Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Hàm Đạm là thiên kim phủ Thượng , trong tiệc thọ của Thái hậu đã nhờ bức thêu hai mặt mà nhận được sự tán thưởng của Thái hậu, được hứa hôn cho Tam hoàng t.ử được thánh thượng sủng ái nhất làm phi, một thời phong quang vô hạn.

Vị hoàng t.ử phi đã định sẵn này vốn là làm màu cho có lệ.

Nhưng không ngờ, bức thêu hai mặt được Thái hậu khen ngợi đó hóa ra lại do Sơ thêu.

Người nhà họ Tiêu chưa bao giờ biết Vệ Sơ lầm lì ít lại có mối quan hệ thân thiết với thiên kim và phu nhân phủ Thượng từ bao giờ.

Nhưng đã thân thiết như vậy, tại sao khi biết rõ tâm tư của lại khổ sở khuyên nàng ta tu dưỡng bản thân, đừng cố tình lấy lòng người khác làm gì?

Phu nhân Thượng dường như đã nhìn thấu tâm tư của bọn họ.

12

nở nụ cười tươi rói nhưng đáy mắt lại có nửa phần ý cười, vỗ vỗ tay Tiêu :

“Tẩu tẩu cháu khen cháu là người thông minh hiểu chuyện, tú ngoại tuệ trung nhất, ta tin cô , cô hiểu sở thích của ta, mắt nhìn cũng luôn rất tốt, không giống như kẻ nữ nhi không có quy tắc, có làm ra chuyện đồi bại là lén lút gặp gỡ ngoại nam giữa thanh thiên bạch nhật.”

“Hạng nữ nhi không biết liêm sỉ như thế, cho làm thiếp cũng là đề bạt nàng ta rồi.”

Tiêu lập tức run rẩy cả người, như tát một thật mạnh, mặt cắt không còn giọt m-áu, không lời.

Là Tề Hoàn đã dạy nàng ta —

Nữ theo đuổi nam, cách một lớp màn mỏng.

Khiến hắn say mê sắc đẹp, không thoát ra được, mọi chuyện sẽ nhiên thành.

Vì vậy, dưới sự vun vén của Tề Hoàn, nàng ta và Hứa Triệu đã cùng du ngoạn trên hồ, đàm thơ luận đạo suốt một buổi trời.

Nhưng hóa ra, trời đất dày, thoát khỏi cũng trốn tránh được miệng lưỡi thế gian.

Nàng ta danh dự, cũng luôn cả mặt mũi.

Hành vi không tôn ái như vậy quả thực đúng như lời tẩu tẩu đã , là sự khinh rẻ mà các vị chủ môn đều coi khinh.

Vành mắt Tiêu đỏ hoe, trút ánh mắt oán hận lên người Tiêu Nhiễm cũng đang bàng hoàng rụng rời.

“Nàng … nàng cũng không cố ý, là hơi nóng nảy chút thôi.”

Tiêu Nhiễm nghĩ thầm, Sơ xưa tính tình mềm mỏng, dễ chuyện, về phủ cứ đến mặt Sơ làm nũng một chút.

Dựa tình giao hảo giữa Sơ và phu nhân Thượng , sẽ nể mặt nàng mà bỏ qua chuyện này thôi.

Còn về phần Tề Hoàn —

Tiêu Nhiễm dời tầm mắt sang bóng hồng rực rỡ kia.

Nàng ta đang lại giữa đám huân quý môn, hào phóng lịch thiệp, tiến thoái có chừng mực.

Gạt tình nghĩa thanh mai trúc mã, thì đó cũng là sự đoan trang mà Sơ quanh năm ru rú trong phủ không bao giờ làm được.

Tiêu Nhiễm thở phào nhẹ nhõm.

Nữ t.ử hào phóng rạng rỡ như Tề Hoàn mới gánh vác nổi bộ mặt của hầu phủ.

Chưa đến tiền đồ của Nam Phong cũng là nhờ nàng ta mà có được.

Khi hắn đang nghĩ như vậy thì sư của Tiêu Nam Phong theo lễ vật đến.

13

Đó là một sấp vải lụa trị giá ngàn vàng.

của Tiêu Nam Phong cười tươi rói nhét tay Tiêu Nam Phong.

Sự nâng đỡ của phu nhân Chu phu nhân – vợ của đại nho – khiến Tiêu Nam Phong cảm thấy sống lưng mình cũng thẳng thêm phần.

“Sư quá khách khí rồi.”

“Nam Phong thụ chi hữu quý (nhận thấy hổ thẹn).”

Tiêu Nhiễm cũng cảm thấy vô cùng nở mày nở mặt.

Biết bao nhiêu huân quý môn cầu xin mà gõ cửa được lão già cổ quái kia, vậy mà ông ta thực sự đã nhận Nam Phong sau một tráp trang sức của Tề Hoàn.

