Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

Ngày hôm , ánh nắng ban mai rực rỡ, tôi vươn vai thức dậy trong cảm giác sảng khoái cực độ. Người nằm cạnh tỏa hơi ấm và mùi hương thật dễ chịu, tôi rúc l.ồ.ng n.g.ự.c anh, mắt còn chưa mở đã thốt lên: “Chào buổi sáng.”

“Dậy sớm thật.” Giọng nói trầm ổn, lưu loát.

Ngữ khí … hình đó sai sai.

Tôi giật mình mở choàng mắt. Tần Tinh Dã đang một tay chống đầu dựa thành giường, tay kia nhàn nhã cuốn lọn tóc của tôi ngón tay. bốn mắt nhìn nhau, anh cong mắt , đôi mắt nước mùa thu nhưng ẩn chứa vẻ lạnh lẽo thấu xương.

Cái cảm giác … xong đời tôi rồi.

Tôi định bật dậy bỏ chạy thì đã bị anh nhanh tay ấn ngược trở xuống.

“Chạy nhanh ? Sợ ‘chồng ’ đột nhiên về , bắt quả tang em đang ở cùng gã ‘tiểu tam’ à?”

Hai chữ “tiểu tam” được anh nhấn giọng vừa nặng vừa sắc sảo. Tôi chỉ biết “hì hì” cầu hòa: “Chồng , anh khôi phục trí nhớ rồi đấy à? Em nhớ anh muốn c.h.ế.t đi được.”

“Bớt nịnh bợ đi, em đã những , trong lòng em tự rõ.”

Vừa nói, ch.óp mũi anh đã cúi xuống cọ dây áo ngủ của tôi. Tôi khẽ cảm nhận trạng cơ thể mình… Ừm, chỗ nào đó vẫn còn ê ẩm lắm, hiệp nữa chắc tôi chịu không thấu. Tôi vội đẩy cái đầu bù xù của anh :

“Em chứ? Em đã ở bên chăm sóc anh từng bước một suốt anh đổ bệnh đấy thôi. Ngược là ai đó cơ, hóa đã ‘rễ đ.â.m sâu’ với em từ thuở nào rồi nhỉ.”

Nghe tôi nhắc đến chuyện , anh bỗng khựng , vẻ mặt có chút mất tự nhiên: “Cứ để em đắc đấy.”

Quả nhiên, Tần Tinh Dã phiên bản “ngoan hiền dễ bắt nạt” đã biến mất rồi. Tôi rúc lòng anh, hai đứa cùng nằm trên giường thủ thỉ. tôi mới chợt nhận , thực sự tôi rất nhớ anh, nhớ phiên bản hiện tại của anh.

đó anh không tỏ với em?”

Giọng anh đầy mùi dấm chua: “ đó chẳng em đang c.h.ế.t đi được gã học trưởng tốt bụng kia ?”

“Ấy, anh đừng có ăn dấm chua của anh ấy. Nếu không nhờ anh ấy, hai đứa mình chưa chắc đã kết nhanh đâu.”

“Nghĩa là ?”

Thật , chia tay, tôi từng có một quãng thời gian rất đau khổ. Lần đó tôi uống đến say bí tỉ, nằm bệt xuống bậc thềm . Trong tầm mắt mơ màng bỗng xuất hiện một khuôn mặt, che khuất cả bầu trời của tôi. Tần Tinh Dã đưa tay sờ trán tôi: “Bị điên à?”

Tôi hiếm bình tĩnh đến , đẩy tay anh : “Tần Tinh Dã, của tôi c.h.ế.t rồi, anh có hiểu không?”

Anh ngồi xổm xuống trước mặt tôi, giọng nói nhẹ tênh: “Chẳng chỉ là c.h.ế.t thôi ? Có to tát đâu.”

Sáng hôm tỉnh dậy, tôi thấy mình đã nằm trên giường ở . tôi phòng hỏi: “Tối qua ? Uống say khướt chẳng biết trời đất . Tiểu Dã đưa về, nó bảo cứ chạy theo đòi c.ắ.n gót chân nó.”

Bịa đặt! Hoàn toàn là bịa đặt!

Nhưng trong đầu tôi bỗng hiện lên đôi mắt đầy vẻ trêu chọc và mỉa mai của Tần Tinh Dã đêm đó anh nói: “Chẳng chỉ là c.h.ế.t thôi ?”.

Anh nói nhẹ nhàng quá nhỉ, vậy thì để của anh cũng “c.h.ế.t” thử một lần xem . Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Thật thích Tần Tinh Dã, sang họ Tần đề cập chuyện liên đi!”

Bố Tần vốn rất quý tôi, chắc chắn đồng thôi. Chuyện chẳng khiến Tần Tinh Dã tức phát điên ? Không chừng anh ta một khóc, hai nháo, ba thắt cổ mà xem. Nghĩ đến đó thôi là tôi đã thấy sướng rơn rồi.

Tôi mỉm đắc đợi tin Tần Tinh Dã suy sụp. Kết quả, một ngày họ Tần trả lời: Đồng . lễ tổ chức nào?

Chiếc bánh macaron trên tay tôi rơi cái “bộp” xuống đất. Chơi quá trớn rồi. Thật sự quá trớn rồi! Giờ tính đây? Chính miệng tôi bảo đề nghị liên , giờ bảo không cưới nữa? thì Tần Tinh Dã nhạo tôi thối mũi mất.

là tôi cứ vù vù vờ vờ đến tận đứng ở lễ đường. Mãi đến trao nhẫn tôi mới hoàn hồn, thì thầm hỏi anh: “ anh không từ chối?”

Vẻ mặt anh thoáng chút ngượng nghịu, rồi anh ác nhếch môi, ghé sát tai tôi nói nhỏ: “Chẳng muốn tôi ghê tởm ? Để xem giờ ai ghê tởm ai. có khóc lóc đòi ly , tôi cũng không bao giờ đồng đâu.”

Đúng đó, lời tuyên thệ của vị cha xứ vang lên nền: Dù giàu sang hay nghèo khổ, dù khỏe mạnh hay ốm đau, chúng ta mãi thương nhau đến tận cùng…

Tôi huých eo anh, hỏi: “Vậy nên có nên cảm ơn Bạch Tiêu Ngôn một tiếng không?”

Anh “ừm” một tiếng: “Cũng coi tạm chấp nhận được.”

Anh đứng dậy mặc quần áo. Nhìn bóng lưng rộng dài của anh dưới ánh nắng hắt qua cửa sổ, làn da mịn màng phản chiếu ánh kim quang khiến mái tóc đen nhánh của anh nhuộm vàng. Tôi không kìm được lao đến ôm chầm lấy eo anh.

Một câu hỏi đột nhiên nảy : “, hồi mới khai giảng năm nhất, có gái đến xin WeChat của anh, anh có không đấy?”

Nghe xong, anh nheo mắt một hồ ly: “Không nói em biết.”

Thực tế thì, ngay giây phút ấy của năm đó, anh đã chỉ về phía bóng lưng của tôi giữa đám đông và nói: “Thấy ấy không? Đó chính là gái tôi thích.”

(Hoàn)

Tùy chỉnh
Danh sách chương