Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
14.
Nửa năm sau, tôi thấy đàn ông ấy đăng ảnh giấy đăng ký kết hôn.
Lặng lẽ nhấn một lượt thích.
Quả đúng như dự đoán, sau cái like đó, anh ấy thường xuyên đặt cà phê bên tôi. Lý do là: vợ anh rất thích hương vị ở tiệm tôi.
Tôi còn đang mừng vì có khách lớn thường xuyên.
Phía Tống Nhạc xảy ra chuyện lớn.
Nghe nói lảo đảo bước văn phòng của Tống Nhạc, vẻ ngơ ngác.
Lúc đầu còn bình thường hỏi Tống Nhạc trưa muốn ăn gì, bỗng nhiên ngay trước nhà đầu tư, móc dao từ túi ra.
Hỏi Tống Nhạc bao giờ cưới .
Sau đó vung dao loạn xạ, phá hết ghế văn phòng, dọa nhà đầu tư chạy bán sống bán chết.
Tiểu kể lại – cảnh tượng lúc đó đúng là thảm không thể tả.
Tống Nhạc giận đến mức tái mét.
Cuối cùng, anh báo cảnh sát đưa đi.
Chưa yên ổn được mấy hôm, em trai lại dẫn theo một đám tới, bắt Tống Nhạc phải cho một lời giải thích.
Tiểu nghe nói, Tống Nhạc dùng tiền tạm thời dàn xếp.
Nhưng ấy đoán – cái kiểu giang hồ lưu manh của thằng em kia, chưa chừng bao giờ mới dứt.
Dù sao – nếm được mùi tiền .
Không lâu sau chuyện đó, nhiều nghỉ .
Chủ yếu là sợ gặp rắc rối, bị vạ lây – giữ mạng vẫn là quan trọng nhất.
Tiểu cũng tính chuyển .
nói sau vụ này, có vài khác đưa ra đãi ngộ khá tốt, sẵn sàng tiếp nhận những “đồng nghiệp tổn thương” từ Tống Nhạc.
Nói đến đây, bật cười:
“Chị Tiểu Thẩm à, đúng là câu này chuẩn không cần chỉnh luôn: phụ bạc vợ, trăm đường bế tắc.”
Tôi lại nhớ đến năm đầu sau khi kết hôn Tống Nhạc.
Anh từng mua một món đồ phong thủy đặt trên làm – nói rằng “nghe lời vợ sẽ phát tài”.
Mỗi ngày đều đó.
Sau này không bị ai làm vỡ – từ đó về sau anh chẳng thèm bày lại .
Giờ …
Ngay cả ký ức, gương của Tống Nhạc cũng trở nên mơ hồ.
Tiểu nhìn tôi, do dự buột miệng hỏi:
“Chị Tiểu Thẩm, sự không tò mò… Tống Nhạc và … rốt cuộc là dính nhau thế nào sao?”
Tôi đáp thẳng:
“ từng tò mò.
Nhưng cho dù không phải – cũng sẽ có khác.
Cho dù hoàn cảnh hay thời điểm là gì – cũng là cái cớ anh phản bội mà thôi.”
Tiễn Tiểu về, trước khi đóng cửa tiệm – Tống Nhạc đến.
Anh mặc áo sơ mi trắng nhàu, nồng nặc mùi rượu.
Tinh thần uể oải, giọng nói khàn đặc.
“Tri Ngư… có thể cho anh một ly nước không?”
Tôi bảo nhân viên mang nước cho anh.
Chẳng mấy chốc, tiệm cũng đến giờ đóng cửa.
Anh theo tôi ra tận chỗ đỗ xe, chờ tôi lên xe mới mở lời – nói rằng anh nhớ con.
Hỏi tôi có thể cho anh đi nhờ xe về nhà xem thằng bé không.
“ lỗi. Hôm nay con về nhà mẹ tôi, thời gian tới cũng không về.
Anh có thể tới thăm con theo đúng lịch thỏa thuận.”
Sắc anh tái nhợt, ho mấy tiếng vội vã gọi tôi lại.
“Tri Ngư.
Anh sai . lỗi.
Anh không ra gì… lỗi em… lỗi con…
Em có thể tha thứ cho anh không? cần có thể quay lại, tất cả tài sản, anh sẵn sàng em đứng tên hết.”
Tôi lắc đầu nhìn anh.
Anh bước lên, nắm lấy tay nắm cửa, thở dốc từng hơi.
“Anh thề, nếu còn lần , anh sẽ ra đi tay trắng.
đấy, hôm đó anh là uống nhiều quá, nhất thời xúc động, thấy cuộc sống quá nhạt nhẽo…
Nói ly hôn, anh cũng đâu nghĩ em sẽ đồng ý thẳng thừng như vậy…
Anh tưởng em sẽ giận, sẽ mắng anh.
Là anh ngu ngốc, không trân trọng cuộc sống tốt đẹp đang có.
Nhưng anh sự… vẫn còn yêu em, Tri Ngư… em có thể…”
Tôi ngắt lời anh:
“Tống Nhạc, tôi còn nhiều , không rảnh bận tâm đến anh.
Dù anh đến là an ủi nhà đầu tư, hay lòng có chút hối hận – tôi đều không quan trọng.
Điều quan trọng là – tình cảm của anh tôi, là chuyện quá khứ.”
Tống Nhạc mím môi đến trắng bệch, còn định nói thêm.
Tôi mất kiên nhẫn, cắt ngang lần .
“Tống Nhạc – tới đây thôi. Tôi mà nói thêm, sẽ thành thất lễ mất.”
Anh bỗng cuống quýt móc , đưa ra cho tôi xem một tài khoản phụ trên Weibo.
“Thẩm Tri Ngư! Anh em sẽ không tha thứ cho anh…
Nhưng anh thề, lần đầu sự là ngoài ý muốn.
Đây là tài khoản phụ của anh – ghi lại suốt bao năm cuộc sống của chúng , cả khi anh phản bội, đều có hết.”
Anh cứ nói mãi, vừa lướt vừa , lướt nhanh qua những bài viết ghi lại hình ảnh anh lén chụp tôi từ phía sau, cả những dòng chữ chan chứa tình cảm.
Cho đến khi bắt đầu bận rộn, lo cho sự phát triển …
Tôi quay đầu, không nhìn anh , chuẩn bị nổ máy.
Tống Nhạc luống cuống – ném của anh xe tôi.
15.
Về đến nhà, tôi tiện tay ném của anh lên , nhà tắm rửa.
Ra ngoài, thấy vẫn sáng màn hình – chắc là cài chế độ không khóa màn.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, vươn tay dứt khoát tắt đi.
Ném thẳng thùng rác.
Sau đó ngồi xuống bên máy tính, bắt đầu tính toán vị trí mở chi nhánh mới của tiệm cà phê.
Còn về tôi và Tống Nhạc.
mong về sau…
Không gặp.
Không nghĩ.
Không phí thêm một giây nào vì anh .
— HẾT —