Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

6

Không hổ Tần Tinh , khả năng thích ứng hoàn cảnh đúng là số một. Nhắc đến Bạch Tiêu Ngôn chưa đầy một tuần, anh đã thực sự từ nước trở về.

Anh dẫn một đội ngũ chuyên gia gia nhập công ty hợp tác của tôi. gặp lại nhau ở công ty, anh đã hoàn toàn rũ bỏ thanh xuân ngây ngô thời đại học, trở nên trưởng hằng và ưu nhã hơn nhiều.

Anh nhấp một ngụm cà phê, giọng nói vẫn dịu dàng xưa: “Diệp Trăn, anh luôn cảm thấy mình nợ em một xin lỗi.”

Năm ấy còn trẻ dại, tôi không cách nào thấu hiểu được lựa chọn của Bạch Tiêu Ngôn. Lúc anh chuẩn bị ra nước , tôi đã nói mình sẽ đi cùng anh. , hiếm hoi lắm mới thấy anh nghiêm nghị nói với tôi: “Diệp Trăn, anh không muốn cuộc đời em vì anh thay đổi.”

“Tại sao em không đi cùng anh, nhưng Quý Vũ lại có ? Hai ngày ngày vùi đầu trong phòng thí nghiệm, giờ đến cả ra nước cũng đi cùng nhau, có anh thích rồi không?!”

Anh đáp: “Bởi vì là con đường ấy vốn dĩ sẽ đi. Nhưng em thì khác, Diệp Trăn à. Trong kế hoạch cuộc đời em vốn không có phần này, đừng vì anh ra quyết định vậy, anh gánh vác không nổi.”

Tôi của năm tháng trẻ con ấy, vừa cố chấp lại vừa tuyệt tình: “Hoặc là để em đi cùng anh, hoặc là mình chia tay.”

Câu chuyện là mỗi một ngả. Anh cùng gái có chung chí hướng bay sang phía bên kia đại dương. Tôi cũng từng hận Bạch Tiêu Ngôn, cho rằng anh thay lòng đổi dạ nên mới đối xử với tôi . Nhưng này ngẫm lại mới thấy, thực ra ai cũng khó lòng gánh vác nổi cả cuộc đời của một khác. Lựa chọn của Bạch Tiêu Ngôn có gì sai cả.

Tôi mỉm cười lắc đầu: “Không trách anh được, lúc là do em không hiểu chuyện.”

Anh tôi, đôi mắt lấp lánh tia sáng: “Những năm qua, em sống tốt chứ?”

Tôi gật đầu. Ánh mắt anh rơi trên chiếc nhẫn cưới của tôi: “Ý anh là, em có hạnh phúc không?”

Tôi chợt nhớ đến “ai ở nhà. Lúc sáng anh cứ bám lấy đòi đi nhưng bị tôi từ chối, là lại lủi thủi chui chăn một nàng dâu nhỏ bị hắt hủi, giọng điệu đầy u sầu: “Cũng đúng thôi, tôi là một gã tiểu tam không danh không phận, ra ánh sáng.”

Tôi khẽ mỉm cười: “Em rất hạnh phúc.”

Giữa đôi lông mày của Bạch Tiêu Ngôn thoáng qua thất vọng, anh im lặng một lát rồi mới mở : “Thật ra anh biết tin em kết hôn vội vàng  mình chia tay hai tháng. Anh đã từng muốn quay về tìm em, nhưng lúc đã không còn kịp nữa rồi. Anh luôn thấy mình đã khiến em ra một quyết định ch.óng vánh vậy. Có lẽ…”

Nói đến đây, anh ngước mắt tôi, con ngươi trong trẻo nhưng mang sự dò xét và kiên định: “Mọi thứ vẫn có xoay chuyển để trở về đúng quỹ đạo ban đầu.”

anh nói khiến tôi hoảng hốt làm đổ ly cà phê, chất lỏng nóng bỏng khiến tôi giật mình. Mu bàn tay lập tức đỏ ửng một mảng. Bạch Tiêu Ngôn vội vàng đứng dậy nắm lấy tay tôi.

Xoảng! Một tiếng động lạ vang từ phía cửa.

khe cửa mở hờ, lộ ra một khuôn tuấn tú phi phàm.

Xong đời rồi, là anh chồng “số hưởng” mất trí nhớ của tôi.

6

Dưới góc của anh lúc này, rõ ràng là cảnh Bạch Tiêu Ngôn nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, hai bên liếc mắt tình, tâm tình thủ thỉ.

