Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1.
Lại một năm Tết Hàn Y.
Lương Lạc đốt cho tôi thứ .
Tiền dưới âm phủ nợ chồng chất, ngay cả Hắc Bạch Vô Thường cũng khuyên tôi sớm đi đầu thai.
Tôi nhìn bộ quần áo rách rưới trên người mình, lắc đầu.
Không đi.
Lương Lạc thực sự quá tệ bạc, tôi nhìn anh nuôi con gái tôi khôn lớn, tôi mới chịu đầu thai.
Tôi và Lương Lạc có một con gái.
Năm nay bốn tuổi rồi.
Tôi không biết con bé tên , cũng biết con bé trông ra .
Lương Lạc không cho tôi gặp con.
Anh cũng rất ít khi đến thăm tôi.
Năm đầu tiên khi tôi mất, anh như phát điên ném hết đồ đạc của tôi ra khỏi nhà, không cho phép bảo mẫu nhà nhắc đến tên tôi.
Giống như muốn gạch tên tôi khỏi giới của anh, xóa sạch mọi dấu vết của tôi một cách triệt để.
nhà dán đầy bùa chú.
Bên gối đặt kiếm gỗ đào.
Phòng của con gái tôi càng bố trí trận pháp dày đặc.
Ngay cả việc nhìn con từ xa cũng là một điều xa xỉ.
Một người vốn không tin quỷ thần như Lương Lạc mà lại đến mức này, thật là khó cho anh rồi.
Anh thực sự là chán ghét tôi đến cùng cực.
Tôi dám hy vọng xa vời rằng anh sẽ đối xử tốt với con gái tôi?
Tôi bắt buộc chằm chằm trông coi, cho đến khi con gái tôi trưởng thành.
2.
lạnh ùa , tôi co ro tấm mộ nghiêng ngả, tự ôm chặt lấy mình.
lạnh đến phát run.
Bốn bề tối đen như mực, tôi vùi đầu vào hai đầu gối không dám ngẩng lên.
Sợ bị những hồn ma bóng quế qua đường nhìn thấy.
Những hồn dã quỷ này chuyên bắt nạt những hồn ma không nơi nương tựa như chúng tôi.
Cướp quần áo.
Đoạt đồ cúng.
Tranh hương hỏa.
Tôi thân , có thể chịu đựng sự bắt nạt của bọn chúng khắp nơi.
Cách không xa truyền đến động, tôi cúi đầu thấp hơn nữa.
Bịt chặt mũi miệng của mình.
Không dám thở mạnh.
Đột nhiên, động dừng lại trước mộ tôi.
Loảng xoảng một , một cái xẻng sắt rơi xuống ngay chân tôi.
Tôi từ mộ ló đầu ra nhìn, suýt nữa thì khóc thành .
Lương Lạc mặc một chiếc áo đen, mày mắt sắc bén, lơ đễnh liếc nhìn mộ của tôi.
Dường như đang xác nhận xem có đúng là mộ của tôi hay không.
Có mà khó nhận ra chứ.
Anh sợ phiền phức, mộ to như vậy cũng có vài chữ.
Chồng: Lương Lạc.
Ngay cả tên con gái tôi cũng không thêm vào.
Anh hề vội vã sửa mộ cho tôi, ngược lại còn ngồi xổm xuống, từ ngực móc ra một điếu .
Vừa hút vừa nhìn ảnh của tôi.
Ánh mắt toát lên vẻ lười biếng: “Châu , nói xem có nhiều tài sản như vậy, chết rồi cũng không biết đường để lại cho tôi.”
“Báo hại tôi đang ở độ tuổi phong hoa tuyết nguyệt mà ngày nào cũng chạy vạy kinh doanh, xong lại chăm con.”
Anh gõ gõ tàn , đưa chọc vào trán tôi trên tấm ảnh.
Anh còn có mặt mũi mà nói à?
Anh suốt ngày không việc đàng hoàng, ăn chơi đàng điếm.
Tôi không để lại cho con gái tôi ?
Tôi chết rồi mà anh còn tơ tưởng đến tài sản của tôi, đồ không biết xấu hổ.
Tôi tức giận cuốn lên một trận ập thẳng vào mặt anh.
Tóc của Lương Lạc bị tôi thổi rối tung.
Cổ áo bị lật tung hỗn loạn.
Tàn bám đầy lên ống áo anh.
Anh mà lại không giận.
Phủi đi tàn trên đầu ngón , anh nhướng mi mắt lên nói: “Giận rồi à?”
“Chết lâu vậy rồi mà oán khí lớn .”
Tôi lại dấy lên một trận quất vào mặt anh, nói nhiều quá.
Lương Lạc không giận mà còn cười, dập tắt điếu , nhặt cái xẻng dưới chân lên.
“ rồi, sửa cho .”
“Cũng biết ma mà lắm chuyện ? Suốt ngày không kêu lạnh thì là than không có tiền tiêu.”
“Châu , là ma, có khí phách không?”
