến bệnh viện?”
Triệu Thanh im khá , rồi mới nhẹ đáp: “Mẹ em đến trước rồi.”
Tôi cúi đầu, siết chặt mép chăn.
Lúc ấy, tôi lờ mờ mẹ đỏ mắt, lo lắng hỏi bác sĩ: “Con gái tôi không chứ?”
Đó là lần đầu tiên tôi mẹ sốt ruột đến mức phát khóc.
Vì quá đỗi chân thực, tôi tưởng mình đang mơ.
Bỗng, có một bàn nhẹ nhàng vỗ lên đầu tôi vài cái.
Bàn ấy vừa ấm vừa khô ráo, mang theo sự an ủi dịu dàng.
Tôi giác ngẩng đầu, đúng lúc chạm phải mắt của Triệu Thanh.
Không khí chợt trở kỳ lạ.
ngờ, anh dường như phát hiện điều gì đó, thoáng khựng lại.
Tôi lần theo mắt anh, quay đầu.
Không biết Giang Lăng đã đứng ở cửa bao giờ, khóe mắt ửng đỏ.
12
mới một tháng không gặp, Giang Lăng trông như đã hoàn toàn biến thành một người khác.
Sắc mặt anh rất tệ, áo sơ mi có chút nhăn nhúm, cằm lởm chởm râu xanh, quầng thâm dưới mắt đậm đến mức có rõ, đủ biết đã rồi anh không được nghỉ ngơi tử tế.
Những trải nghiệm tuổi thơ khiến Giang Lăng cực kỳ chú trọng đến các chi tiết trong cuộc sống. Cúc áo luôn cài đến tận cổ, cả con người toát lên vẻ chỉnh tề, lịch thiệp khiến người khác dễ chịu.
khi tôi quen biết anh đến nay, đây là lần đầu tiên tôi anh trong bộ dạng tàn tạ chán nản đến .
Tôi bỗng trong lòng dâng lên một giác khó tả.
Thương xót ?
Có lẽ là một chút.
phần nhiều là sự tiếc nuối không quay lại như xưa.
Anh đã động lòng với Chu Huyên, kể đó là sự mới mẻ nhất thời, hay là chút rung động thoáng qua.
Một khi tâm đã lệch về phía người khác, thì lòng chẳng nào giữ vững được.
Tôi tin anh thật sự hối hận, như thì ?
Cái gai ấy đã cắm sâu trong tim tôi, mỗi lần gặp anh, lại càng nhức nhối, càng đau thêm.
Tôi từng yêu anh bằng tất cả, thì có anh tục như chưa từng có gì xảy ra?
Tôi đang ngẩn người, Giang Lăng đã xách theo bình giữ nhiệt đi vào, điệu mang theo chút dè dặt:
“Nhiên Nhiên, nghe nói em bệnh, anh cháo cua thịt mà em thích nhất đây.”
Tôi hoàn hồn, chú ý trên ngón anh có dán một miếng băng cá nhân, chắc là thương trong lúc cháo.
Hồi nhỏ, nhà Giang Lăng không có ai bên cạnh, anh tự mình ăn, rồi một mình lẽ ăn hết.
Về sau, khi điều kiện tốt hơn, anh không bao giờ vào bếp nữa.
Không ngờ anh lại cháo tôi.
“Lúc mới phát hiện nhà không có nước tương, đi mua về thì cháo suýt nữa cháy khét.”
Giang Lăng mở nắp bình giữ nhiệt, ngại ngùng cười một tiếng.
“Sau đó thử lại mấy lần, mới tạm xem là thành công.”
Tôi lẽ nhìn anh.
Không hiểu , tôi lại nhớ đến chuyện trước kia anh hết lần này đến lần khác Chu Huyên ăn mì xương, không hề do dự mà mua ta, trong khi tôi thì chưa từng có một lần như .
, Giang Lăng à, đây là sự bù đắp của anh ?
Mắt tôi đột nhiên cay xè.
“Giang Lăng, chúng ta đã chia rồi, anh không cần những việc này nữa.”
Thân anh cứng đờ, ngơ ngác nhìn tôi, như không biết phản ứng thế nào.
“Tôi xin anh hãy rời đi.”
“Anh đã nói rõ ràng với Chu Huyên rồi, anh hứa, sau này ta sẽ không phiền đến chúng ta nữa.”
