Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
🚫 CẢNH BÁO BẢN QUYỀN: Tác phẩm này là kết tinh từ mồ hôi, trí tuệ và thời gian của tác giả Trầm Giang Chử Nguyệt.
Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Quất Tử.
Tốt nghiệp đại học chưa đầy một năm, quan hệ giữa tôi và mẹ từ mẹ tình thâm biến thành đôi bên nhìn nhau chán ngán.
Lý do rất đơn giản: bà giục tôi lấy chồng, còn tôi vẫn độc .
Để giữ gìn tình cảm mẹ đang bên bờ vực tan vỡ, tôi dứt khoát thuê nhà dọn ra ngoài ở riêng.
Nhà tôi thuê ở ngay đối diện căn hộ bạn của tôi, Trần Kỳ.
Ngày đầu chuyển tới, Trần Kỳ ra vẻ thần thần bí bí, với tôi:
“Đi, tớ dắt cậu đi xem thứ hay ho.”
“Tới mức nào?”
“Đi sẽ biết.”
ấy kéo tôi rời khỏi khu dân cư, vòng qua một hẻm nhỏ, đến một khoảng đất trống.
đó ấy vạch đám cỏ ven đường ra, bò sát vào cánh cổng gỉ, ngoắc với tôi: “Mau tới đây nhìn nè!”
Tôi nghi hoặc bước tới, nhìn theo mắt ấy…Ngay lập tức, tôi tròn xoe mắt.
Phía cánh cổng kia, hơn chục anh lính hỏa điển đang chạy bộ quanh sân huấn luyện.
Họ đều cởi trần, ai nấy cơ bắp rắn chắc. Đặc biệt là đàn ông dẫn đầu.
nắng gay gắt chiếu lên làn da màu mật của anh ta, như phát sáng.
Gợi cảm đến mức muốn xỉu.
Ực! Tôi không kìm được, nuốt nước bọt đánh ực một cái.
mắt tôi trượt dọc theo hình anh ta, ngước lên nhìn mặt anh sững sờ.
Không là bạn cũ của tôi, Chu Từ sao?
Tôi và anh từng yêu nhau hồi đại học, khi tốt nghiệp chia mỗi một ngả.
Anh đẹp , tính cách kiêu ngạo, là kiểu nhà giàu điển hình.
Tôi cứ tưởng anh sẽ về nhà kế thừa sản nghiệp khi ra trường, ai ngờ lại đi lính hỏa!
Không biết có mắt tôi nhìn cháy bỏng không. Anh bỗng nhìn sang.
Bước chân hơi khựng lại, đổi hướng chạy thẳng về phía tôi!
“Chạy mau! Bị phát hiện !” Trần Kỳ phản ứng nhanh như điện, chạy dạng chớp mắt.
Tôi cũng định quay đầu bỏ chạy, nhưng vừa nhúc nhích cổ liền đau nhói một cái.
Lúc này phát hiện vì mải mê ngắm đẹp nên tôi vươn cổ xa, không biết bằng cách nào đầu lại chui tọt vào khe hở cánh cổng .
“Kỳ Kỳ, tớ với!!” Tôi gào gọi bạn .
ấy giả vờ không nghe thấy, chân chạy còn nhanh hơn cả gió.
Đồ bạn không có lương tâm!
Tôi vừa mắng ấy lòng, vừa lắc đầu qua lại, cố tìm một góc thoát .
Chẳng chốc, Chu Từ dẫn đầu nhóm lính hỏa vây quanh tôi.
anh lính khác nhìn tôi bị kẹt đầu cổng , m.ô.n.g còn chổng lên trời cười khoái chí.
Dĩ nhiên, ngoại trừ Chu Từ.
Anh ta đứng bên trái tôi, gương mặt tuấn tú không biểu lộ chút cảm xúc, hoàn toàn không nhìn ra vui hay giận.
Không hiểu có do khí thế của anh mạnh mẽ, anh lính còn lại đều vô thức giữ khoảng cách an toàn, đứng sang phía tôi.
“ ơi, đang nhìn gì đấy?” Có anh lính hỏi.
Mặt tôi đỏ bừng.
Còn nhìn gì nữa? Đương nhiên là ngắm đẹp ! Nhưng lời lòng sao có thể ra miệng.
Để khỏi mặt toàn tập, tôi quay sang nhìn Chu Từ, cười gượng:
“Anh yêu à, em đến xem anh tập luyện có mệt không thôi…”
Mục tiêu là một , dĩ nhiên dễ đối phó hơn cả đám.
“ trưởng ơi, đây là bạn gái anh hả?”
“Woa! Bạn gái trưởng xinh trời luôn!”
“Tưởng mình sắp thoát kiếp FA, ai ngờ trưởng ra trước… hu hu hu…”
Không ngờ một năm Chu Từ thăng chức trưởng.
Không hổ là tôi từng để mắt đến.
đỉnh!
Các anh lính thay nhau trêu chọc rôm rả.
có Chu Từ là im như thóc.
Sợ bị lật tẩy mặt toàn tập, tôi liền tranh thủ lúc anh kia không nhìn thấy, khẩu hình với Chu Từ:
“Nể tình mình từng là yêu cũ, giúp tôi dối một lần đi! ơn, ơn đó~”
Tôi ra sức nhìn anh bằng mắt đáng thương.
Trước đây, anh chịu không nổi mỗi lần tôi nũng. Quả nhiên, đôi mắt sâu thẳm kia thoáng lay động.
Nhưng một giây , anh lại trở về vẻ lạnh lùng quen thuộc. Tôi còn chưa kịp mừng thấy anh hơi hé môi, thốt ra:
“ là ai?”
Tôi: “???”
“Ủa? ơi, trưởng bọn em không quen đó. Chẳng lẽ là đơn phương à?”
“ theo đuổi trưởng tụi em nhiều lắm đó nha, chắc sẽ áp lực dữ lắm~”
“Hầy… còn tưởng trưởng lạnh lùng như thế sẽ có một mặt dịu dàng bí mật, hóa ra là tôi tưởng bở …”
Chu Từ giả vờ không quen tôi thật kìa.
Tôi thật sự không ngờ tên này còn lạnh hơn tôi tưởng!
Bị mặt trước cả dàn đẹp, tôi muốn độn thổ cho .
“…Ờm, có thể… tôi ra trước được không?” Tôi rụt rè mở miệng.
anh lính lúc này sực nhớ ra tôi vẫn còn đang bị kẹt. Họ nhanh chóng mang kềm tới, cắt đứt thanh trên cổng.
Tôi vừa được tự do liền quay đầu chạy trối chết.
Càng ở lâu một giây là càng mặt một giây!
Nhưng tôi chạy được hai bước cổ áo bị tóm lấy.
Chu Từ túm cổ áo tôi kéo lại, giọng trầm thấp lạnh tanh vang lên phía :
“ hỏng cổng , đền tiền.”