Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

thứ bảy nằm viện vì gãy xương, tôi đang tụ tập đánh bài cùng mấy người trong phòng thì nhận cuộc gọi từ .

“Em đang ở đâu?”

“Đang đi công tác, em nói với anh mấy lần rồi mà.”

Tôi lơ đãng xếp bài, đáp lại.

dây bên kia bỗng vang giọng nói trầm thấp:

“Hứa Quý, ngẩng .”

Tôi khựng lại, theo phản xạ ngẩng .

đang đứng ngay ngoài cửa phòng . Sắc anh u ám mức như sắp nhỏ ra nước. Anh bước từng bước về phía tôi.

“Gãy xương tại sao không nói với anh? Tại sao không viện anh ph/ẫu th/uật? Tại sao lại nói dối anh đi công tác?”

Nghe vị bác sĩ chỉnh hình giỏi nhất thành phố dùng giọng điệu như một người chồng bị bỏ rơi để chất vấn mình, tôi biết bất lực cong môi cười nhạt.

“Bác sĩ bận mà.”

Dù sao anh nói với tôi không một lần rằng anh thật sự rất bận, đừng chuyện gì tìm anh, đừng lúc nào bám lấy anh.

“Chút vặt này, em tự xử lý , không dám phiền anh.”

01

Mấy người cùng phòng lập tức giải tán.

Một lá bài nhẹ nhàng rơi đất, anh nhặt , không cảm xúc đặt lại trên giường.

“Hứa Quý, em vẫn đang giận.”

Giữa hai hàng mày anh hiện vẻ mệt mỏi vì phải giải thích:

“Hôm đó anh không cố ý cho em leo cây. Rốt cuộc em định vì chuyện này mà loạn với anh bao ?”

Bảy trước kỷ niệm hai năm chúng tôi.

Nhà hàng đặt từ hơn mười trước. ngồi , còn chưa kịp mở thực đơn, anh nhận một cuộc điện thoại rồi vội vã rời đi, để lại một câu:

nhân tìm anh.”

Tôi ngồi ngẩn ra dưới ánh mắt nhân viên phục vụ một lúc , rồi nói không ăn , tiền đặt cọc không cần trả lại.

Không sau, tôi lướt thấy ảnh Tần Vũ tham gia sự kiện trên hot search. Trong góc ảnh ra một đoạn cánh tay áo sơ mi cuộn trong vest, chiếc đồng hồ trên cổ tay người đó chính cái sáng nay tôi tự tay chọn cho anh.

Tôi chằm chằm tấm ảnh ấy, hụt chân, ngã từ thang vượt .

Gọi xe cấp cứu, phẫu thuật, thủ tục nhập viện, một loạt quy trình xong xuôi thì mười một đêm. gọi tới.

“Anh về nhà rồi, em đang ở đâu?”

Tôi chống cái chân bị thương, một vệt sơn đen bong trên lan can giường:

“Hôm nay anh đi gặp Tần Vũ đúng không?”

Anh khựng lại:

“Tần Vũ bị trẹo eo ở sự kiện, vết thương cũ tái phát. Anh không thể không đi.”

Lần trước cô ta nói thấy côn trùng nên sợ mức trẹo eo, anh bàn mổ chạy tới.

Lần trước , phim chiếu vài phút, anh nhận tin nhắn Tần Vũ nói rằng đứng sự kiện quá, eo đau không chịu nổi. Anh để lại một câu “lần sau xem với em” rồi rời đi.

Lần nào “không thể không”.

Tôi nhắm mắt hít sâu, rất không nói gì.

Thấy tôi im lặng, như thể nhượng bộ:

rồi, đừng loạn . Để hôm khác anh nghỉ bù, đi với em chưa? em đang ở đâu, anh đón.”

Dù không thấy vẻ anh, tôi vẫn thể tưởng tượng ra. anh nhất định đang cau mày, đầy mệt mỏi và mất kiên nhẫn.

Tôi tự giễu cười khẽ.

“Em anh nửa tháng, anh mới chịu nghỉ đi với em. Lần sau em phải anh bao ?”

Giọng lạnh :

“Hứa Quý…”

Tôi cắt ngang anh, không đổi sắc nói:

“Em việc đột xuất, đi công tác rồi. Không cần anh nghỉ đi với em .”

Rồi lần tiên, tôi cúp điện thoại anh.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.