Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

4.

Bốn bề tĩnh lặng.

Tôi ngồi tấm bia mộ đã đổ, lại chuyện từ rất lâu rất lâu trước.

Tôi và Lương Lạc là liên hôn thương mại.

Anh ham chơi.

các tin tức lùm xùm tình ái anh là khách quen.

các trang báo lá cải anh chiếm trang nhất.

Năm anh phóng túng nhất là năm hai mươi bảy tuổi.

Tôi hai mươi ba tuổi.

tôi bị buộc vào nhau.

Trước khi cưới, anh cười nói với tôi: “Phụ nữ ngoài xếp hàng muốn Lương phu nhân, Châu tiểu thư ngoan như vậy, đừng để bị chơi đùa đến phát khóc nhé.”

Tôi ngước mắt nhìn anh, bình tĩnh đáp: “Nếu bọn có bản lĩnh đó thì đâu đến lượt tôi thượng vị.”

Anh nhướng mày, có chút bất ngờ: “Tôi cứ tưởng Châu tiểu thư biết múa bút mài mực.”

“Cũng hiểu sơ qua chút mưu lược.” Tôi khiêm tốn nói.

Lương Lạc cười.

Tôi thấy anh cười như thế bao giờ, hàm răng trắng bóng, sợi tóc lấp lánh dưới ánh mặt trời, đuôi lông mày đều nhuốm vẻ vui sướng.

Cổ sơ mi trắng mở một nửa, vest vắt cánh tay.

Vài lười biếng, vài thản nhiên.

Anh nói: “Được, vậy Châu tiểu thư này bảo vệ tôi nhé.”

Tôi đã gặp qua rất nhiều người đàn ông, nhưng không ai giống như Lương Lạc.

Dưới vẻ ngoài nho nhã là dòng máu lười biếng bất kham.

Tôi biết rõ mình không giữ được anh.

không hy vọng xa vời người như anh sẽ chuyên tâm yêu tôi.

Cho nên tôi không vượt quá bổn phận, cũng không vọng tưởng giam cầm anh.

Kết hôn hai năm, chuyện liên quan đến anh, tôi bao giờ vượt quá giới hạn.

Anh thích ăn tôi nấu, nhưng anh quá bận không có thời gian nhà.

Thường là mười giờ đêm mới bảo tôi nấu cho anh.

Tôi nấu mì trứng cà chua, bỏ thêm hai cọng rau cải.

Lương Lạc không kén ăn, lần nào cũng ăn sạch sẽ.

Tôi nấu xong thì phòng.

Còn anh ăn uống no nê xong là đi, bao giờ ngủ lại.

Căn hộ rộng hơn ba trăm mét vuông, một mình tôi ở, vui vẻ tự tại.

Cuộc sống thần tiên qua được hai năm, bố mẹ Lương Lạc đã vội vã giục tôi sinh con.

Lương Lạc khá phản cảm với chuyện này, dứt khoát không thèm diễn nữa.

Tay trong tay với bạn gái đi dự tiệc.

Vung tiền nghìn vàng lăng xê người mới debut.

Thậm chí còn bảo người tình được bố anh nuôi ngoài đi tặng lẵng hoa khai trương ty cho mẹ anh.

Nửa tháng, tập đoàn Lương thị lên hot search mấy lần.

Mẹ Lương Lạc tức chết đi được.

Còn Lương Lạc vẫn bình tĩnh ngồi trước mặt tôi ăn , gắp miếng cá bỏ vào bát tôi: “Cá ngon đấy, ăn nhiều chút.”

Trước khi đi, anh mặc khoác vào rồi quay đầu nhìn tôi: “Chỗ mẹ tôi em không cần quan tâm.”

Nghĩ một chút, anh lại dặn dò: “Bà ấy khó em thì em gọi điện cho tôi.”

Đúng như anh dự đoán.

Mẹ anh là một người phụ nữ rất cường thế, không quản được Lương Lạc liền gây sức ép lên tôi.

Lúc đó tôi không biết cúi đầu, cũng không biết nhượng bộ.

Hết lần này đến lần khác bị gây khó dễ, tôi nói với Lương Lạc.

Cho đến khi ty gia đình xảy ra chuyện.

Nhà đầu tư rút vốn.

Chuỗi vốn bị đứt gãy.

Bất đắc dĩ, bố tôi bảo tôi đi cầu xin mẹ của Lương Lạc, cầu xin bà ấy cho tôi một con đường sống.

Lúc đó tôi mới biết, ty gia đình vẫn luôn trượt dốc.

Căn bản không chịu nổi sự cố tình gây khó dễ của mẹ Lương Lạc.

