Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
6.
Trên thực tế, vào mới con ta chỉ có thể ước một điều ước mà thôi.
Điều ước thứ không hề linh nghiệm, kỳ nghỉ hè lớp 10 đó Kính đã rời đi.
Mùa hè ấy tôi vẫn đang thêm ở cửa hàng tiện lợi, cậu ấy ghé qua mua một t.h.u.ố.c.
Tôi vô cùng kinh ngạc: “Cậu mà cũng biết hút t.h.u.ố.c á?”
Cậu ấy vẻ mờ mịt: “Mặc dù lớp chúng ta toàn học sinh giỏi, cậu không nghĩ tôi cũng học sinh giỏi đấy chứ?”
“…”
Lớp chúng tôi một trong những lớp chọn của , quản lý cực kỳ nghiêm ngặt. Để duy trì phong trào học tập của lớp, hầu tất cả mọi đều thi mới vào được, thế mà Kính lại học sinh duy nhất trong lớp được “sắp xếp” đẩy vào.
đó Kính đứng hút t.h.u.ố.c trước cửa hàng tiện lợi, tôi hỏi cậu ấy ăn cơm chưa? Tôi nướng bánh khéo, cậu ấy có thử một cái không?
Cậu ấy bảo được, tôi nướng cho cậu ấy một cái, điếu t.h.u.ố.c dụi tắt , bánh nóng hổi, cậu ấy thay đổi tay chuyền qua chuyền lại liên tục.
Chờ bánh nguội bớt, cậu ấy mới nhàn nhã ngồi cạnh tôi gặm từng miếng nhỏ.
Ăn bánh xong, cậu ấy lau miệng hết sức tao nhã, ngẩng đầu : “Tiết Yên Yên, nhiêu tiền?”
Tôi lắc đầu: “Không cần đâu, tôi mời cậu.”
Cậu ấy bật cười, sau đó sờ sờ túi áo, đặt bàn ba trăm mươi lăm tệ.
“Thế được, cảm ơn nhé, cái này cho cậu.”
Tôi luống cuống: “Không cần tới nhiều thế đâu.”
“Cứ cầm đi! Sau này không gặp lại nữa đâu, Tiết Yên Yên, tạm biệt nhé!”
Kính nói xong phóng xe điện đi mất, tôi thẫn thờ nhìn số tiền đó, một lúc lâu sau mới phản ứng lại được.
Kính thực sự đã rời đi.
lâu sau đó, tôi cảm có chút buồn bã, có lẽ vì từ nay sau còn ai mang cơm cho tôi ăn nữa.
học lớp 11 của tôi trôi qua êm đềm có chuyện gì xảy ra, bình thường lớp học hành, thỉnh thoảng có thời gian đi tìm vài công việc thêm vừa sức, không tìm được chui vào thư viện giải đề thi.
Con ta chỉ cần được ăn no kiểu gì cũng sống được. Đôi khi có thời gian rảnh rỗi, tôi cũng sẽ ngẩng đầu , trong thành phố trồng nhiều hoa dạ hợp, những đóa hoa màu hồng rũ xuống hệt những chùm tua rua.
Mùi hương thoang thoảng, nước giặt Kính cũng có mùi này, tiến lại gần ngửi một mùi thơm ngòn ngọt nhàn nhạt.
7.
tôi học lớp 12, vừa mới khai giảng đã nhìn , đưa tôi , bà bảo có việc, tôi .
Tôi không , vội gạt tay bà ra lảo đảo chạy đi tìm giáo viên chủ nhiệm.
Giáo viên chủ nhiệm đã ngăn bà lại, thầy hỏi bà ở xảy ra chuyện gì? Tôi bây giờ đang học lớp 12, không thích hợp để xin nghỉ học.
Rốt cuộc tôi nói được lời nào, chỉ trừng mắt nhìn tôi một cái thật hung dữ.
Tôi nhìn bóng lưng của , không hiểu sao lại có một dự cảm lành, lâu sau này, tôi mới biết tại sao lúc đó mình lại cảm bất an thế.
Lớp 12 nghỉ đông hay nghỉ hè đều học bù, tôi không có cách nào đi thêm được nữa.
Giáo viên chủ nhiệm cũng dựa trên phần học bổng hằng để xin thêm cho tôi một khoản trợ cấp của , chủ yếu được ăn cơm miễn phí và miễn luôn tiền học phí.
Cả một học kỳ tôi không hề bước chân ra khỏi cổng , cũng không tìm tôi nữa, thi đại học, xe của đưa chúng tôi từng điểm thi.
Thi xong môn đầu tiên, vừa bước ra khỏi cổng tôi đã nhìn bố.
Bố tôi lúc đó định lao tới bắt lấy tôi, tôi liều mạng vùng vẫy thoát ra, trốn tịt vào phòng bảo vệ của điểm thi.
Buổi trưa đó tôi không ăn cơm, tôi ngồi trong phòng bảo vệ suốt tiếng đồng hồ, không dám bước ra ngoài nửa bước, cứ thế ngồi lì ở đó đọc sách.
Cho khi thi xong môn đó, xe đón, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tôi thi , thi xong, tôi có cảm giác cuối cùng mình đã được giải thoát, cứ thế ngước nhìn bầu trời xanh thẳm, trước cổng điểm thi có tốt bụng phát dưa hấu, tôi đói mức ăn một mạch sáu miếng.
Sau đó trên đường , tôi lại nhìn bố, trong ký ức của tôi, tôi ít khi được gặp bố, ông ấy luôn ra ngoài đi kiếm tiền, thi thoảng mới một lần, cũng toàn lầm lì hé răng nói nửa lời.
tôi sợ ông, ông đ.á.n.h quá độc ác, nếu đ.á.n.h tôi chỉ vì tôi không nghe lời, bố đ.á.n.h tôi mang lại cho tôi cái cảm giác ông ấy thực sự đ.á.n.h c.h.ế.t tôi vậy.
đó tôi cũng tính bỏ chạy, không chạy thoát, ông túm c.h.ặ.t lấy tôi xách một con gà con ném thẳng chiếc xe tải nhỏ tồi tàn nát bấy kia.
Tôi hét một tiếng, bị ông tát cho một bạt tai, có đi đường nhìn sang, ông đã đóng sầm cửa xe lại .
Cửa xe đã bị khóa trái, đó tôi thu mình trên xe, rụt rè cất tiếng gọi: “Bố.”
Bố tôi lạnh lùng liếc nhìn tôi một cái không chút biểu cảm: “Ngoan ngoãn chút đi.”
Xe chạy càng xa, băng qua tầng tầng lớp lớp đường đèo, tôi gượng nặn ra một nụ cười hỏi: “Bố, chúng ta đi đâu vậy ạ?”
“ mày không đi thuê sao? Đưa mày đi lấy chồng.”
Lấy chồng…
====================