Giang Lăng mấp máy môi đầy căng thẳng, nói run rẩy đến mức gần như không thành tiếng:
“Trước kia đều là anh sai… anh không hiểu lúc đó mình gì, như ma xui quỷ khiến . Rõ ràng biết ta có ý, vẫn để bản thân xúc với ta.”
Tôi khẽ bật cười, không rõ đó là giễu cợt hay gì khác.
Khóe mắt Giang Lăng đỏ lên, vươn định nắm lấy tôi.
Tôi theo phản xạ né tránh.
anh khựng lại giữa không trung mấy giây, rồi rút về.
“Khi nào thì anh bắt đầu thích ta?” Tôi bình thản hỏi.
Giang Lăng cau mày, định phản bác gì đó, rồi lại như không tìm được lý do, cuối ủ rũ nói:
“Thời gian đó bọn anh phụ trách một dự án. ta thực sự rất chăm nỗ lực. Ở bên cạnh ta, anh như lại em của ngày xưa…”
“Anh biết rõ người anh yêu là em, mà vẫn ra nhiều chuyện khiến em tổn thương như . Nhiên Nhiên, anh thật sự biết lỗi rồi…”
Anh bỗng im bặt, mắt sâu thẳm.
Gió nhẹ lùa qua cửa sổ, Triệu Thanh tự nhiên cúi người sát lại, khẽ vuốt mấy sợi tóc rối trên trán tôi ra sau tai.
Trên người anh phảng phất một mùi hương rất nhạt, không nồng, không gắt, dịu dàng dễ chịu.
Tôi giác căng người, lí nhí nói một tiếng: “ ơn.”
Triệu Thanh giúp tôi kéo chăn lên, cẩn thận đắp lại rồi nhẹ nhàng đáp: “Đó là điều .”
Tôi đang nghĩ không biết câu nói đó có ẩn ý gì, Triệu Thanh đã ngẩng đầu, bắt gặp mắt của Giang Lăng, nhàn nhạt:
“Cậu nói đi.”
Giang Lăng im .
Rất sau, anh mới ngẩng đầu nhìn tôi, hai mắt đỏ hoe.
“Dù anh có gì đi nữa, đều vô ích, phải không?”
Tôi bình tĩnh nhìn lại: “Có những chuyện, một khi đã xảy ra, thì không xem như chưa từng xảy ra được.”
Giang Lăng cúi đầu, cẩn thận đặt bình giữ nhiệt lên bàn, trầm khàn:
“ thôi.”
Anh bước đi rất chậm, lưng hơi còng, giường ra đến cửa chẳng xa bao nhiêu, mà anh đi mất một lúc .
đèn trong phòng rực sáng, kéo bóng anh dài đằng đẵng, lẽ khuất sau cánh cửa.
lại tôi Triệu Thanh trong phòng.
Anh xoay nắp bình giữ nhiệt, nhìn thoáng qua rồi như đang suy nghĩ điều gì đó: “Trước đây khi sống anh ta, em cơm à?”
Tôi gật đầu.
“Hèn gì.”
Triệu Thanh đậy nắp lại, trong mắt hiện lên chút thương nguyên liệu trong đó.
Sau đó quay sang tôi: “Em ăn khá đấy.”
Tôi ngẩn người.
Cửa đột nhiên mở ra, y tá vào giúp tôi thay bình truyền.
Triệu Thanh bình thản thu mắt lại, tục gõ máy tính.
Sau khi y tá rời đi, tôi kéo chăn cao hơn, định ngủ , thì nghe nói của Triệu Thanh vang lên bên tai: “Trần Nhiên.”
Tôi nhắm hờ mắt, khẽ đáp lại.
“Vừa rồi nghe cậu ta nói những lời đó, em không có chút xúc gì à?”
anh rất nhỏ, trong phòng bệnh yên tĩnh lại không hề khó nghe.
Tôi im thật : “Không có.”
Triệu Thanh dường như khẽ cười: “ thì tốt.”
Tôi mở mắt, ngồi dậy nhìn anh.
Anh không tránh né, mắt nhìn tôi rất thẳng.
Trong đầu tôi lại hiện lên khoảnh khắc khi anh nghiêng người sát lại, giúp tôi vén tóc.
Hình như… trong đó có rất nhiều điều chưa nói.
Linh nói tôi biết, có lẽ… tôi không nghĩ nhiều quá đâu.