Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
02
Giờ phút .
tôi.
“Nếu không bạn đại học của anh tình cờ thấy em ở , em định giấu anh mãi không?”
“Hứa Quý, em thể trưởng thành một chút không? Bớt gây anh đi.”
Tôi cứng người.
Trước đây tôi gặp ác mộng không ngủ , anh dỗ dành, anh nói tôi .
Sinh nhật tôi, tôi ăn chiếc bánh do chính tay anh làm, anh nói tôi đòi hỏi nhiều quá, thật .
Tôi sốt, anh ở bên, anh nói anh là bác sĩ chỉnh hình, không bác sĩ nội khoa, anh ở bên tôi cũng không giải quyết , bảo tôi đừng gây thêm anh.
Sau , khi không ngủ , tôi học cách uống melatonin; kỷ niệm ngày yêu nhau, tôi đặt nhà hàng; bị cũng đi ; ngay cả phẫu thuật và nhập cũng một mình sắp xếp đâu đấy.
Vậy mà anh vẫn nói tôi gây anh.
Tháng trước, nửa đêm Tần Vũ gọi anh, nói bụng. Anh chỉ xoa xoa giữa mày ngồi dậy, thay áo khoác chuẩn bị ngoài.
Tôi chắn ở cửa:
“Anh là bác sĩ chỉnh hình, ta bụng tìm anh thì ích ?”
nói:
“ ấy khác em. Bụng mức , đi không nổi, anh đưa ấy đi.”
“ ta khác em là sao? Em tìm anh thì là , ta tìm anh thì là chuyện đương nhiên à?”
tôi bằng vẻ mặt kỳ lạ:
“Ba mẹ ấy lớn tuổi mới con gái, từ nhỏ đã nuông chiều, đúng là không giỏi xử lý mấy chuyện . Hứa Quý, em nhất định tranh cãi với anh sao?”
Tôi nhất thời ngẩn .
Đúng , điện thoại của anh vang lên, giọng Tần Vũ truyền :
“Anh , anh đâu , em quá.”
“Sắp tới .”
Nói xong, anh đẩy tôi , mình đi khỏi cửa.
Tôi va tủ giày, cơn nhói từ mắt cá truyền tới khiến tôi cong người.
Nghĩ đây, tôi cúi đầu chậm rãi hít một hơi.
bất lực hỏi:
“Hôm nay bác sĩ không khéo , đúng em sắp xuất . Không biết mượn xe anh về nhà tính là làm anh không?”
Khóe môi anh ép xuống, như nói , cuối cùng vẫn nuốt .
Ngồi lên ghế phụ, tôi cảm thấy thứ cấn người. Sờ thì là một thỏi son kem.
sững một chút, lập tức nói:
“Là lần trước anh đưa Tần Vũ địa điểm phỏng vấn…”
Tôi tiện tay đặt nó lên bảng điều khiển, cắt ngang anh:
“Vậy hôm nào anh trả ấy đi.”
khựng , tôi hai giây.
Tôi ngoài cửa sổ, không nói thêm nữa.
Trong xe im lặng suốt quãng đường.
nhà, anh đột nhiên nói:
“Hai ngày nữa của anh tái khám, anh xem em.”
Tôi chống nạng nhảy trong:
“Không cần đâu, khá tốt.”
Anh kéo tôi , mày cau chặt.
tôi một , anh nói:
“Anh xin nghỉ đi với em, chưa?”
Tôi nghi hoặc:
“Anh đi với em làm ?”
Anh lạnh mặt, trong giọng nói thêm một tia nóng nảy cố nhẫn nhịn:
“ không điều em sao?”
“Suốt đường đi em không nói câu nào, chẳng là anh đi cùng, anh xin lỗi em à? , anh xin nghỉ, anh bù đắp em, chưa?”
Từ gặp anh, luồng khí nghẹn tích tụ trong lồng ngực tôi bỗng phình lên mức gần như nghẹt thở.
Tôi hất tay anh .
Hít một hơi thật dài, thở .
“ , hay là…” chúng ta chia tay đi.
Lời còn chưa nói hết đã bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang.
cúp điện thoại quay sang tôi:
“ một ca phẫu thuật khẩn cấp. Đợi anh về nói tiếp.”