Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Suy nghĩ trở về, ta vô thức nhìn về phía dái tai của , nơi đó sạch , không hề có một chút dấu vết nào.
“Khuyên tai của ngươi đâu ?”
Nguỵ cười vỗ , trêu chọc nói: “Ây da, thì nàng nhớ khuyên tai mà không nhớ người sao.”
“Thôi vậy, xem là người nói vô tình kẻ hữu ý , bao nhiêu năm nay, thì có một mình ta nhớ lời hẹn ước năm xưa.”
Sau một tháng kể từ chuyện hoàng hậu trúng độc, Lương phi bỗng nhiên bị đánh vào lãnh cung.
nói là hoàng thượng bắt nữ cận của Lương phi thông dâm vệ cung, nữ đó khai Lương phi bữa ăn của hoàng hậu.
Hoàng thượng cho người đến bắt Lương phi, lúc đó bà ta đang say rượu, lớn tiếng khoe khoang mình sắp trở thành tân hoàng hậu.
Hoàng thượng nổi giận, muốn đánh Lương phi đến c.h.ế.t ngay lập tức, nhưng nghĩ đến công lao của Lương gia trấn giữ biên cương, thu hồi binh quyền của Lương gia, giáng làm thứ dân, ban cho Lương phi tự vẫn.
một thời gian ngắn, Lương gia từng một thời vang dội tan rã, khiến người ta phải thở dài.
Chuyện coi kết thúc, nghi ngờ của ta cũng được gột sạch.
Tổ mẫu liền sai người chuẩn bị ngựa cho ta chùa Bạch Mã dâng hương, để tẩy vận xui.
Không ngờ lại Nguỵ Thành.
Đến ngoài cổng chùa, tiểu sa di ở chùa Bạch Mã nói hôm nay có quý khách viếng thăm, ta đang định sai phu quay về thì vừa vặn đụng phải ngựa của Nguỵ Thành.
“Tham kiến tử điện hạ.”
Nguỵ Thành trông điềm tĩnh hơn nhiều, ánh mắt cũng không u ám trước: “Hôm nay trùng hợp được Ngọc Dao muội muội, không bằng chúng ta cùng vào.”
bước xuống ngựa, rất nhanh lại che rèm lại.
Ta mơ hồ có một người nữ tử mặc y phục xanh : “Điện hạ có khách sao?”
Nguỵ Thành phất áo, không mấy để tâm nói: “ là nữ thôi.”
Nguỵ Thành nói là tìm cao tăng để giải đáp thắc mắc, ta liền một mình đến đại điện.
“Tỷ tỷ.”
Ta quay đầu lại.
một nữ tử mặc y phục xanh , đội mũ che mặt.
Một tiếng “tỷ tỷ” đột nhiên khiến ta cảm quen thuộc, nhưng ta chắc chắn chưa từng giọng nói của nàng ấy.
Nữ tử mặc y phục xanh bước đến vài bước, hỏi: “Tỷ tỷ có khỏe không?”
“Ta không quen ngươi.” Ta lạnh nhạt đáp.
Nàng ấy im lặng một lúc, khẽ cười: “Sau tỷ tỷ gả vào tử làm chính phi, ta là thiếp đầu tiên của tử, gọi Bùi cô nương một tiếng tỷ tỷ cũng là lẽ thường.”
là đến để khiêu khích ta.
Nhưng ta không hề tức giận.
ta không có phản ứng gì, nữ tử mặc y phục xanh lại nói: “Tỷ tỷ yên tâm, trước khi tỷ tỷ vào , nhất định muội hầu hạ điện hạ tốt.”
Nàng ta càng muốn chọc giận ta, ta lại càng bình tĩnh.
Ngày thứ hai sau khi về , Nguỵ Thành sai người mang đến một hộp minh châu Nam Hải, nói là để xin lỗi vì sự vô của nữ , nói phạt nàng ấy nhịn ăn ba ngày.
Khi vậy, ta quá đáng, dáng người của người nữ tử đó trông yếu ớt, nhịn ăn ba ngày nữa e rằng mất nửa cái mạng.
Ta nói vệ của tử đến đưa , xin tử miễn hình phạt.
Không biết Nguỵ Thành có đồng ý hay không.
Ngày cập kê của ta, tổ mẫu nói muốn tổ chức long trọng, nhưng ta kiên quyết lấy lý do mẫu vừa qua đời không lâu, mời vài vị phu nhân và tiểu thư thiết.
Phụ trách mắng ta lãng phí một cơ hội để ông ta gần gũi đồng liêu quan trường.
Ta không để ý.
Nửa năm nay, Bùi Ngọc An được nuôi dưỡng dưới gối bà, bà có cháu trai cũng không quan tâm nhiều đến đứa cháu gái nữa.
Khiến ta được thoải mái nhàn nhã.
Trước khi yến tiệc bắt đầu, Nguỵ Thành sai người mang một món quà mừng và một bức thư đến.
Ta không thèm mở xem mà ném thẳng cho Liên Hoài.
Cùng đến quà mừng của Nguỵ Thành có hoàng tử Nguỵ .
Ta ngoài đón .
Một thời gian không , so một vị tướng quân uy dũng lẫm liệt, Nguỵ bây giờ lại giống một vị công tử nho nhã hơn.
Ta chưa kịp hành , phong lưu chắp : “Lâu không A Dao, có nhé.”
Giống đang diễn tuồng.
Ta liền không muốn làm nghi khách sáo nữa.
“Ngươi đến làm gì?”
Nguỵ không hề khách khí, vượt qua ta vào: “Vị hoàng huynh kia của ta, tặng nàng cái gì ?”
“Một cặp trâm phượng do hoàng hậu nương nương để lại.”
“Nàng nhận sao? Nàng sự nhận sao?”
Ta: “…”
Cái giọng điệu u oán và chất vấn khó hiểu đáng suy ngẫm.