Tôi đi tìm mẹ Lương Lạc.

Lần đầu tiên, tôi học được cách cúi đầu.

Bà ấy đồng ý giúp ty nhà tôi vượt qua khó khăn.

Nhưng cái giá phải trả là tôi phải sinh một đứa con.

“Lương Lạc bị nuôi phế rồi, tôi cần một người thừa kế mới.”

5.

Tôi ký thỏa thuận bảo mật.

Một buổi tối nọ, khi Lương Lạc ăn xong chuẩn bị rời đi.

Tôi ra hai chiếc ly cao chân.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, Lương Lạc nhướng mi mắt nhìn tôi, mang theo vài ý cười.

Tôi đứng dậy, váy ôm sát hông bước đi uyển chuyển, tiếng giày cao gót lanh lảnh vui tai.

Lương Lạc nhướng mày, đặt chiếc khoác tay xuống, lười biếng dựa vào lưng ghế.

Tôi đi đến trước mặt anh cụp mắt, chuyên chú rót rượu.

Rượu bắn lên mu tay tôi.

Lương Lạc nhìn tôi hai giây, tay to lớn phủ lên mu tay tôi, kéo mạnh tôi vào lòng.

Tôi ngồi trước đầu gối anh.

Đỏ tai nhưng vẫn cố ra vẻ bình tĩnh.

Lương Lạc cười khẽ, dứt khoát uống cạn ly rượu.

Hơi men say lòng người, anh ghé vào tai tôi nói: “Giữ tôi lại?”

Tôi vùi đầu vào hõm cổ anh, không nhìn anh.

đỏ mặt gật đầu biên độ nhỏ.

Lương Lạc cuốn lọn tóc tôi rủ xuống tay anh, cười nói: “Uống rượu rồi không lái xe được, thu lưu tôi một đêm nhé?”

“Hửm?”

Tôi không nói gì, hôn lên cổ anh.

Dòng máu ấm nóng.

Động mạch đập thình thịch.

Lương Lạc cười nâng cằm tôi lên, nụ hôn mạnh mẽ kín kẽ ập tới.

Một đêm hoang đường.

Từ đó, Lương Lạc nhà ngày thường xuyên, thời gian tôi cũng ngày nhiều.

Khi ấy tôi danh nghĩa lo cho sức khỏe của anh, bảo anh cai thuốc cai rượu.

Anh cũng nghe lời.

Trong túi lúc nào cũng có kẹo, kẹo cao su.

Anh bắt đầu tranh thủ thời gian cùng tôi ăn .

Buổi tối cùng tôi đi dạo.

Cùng tôi đi ăn món đẹp mắt, sẽ ghi khẩu vị của tôi.

Thử uống trà sữa, sẽ ghi độ ngọt của trà sữa.

ngày tháng như vậy trôi qua được bốn tháng, tôi mang thai.

Bất ngờ, luống cuống.

khi phản ứng lại thì là hoảng sợ và lo lắng.

Theo hợp đồng, đứa bé sinh ra sẽ thuộc mẹ của Lương Lạc.

Tôi không để mẹ Lương Lạc biết trước sự tồn tại của đứa bé.

Thế là tôi chẳng nói với ai, kể Lương Lạc.

Cho đến khi Lương Lạc phát hiện ra bản thỏa thuận đó.

Tôi tưởng anh sẽ nổi giận.

Cũng đã chuẩn bị tâm lý để anh trút giận lên mình.

Nhưng anh hỏi tôi: “Châu Kỳ, em không có tim sao?”

“Em con của ta ra vật cá cược.”

Tôi nắm tay anh, sắc mặt trắng bệch, một câu cũng không nói nên lời.

Là tôi lừa dối anh.

Là tôi ngay từ đầu đã không nghĩ đến việc tìm kiếm sự giúp đỡ của anh, cũng không nghĩ đến việc sẽ cùng anh dây dưa và nảy sinh tình cảm.

Tôi đã lợi dụng anh.

Chuyện này, không còn gì để biện minh.

“Tôi tưởng em đối với tôi cũng có hai thật lòng.”

“Không đến mức bị mẹ tôi mua chuộc.”

“Châu Kỳ——”

Anh gọi tôi, trong mắt ngập tràn băng giá.

ta dừng lại ở đây thôi.”

Tôi thở dài, không lại đôi mắt chứa đầy băng giá đó của Lương Lạc.

bốn năm đó, anh ăn chơi đàng điếm, người đẹp cạnh nhiều như mây.

Anh đã hoàn toàn buông bỏ tôi.