Hốc mắt anh đỏ hoe, đôi môi xinh đẹp mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng tắp. Dáng ấy sắp khóc đến nơi, yếu đuối đến tội nghiệp. Có lẽ trong thâm tâm anh hiện giờ, đây là phân đoạn “nam tiểu tam dựa hơi nhan sắc để thượng vị, không ngờ đụng độ thất hồi cung, đành ngậm đắng nuốt cay nhường chỗ”.

Anh khản giọng tiếng: “Quấy rầy rồi.”

Nói xong liền quay lưng bỏ đi.

“Ơ kìa, Tần Tinh !”

Tôi lập tức rút tay về, đứng dậy đuổi . Anh chân dài vai rộng, tôi chạy lạch bạch mấy bước mới túm được anh ngay trước cửa thang máy. Đám nhân viên xung quanh ai cũng giả vờ làm việc, nhưng thực chất mắt với tai đều dỏng hóng hóng hớt hớt cái drama này.

Đuổi anh một quãng, lửa giận trong tôi cũng bắt đầu bốc . Tôi túm lấy cổ tay anh, kéo giật ngược trở lại: “Tôi nói cho anh biết…”

định nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng. Đôi mắt đỏ rực cùng thần sắc uất ức của anh bất thình lình đ.á.n.h trúng tim tôi. Chút hỏa khí nhỏ nhoi lập tức tan thành mây khói, tôi bản năng vươn tay nâng lấy anh:

“Ây da, sao này, thấy ấm ức lắm rồi hả?”

Anh đẩy tay tôi ra: “Chồng  về rồi, tôi đi đây.”

“Đừng , nghe tôi nói đã…”

Tôi thầm nghĩ, hay là thôi mình khai thật đi cho rồi, rằng anh mới là ông chồng thân yêu của tôi. Dù cái bộ dạng yếu đuối không tự lo này của anh trông khá là “ngon mắt”, nhưng anh khó chịu này, lòng tôi cũng dễ chịu gì cho cam.

“Thật ra anh mới là…”

“Tinh , đã lâu không gặp.”

Bạch Tiêu Ngôn lúc này cũng đã đuổi kịp tới nơi.

Bạch Tiêu Ngôn chủ động tay ra. Tần Tinh liếc bàn tay ấy, uất ức lúc nãy lập tức bị thu lại, thay là sự lạnh lùng và ngạo nghễ vốn có. Sĩ diện , dù có làm “tiểu tam” thì cũng thật sang chảnh và diện.

Anh tay ra bắt lấy tay Bạch Tiêu Ngôn: “Đã lâu không gặp, học trưởng.”

Ừ thì, bề trông có ổn đấy. là cái tay Tần Tinh nắm lấy Bạch Tiêu Ngôn dùng lực mạnh đến mức các khớp xương trắng bệch ra. Bạch Tiêu Ngôn có chút ngơ ngác, dù sao anh cũng đã chia tay tôi bốn năm rồi, có nhất thiết gay gắt vậy không?

Nhưng rồi anh vẫn ra mời: “Cùng nhau ăn một bữa cơm nhé.”

là ba chúng tôi cứ ngồi cùng một bàn ăn trong bầu không khí ngượng nghịu đến cực điểm. Nhớ lại hồi đại học, từ tôi và Bạch Tiêu Ngôn thức yêu nhau, Tần Tinh rất hiếm xuất hiện trong tầm mắt tôi nữa.

Có lần về nhà tôi vô tình đụng anh. Anh tựa bên xe hút t.h.u.ố.c, giữa làn khói mờ ảo, anh lặng lẽ tôi. Trong ấn tượng của tôi, anh chưa bao giờ hút t.h.u.ố.c cả.

Tôi không nhịn được nhíu mày, anh hơi khựng lại, rồi dập tắt ngay điếu t.h.u.ố.c trên tay.

Anh hỏi tôi: “Cậu thật lòng thích hắn à?”

“Chứ còn gì nữa? lẽ lại thích anh?”

“Tôi có chỗ nào thua kém hắn?”

“Chỗ nào cũng kém cả.”

Ánh trăng chiếu khiến đôi lông mày anh thoáng độc. Anh nhàn nhạt đáp một tiếng “Ừ”, rồi quay xe, phóng đi mất hút. Từ về chúng tôi rất ít gặp lại.

Hóa ra những kẻ vốn được coi là “oan gia ngõ hẹp”, cần một không còn cố tình muốn gặp nữa, thì thực sự sẽ bao giờ chạm nhau.

Tùy chỉnh
Danh sách chương