Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
9
Vài ngày , một buổi họp báo ra mắt dự án hợp tác mới được tổ chức. Bạch Tiêu Ngôn với tư cách là quản lý đội ngũ kỹ thuật của phía đối tác có mặt tại hiện trường. Truyền thông đã vào vị trí từ sớm, lúc tôi lên đài tiếp nhận phỏng vấn, toàn bộ quá trình đều được phát sóng trực tiếp.
Tôi đối đáp trôi chảy, trả lời mọi câu hỏi của phóng viên. Để tạo thêm sức nóng cho dự án mới, phần cuối, truyền thông tò mò hỏi sang chuyện tình :
“Diệp tổng chồng ngài vốn là cặp vợ chồng ân ái có tiếng trong giới thương trường, không biết lần hợp tác , ngài có thảo luận hay hỏi ý kiến gì từ chồng không?”
Cái danh hiệu “vợ chồng ân ái” nhắc đến đúng là có chút nực cười. Chuyện là vào năm thứ hai tôi Tinh Dã kết hôn, trong một lần tham dự yến tiệc, đêm đó trời mưa tầm tã, đậu trong sân từ vào đến sảnh khoảng 50 mét.
Tinh Dã bế bổng tôi vào , tôi một vòng qua cổ anh, một che chiếc ô đen, cả người rúc vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh. Tấm ảnh đó bị ai đó chụp lại đăng lên mạng. Phối thêm một đoạn nhạc nền đầy giác định mệnh, hai chúng tôi bỗng chốc nổi đình nổi đám trên mạng xã hội. Cư dân mạng cứ thế “đẩy thuyền” sống c.h.ế.t, bảo rằng hóa ra hào môn thực sự có tình yêu chân chính.
sự thật đằng bức ảnh đó là: “Anh bế tôi vào .” “Chân cô bị gãy à bắt tôi bế?” “Giày của bổn cô nương không được dính , anh có bế không? Không bế tôi tiểu bế đấy.” (Tiểu là vệ sĩ của chúng tôi).
Anh hừ lạnh một tiếng, bước xuống trước, đón mưa gió bế tôi lên, tôi thì thuận che ô cho anh.
Nghĩ đến Tinh Dã, khóe miệng tôi bất giác khẽ cong lên: “Chồng tôi thực sự đã hiến kế cho tôi rất nhiều. Dù là trong cuộc sống hay sự nghiệp, anh ấy luôn đưa ra những lời khuyên giúp đỡ quý giá. Tôi rất biết ơn anh ấy. rất… yêu anh ấy.”
Đó là một câu thốt ra gần như không cần suy nghĩ. xong tôi mới không kiềm chế được thấy một tia hối hận trào dâng trong . biết Tinh Dã khôi phục trí nhớ, anh ta sẽ chuyện ra trêu chọc tôi đến mức nào nữa.
Tôi khẽ thở dài, cố gắng trụ vững cho đến buổi phát sóng trực tiếp kết thúc. Vừa cầm điện thoại lên, tôi đã thấy điện thoại nhà đến cháy máy. Tim tôi đập nhanh, dì rất ít cho tôi nhiều như vậy. Trợ lý tới, vẻ mặt đầy lo lắng:
“Diệp tổng, tổng… anh ấy mất tích .”
“Mất tích?!”
Tôi vội vàng cho anh máy đã tắt. Dì đã tìm quanh nhà không thấy đâu. Tôi lập tức quyết định phải trở ngay.
Trợ lý giật lại: “Diệp tổng, lát nữa buổi tiệc liên hoan với đối tác.” “Hủy hết cho tôi!” “ …”
Tôi kịp nghe cô ấy hết câu, vội vàng lao nhanh nhà. Dì chạy ra đón, gấp gáp : “ tổng lúc ấy biết làm sao, xem xong buổi phát sóng trực tiếp trên TV thì cứ đứng thẫn thờ hồi lâu. đó cậu ấy ra ngoài, đến giờ vẫn chưa thấy .”
Tôi nhíu mày, nhanh ch.óng suy nghĩ xem anh có đâu. Chắc chắn là không nhà bố mẹ, nếu không hai người đã cho tôi . Đám bạn nối khố của anh có động tĩnh gì.
có đâu được nữa chứ? Tôi sốt ruột lại lại trong nhà hai vòng, bỗng nhiên nảy ra một ý, nghĩ đến một nơi. Một… căn cứ bí mật của chúng tôi.
10
tôi chạy đến nơi, quả nhiên anh đang đó. Anh ngồi lẻ loi một trên chiếc xích đu, trông vô cùng cô độc buồn bã.
Tôi vô thức bước chậm lại tiến đến trước mặt anh, ngồi xổm xuống ngước nhìn lên. Tôi toan nắm anh lại bị anh né tránh.
“Sao lại tự ý chạy ra đây một thế?”
“Cô không ly hôn với hắn ta là vì cậu thật yêu hắn, đúng không? Với cô, tôi qua chỉ là một món công cụ để giải khuây thôi, phải không?”
Anh rũ mắt, nỗi đau trong ánh mắt ấy dường như đã hiện rõ mồn một. Có một điều gì đó mơ hồ trong tôi bỗng chốc trở nên sáng tỏ. Ký ức của anh hiện giờ đang dừng lại năm 21 tuổi.
Cho nên, anh mua đàn Steinway là muốn tôi sang nhà anh đ.á.n.h đàn đúng không? Anh học vẽ tranh giống tôi là để có cùng tôi ra ngoài phác họa phải không? Anh thi đại học cao hơn tôi tận 30 điểm vẫn vào trường A, là vì muốn học cùng trường với tôi có phải không?
Tôi mạnh dạn bắt ngón anh, gặng hỏi: “Anh thích tôi, phải không?”
mắt đọng lại nơi hàng mi, hốc mắt anh đỏ hoe: “Tôi không thích cô được nữa , Diệp Trăn. Cô căn bản… hề thích tôi chút nào.”
Giọng của anh đã bắt đầu nghẹn ngào. Tim tôi bỗng thắt lại, tôi đứng dậy, ấn mặt anh vào hõm eo . Đôi anh ôm c.h.ặ.t eo tôi không chịu buông. mắt ấm nóng thấm ướt vạt áo, anh nức nở: “Tôi rốt cuộc phải làm sao bây giờ? Làm thế nào mới có không đau như thế đây?”
Tôi dịu dàng vuốt ve mái tóc anh để trấn an, tận sâu trong , những giọt mắt ấy lại khiến tôi ngứa ngáy khôn nguôi. Quả nhiên, mắt của đàn ông chính là liều t.h.u.ố.c kích thích đối với phụ nữ.
Tôi nhỏ giọng dỗ dành: “ nhà thôi nào. nhà với em, có được không? Bảo bối.”
Anh ngước lên nhìn tôi, đuôi mắt vẫn vương sắc hồng trận khóc. Giọng anh khản đặc, lại càng thêm phần gợi : “Nơi đó không phải nhà của tôi.”
Tôi cúi đầu hôn lên môi anh, đầu ngón nhẹ nhàng mơn trớn vành tai: “Vậy thì lên với em, trên được.”
Thế là tôi dụ dỗ được anh lên , “ăn” anh sạch sành sanh ngay tại đó. Trong cơn mơ màng, tôi nhận được có người bế nhà.
Lần , rõ ràng không phải do tôi chủ động yêu cầu đâu nhé.