Một cơn gió thổi qua, tôi lạnh đến mức co rúm trước bia mộ, ôm hai đầu gối.

Trong đầu đều là đôi mắt tròn xoe của con gái tôi.

Thật đẹp.

Con bé có thể bình an lớn đến chừng này, thực sự rất ngoan.

Tôi cười đến chảy mắt.

Trong lòng thêm chua xót, mắt như không kìm được ướt đẫm tôi.

Gió lạnh thổi qua buốt thấu xương.

Trái tim như bị một tay to lớn bóp , không thở nổi.

Thế là tôi khóc dữ dội hơn.

Cho đến khi khu vườn vang vọng tiếng kêu thê lương của tôi.

tiếng tiếng một.

Kéo dài không dứt.

mắt giọt rơi xuống đôi chân lạnh băng của tôi, nhuộm đỏ xương trắng lộ ra ngoài.

Tôi nắm ngón tay cong queo biến dạng, móng tay găm vào thịt lật ra.

Đau thấu tâm can.

tiếng nức nở như rỉ máu.

“Khóc cái gì?”

ma không sướng hơn người à?”

“Cô khóc thế này khiến người ta đau đầu đấy.”

6.

Tôi ngẩng đầu.

Thấy một cô gái dựa vào bia mộ, đang gặm quả táo tiện tay trộm được.

lưng cô ấy có Hắc Vô Thường đi theo.

Là hai vị chịu trách nhiệm dẫn độ tôi, người quen cũ rồi.

Tôi sững sờ, đến mắt cũng chẳng màng lau, vội vàng nói: “Tôi không đi, tôi không đầu thai.”

“Tôi phải nhìn con gái tôi lớn lên.”

Hắc Vô Thường thở dài: “Bộ dạng này của cô đến cửa lớn nhà Lương còn không vào được, nói gì đến chuyện nhìn con gái lớn lên.”

“Niệm tình cô một lòng hướng thiện, ngày thường hay giúp đỡ các cô hồn dã quỷ, hai tôi đã báo cáo lên cấp , tìm cho cô một thân xác.”

“Giống cô lúc còn sống đến tám .”

Bọn đẩy cô gái trước mặt đến chỗ tôi.

Cô gái đó gặm táo xoay một vòng trước mặt tôi: “Thế nào, hài lòng chứ?”

Lúc này tôi mới lau sạch huyết lệ, nghiêm túc nhìn cô ấy.

Dáng người mảnh mai, làn da trắng nõn.

Đuôi mắt có một nốt ruồi son.

Giống hệt tôi hồi ngoài hai mươi tuổi.

Tôi do dự: “Vậy tôi chiếm thân xác của cô, còn cô thì sao?”

“Hầy, tôi bị bệnh, chữa không khỏi, sớm muộn gì cũng chết.”

“Cô có dùng được thì cứ mà dùng, đỡ cho tôi phải sống chịu tội.”

“Vậy bố mẹ cô thì sao? Ngộ nhỡ nhận ra tôi không phải là cô…”

Cô ấy lắc đầu, “Số khổ lắm, lớn lên ở trại trẻ mồ côi, không có người thân.”

“Hắc Vô Thường hứa cho tôi một cửa tiệm, để tôi xuống dưới đó buôn bán.”

“Tôi chẳng muốn sống chịu tội nữa đâu.”

“Cô mau đồng ý đi.”

Tôi gật đầu, rưng rưng mắt cảm ơn bọn .

Hắc Vô Thường tóm tôi nhét vào trong thân xác đó.

Tôi lạ lẫm nhìn tay của mình.

Ấm áp, không còn lạnh lẽo và tỏa ra mùi khét lẹt như mọi khi nữa.

Hắc Vô Thường đưa cô gái kia đi, trước khi đi còn nói với tôi: “Cô có thời gian nửa tháng.”

“Châu Kỳ, mong cô sớm ngộ ra nhân quả.”

Tôi nghe tiếng tim đập rõ ràng mạnh mẽ, mắt lưng tròng.

Nửa tháng, dù là nửa tiếng đồng hồ tôi cũng nguyện ý.

Tôi thực sự quá con.

khi đi, tôi bước ra khỏi nghĩa trang.

Dựa vào thông tin cô gái để lại trong ghi chú điện thoại, tôi tìm được phòng trọ của cô ấy để ở tạm.

Tối hôm đó tôi chuẩn bị hồ sơ xin việc.

Mục tiêu là Tập đoàn Thịnh Diên.

ty do Lương Lạc một tay gây dựng khi tôi chết.

Tùy chỉnh
Danh sách chương