Tôi trừng mắt nhìn anh dữ dội.
Còn không vì anh quanh năm suốt tháng đến một lần .
Tôi thiếu ăn thiếu mặc thì sống nào.
Mỗi lần tôi nói thiếu cái , Lương Lạc luôn trả lời qua loa cho xong chuyện, nhắm mắt đáp lại tôi: “Tôi biết rồi.”
“Bớt báo mộng cho tôi đi.”
“Thời gian ngủ của tôi quý báu lắm, tỉnh dậy còn kiếm tiền sữa cho con gái .”
Tôi tin lời nói dối của anh, rồi lại , mãi.
Cuối cùng không nữa, tôi lại chui vào giấc mơ của anh.
Anh nhắm mắt, như đã quen với việc mà nói với tôi: “Châu , lại đến à. Ma các không cần ngủ ?”
“Anh đã hứa đi đốt tiền cho tôi mà!”
Lương Lạc cười, “Quên mất, thêm nữa, lúc nào rảnh sẽ đốt cho .”
Hừ.
Cái mà không rảnh?
Anh vì muốn gặp đối tượng xem mắt, thậm chí còn bế cả con gái tôi đi cùng.
Biết tranh thủ thời gian như vậy, đến lượt tôi thì lại không rảnh.
Lần này coi như còn có lương tâm, tôi la lối mơ hai lần là anh đã đến sửa rồi.
Lương Lạc cầm cái xẻng ướm thử hai cái.
Tôi nhíu mày nhìn dáng vẻ hăm hở muốn thử của anh, anh có biết thật không đấy?
Quả nhiên, Lương Lạc xúc một xẻng xuống.
mộ của tôi đổ rạp hoàn toàn.
Đổ ngay xuống chân anh, bụi bay mù mịt.
bẩn cả ống quần anh.
Lương Lạc nhíu mày, chửi thầm một .
tôi nghe thấy anh hỏi: “Châu , nhà không có mái chắc ở chứ nhỉ?”
lòng tôi bốc lên một ngọn lửa.
Giận sôi người, tôi nắm chặt nắm đấm.
Muốn tát cho anh một cái thật mạnh.
“Bố ơi——”
3.
Cách không xa bỗng truyền đến giọng nói non nớt của một bé gái.
Tôi sững sờ.
Lương Lạc cũng khựng lại, lập tức giấu điếu đi, ra sức phủi tàn trên người.
khi phản ứng lại, tôi vội vàng quay đầu.
Liền nhìn thấy một bé mặc áo lông vũ màu trắng, đầu tết tóc xinh xắn, khuôn mặt hồng hào phúng phính.
Đôi mắt như quả nho, tròn xoe, đen láy.
Con bé cười chạy phía Lương Lạc.
Con bé nhỏ xíu, mềm mại như vậy.
Lương Lạc dễ dàng bế bổng con bé vào lòng, dùng áo bọc kín mít.
Một cái liếc mắt cũng không cho tôi nhìn.
“Không bố bảo con xe ?”
Lương Lạc thu lại vài phần sắc bén, ánh mắt dịu dàng, dùng chóp mũi cọ cọ vào má con bé.
“Dì Lâm bảo ở nhà nấu sủi cảo rồi, con đói ạ.”
Con bé dùng bàn nhỏ bé ôm lấy cổ Lương Lạc, áp má vào.
“Bố ơi, mặt lạnh quá. Chúng ta mau nhà thôi.”
Con bé hôn lên má Lương Lạc, bàn nhỏ xíu che lấy tai Lương Lạc, cố gắng chắn cho bố nó.
Vừa thông minh vừa lanh lợi.
Tôi nhìn nào cũng không thấy đủ.
Lương Lạc hôn lên má con gái, quấn con bé vào áo , liếc nhìn tấm mộ đã đổ: “Châu , nhà này cứ ở tạm nhé.”
“Con gái đói rồi, tôi đây.”
Tôi nắm chặt , lao theo lưng anh: “Anh nói xem bao giờ mới sửa cho tôi hả!!!”
Lương Lạc không nghe thấy.
bé lòng Lương Lạc chui ra khỏi cánh anh, đôi mắt như quả nho yên lặng nhìn tôi.
Con bé bỗng nhiên lên .
“Bố ơi, này không nhà ?”
Ngón nhỏ phía tôi.
Thân hình Lương Lạc khựng lại.
Quay đầu nhìn, là trống không có một ai.
anh dứt khoát cởi áo , bọc con gái kín như bưng, bế lên rồi đi thẳng ra ngoài.
Trước khi đi còn nhàn nhạt đe dọa tôi: “Châu , đừng có đi theo, đống bùa chú ở nhà đủ cho uống một bình đấy.”
Tôi dừng bước.
kịp dấy lên một cơn nhẹ thổi bay tàn nơi vạt áo anh.
Lương Lạc rũ mắt nhìn vạt áo bị thổi bay, rốt cuộc nói lời nào, đầu cũng không ngoảnh lại mà rời đi.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, không đi theo nữa.