Đám huân quý kinh thành đây coi khinh hầu phủ, nhìn thấy tiền đồ không lường được trên người Tiêu Nam Phong, cũng đang đ.á.n.h hơi thấy mùi mà xúm lại nịnh bợ đó sao?

dựa điểm này, Tiêu Nhiễm liền thấy Sơ thật quá không hiểu chuyện.

Cảm xúc cá nhân tiền đồ gia tộc đều gạt sang một bên.

Huống hồ thân đối đãi với nàng như gái ruột, cho dù Tề Hoàn có làm đương gia chủ thì lẽ nào lại bạc đãi nàng được sao?

Tiêu Nhiễm cười rạng rỡ tiến lên đón lễ hộp, nhưng lại Chu phu nhân lắc đầu tránh :

“Lễ vật này không tặng cho ngươi, là để Nam Phong về cho tẩu tẩu của nó.”

Tiêu Nam Phong giật mình.

“Sao lại là tẩu tẩu ạ?”

14

Chu phu nhân mỉm cười nghiêm nghị:

“Ngày hôm đó trai ta kinh hãi đến ngất xỉu, nếu không có tẩu tẩu ra tay cứu giúp thì nó đã mạng từ lâu rồi.”

“Ta lần tìm đến cửa, cô đều vì chuyện cầu học của Nam Phong mà không chịu nhận.

Nam Phong đã được lão già nhà ta thu nhận cửa, lễ vật của ta cô cũng nhận lấy rồi.”

Người Tiêu Nam Phong lảo đảo, vẫn không cam tâm hỏi dồn:

“Ý phu nhân là, được sư phụ thu nhận là nhờ tẩu tẩu sao?”

Chu phu nhân đầy vẻ mỉa mai:

“Đúng vậy!”

“Nếu không tẩu tẩu lòng đại nghĩa, lại chí thuần chí tính, thì làm sao có làm lay động được lão già gàn dở nhà ta?”

tưởng ông là hạng người dễ dàng thứ vật phẩm dung tục mua chuộc sao?”

Hai chữ “vật phẩm dung tục” đầy ẩn ý của khiến Tiêu Nam Phong như nghẹn ở cổ, không thêm được lời nào.

Tiêu Nhiễm cũng tát trực diện này đ.á.n.h cho không còn mặt mũi nào, xấu hổ đến mức muốn tìm một khe mà chui xuống.

Ở phía xa, Tề Hoàn cuối cùng cũng trong sự bàng hoàng hồn của bọn họ mà tiến lại gần, hỏi Chu phu nhân:

“Vị này là?”

Ánh mắt Tiêu Nhiễm tối sầm lại:

“Người mà nàng giao hảo đấy, phu nhân của đại nho.”

15

Tề Hoàn cau mày, lập tức lạnh mặt:

“Phu nhân xưa vẫn luôn giao hảo với ta, nhưng ta không biết phu nhân lại có dáng vẻ thế này.”

vị khuê các tiểu cùng nàng ta cũng phụ họa:

“Ở đâu ra mụ đàn này, cũng dám mạo danh phu nhân đại nho sao?”

“E là kẻ l.ừ.a đ.ả.o nhầm chỗ rồi, thật là làm mặt quá.”

Có người che khăn lén cười, có người nhà họ Tiêu là mặt mày trắng bệch, mồ hôi vã ra như tắm.

Tề Hoàn ngẩng đầu, theo vẻ kiêu ngạo đến mặt Chu phu nhân:

“Mau đuổi mụ đàn mạo danh phu nhân đại nho này ra ngoài cho ta.”

“Hôm tâm trạng ta tốt không báo quan.

Ngươi hãy cúi đầu xin lỗi , ta sẽ tha cho ngươi.”

Tiêu Nam Phong và những huân quý quen biết Chu phu nhân định ngăn lại, nhưng nào ngờ Chu phu nhân như đã lường , hai tay vỗ một , lập tức có người khiêng đến một rương lớn.

Nắp rương mở ra, ánh sáng của châu báu làm lóa mắt mọi người.

“Ồ, biết mình sai rồi châu báu đến xin lỗi sao?”

“Nàng Tề Hoàn của chúng ta không thiếu thứ này đâu.”

Đám tiểu bên cạnh Tề Hoàn vẫn đang che khăn cười trộm.

Nhưng khi Tề Hoàn nhìn thấy thứ trong rương, thần sắc ngưng trệ, khăn tay siết c.h.ặ.t, không còn vẻ kiêu ngạo như nữa.

Chu phu nhân nhếch môi cười:

“Phu nhân chắc là nhận ra những thứ này chứ?”

Khi Tề Hoàn định lên tiếng phủ nhận theo bản năng, lập tức lạnh giọng:

“Chuyện mua chuộc ma ma trong phủ ta, ý đồ đưa người phủ, dùng chính là rương trân bảo này đây!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.