Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

2

4

Sực nhớ trong cặp còn chai cam ép lạnh vừa lấy tủ lạnh ra sáng , tôi đặt phắt cái cặp lên bàn, lục lọi một hồi rồi chìa chai ra trước cậu ấy:

“Cậu thấy nóng à? Này, uống đi mát, đá hẳn hoi đấy!”

“À… không cần phiền thế đâu, tớ sực nhớ ra mình có việc gấp, tớ đi trước đây!”

Cậu ấy bỏ lại một câu rồi vội vã rời đi với dáng vẻ khá hoảng loạn. Gì vậy trời? Sao càng càng đỏ, bước đi lại còn loạng choạng thế kia? Lẽ nào cậu ấy bị say nắng nhưng ngại phiền tôi?

Sợ cậu ấy ngất xỉu dọc đường, tôi tức tốc quàng ba lô đuổi theo, nhưng bóng dáng nam thần đã hút đời nào. Tôi lượn lờ xung quanh một vòng, chắc chắn rằng cậu ấy không nằm gục đâu mới yên tâm lững thững dắt đạp về nhà.

Vừa về nơi, tôi quăng cái cặp sang một rồi phi ngay vào bếp “tám chuyện” với . Tôi bắt đầu kể lể đầy nhiệt huyết về việc mình đã gặp lại Crush góc cua ra sao, khi “giao lưu sâu” (về vật lý) Crush biến thành “Cực phẩm” thế nào, rồi vị cực phẩm ấy đã cứu tôi khỏi kiếp nạn đi muộn ra sao…

Tôi kể với tất cả sự chân thành, biểu cảm vô cùng sống động, hừng hực khí thế. Kể xong, tôi chớp chớp đôi mắt lấp lánh , chờ đợi một lời cảm thán bà. Ngờ đâu, không những không khen còn dội tôi một gáo lạnh buốt tim:

“Mày lại thêm mắm dặm muối rồi đúng không? Lại còn ‘giao lưu sâu’, sâu cái nỗi gì!”

Tôi thật không hiểu nổi, sao trên đời lại có thiếu tự tin về gái mình như thế nhỉ? Chẳng ủng hộ tí nào!

Hừ, đã không nói được câu nào lọt tai cũng chẳng thèm quan tâm ! Tôi quay bỏ đi, đi được nửa đường còn không quên “trả đũa” bằng cách đóng sầm cửa bếp lại, mặc kệ tiếng quát tháo phía :

“Cái nhỏ này! Bếp nóng hầm hập thế này mày đóng cửa cái gì? Quay lại đây ngay!”

5.

Buồn ngủ đi !

Hôm qua vừa cày xong môn tự chọn, hôm lại phải đi bù ngày lễ. Sao trên đời lại có đen đủi như tôi cơ chứ? Biết thế tối thứ Sáu tôi chẳng thèm về nhà , thà lại ký túc xá để được nướng thêm một có phải sướng hơn không.

tôi thật sự chẳng thể hiểu nổi cái logic của trường mình. Tại sao lần nào bù cũng chọn đúng cái ngày nhiều tiết nhất, lại còn toàn là tiết “tám giờ sáng” mới chịu!

cơn buồn ngủ kéo không tài nào cưỡng lại được, định gục xuống bàn đ.á.n.h một giấc tôi bỗng thoáng thấy một bóng hình quen thuộc.

Là Lộ Lâm. Cậu ấy ngồi dãy ghế cạnh cửa sổ. Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp kính, bao phủ lấy cậu ấy một lớp màng mỏng lấp lánh như dát vàng, khiến cả cậu ấy toát lên vẻ dịu dàng lạ.

Hôm Lộ Lâm mặc một chiếc sơ mi màu xanh trắng loang màu, càng tôn lên làn da trắng trẻo của cậu ấy. Hàng mi vừa dày vừa dài đổ xuống một vệt bóng mờ nhạt nơi hốc mắt. Tay áo sơ mi được xắn lên tùy ý, lộ ra cổ tay với những đường nét rắn rỏi, trông vừa sạch sẽ lại vừa phong trần.

Như cảm nhận được ánh của tôi, cậu ấy quay sang. Tôi cũng chẳng buồn lảng tránh, cứ thế thẳng vào cậu ấy rồi nở một nụ cười thật tươi, thật rạng rỡ.

Tôi thấy cậu ấy khựng lại một chút, rồi đôi môi mỏng ấy cũng cong lên một vòng cung ấm áp. Cậu ấy khẽ lắc lắc chiếc điện thoại với tôi.

Tôi mở máy ra xem, thấy có một thông báo tin nhắn chưa đọc. Nhấn vào ra là một lời mời kết bạn:

“Chào bạn Tống Nguyễn, mình là Lộ Lâm, chúng mình quen nhé?”

dòng chữ này, trong đầu tôi tự động vang lên chất giọng trầm thấp quyến rũ của cậu ấy. Trời ơi, “thính” nặng đô !

tôi bắt đầu nóng bừng bừng. Tôi vội vàng nhấn đồng ý, rồi lại lén lút liếc về phía cậu ấy một cái. Ai ngờ, cậu ấy cũng tôi! Khốn khổ thật, tôi giờ chắc đỏ như quả cà chua rồi.

bạn thân cạnh thấy tôi có biểu hiện lạ, liền huých tay hỏi:

“Này, bị sốt à? Sao đỏ như m.ô.n.g khỉ thế kia?”

“À… không, không sao, chỉ là tớ thấy hơi nóng thôi.”

“Trời 18 độ bà kêu nóng hả?”

Tôi mặc kệ lời trêu chọc của nó, chỉ biết cười trừ qua chuyện. Trong lòng tôi này mở hội linh đình đây này. tôi thầm thương bấy lâu lại chủ động muốn quen với tôi, ơi, sắp “đổi đời” rồi!

Tôi phấn khích đọc tiếp tin nhắn thứ hai:

“Lát mình định đi xem kịch câu lạc bộ, cậu có muốn đi cùng mình không?”

Trời ơi, biết thế sáng tôi đã ăn diện một chút! Chỉ vì không dậy nổi nên tôi cứ thế vớ đại bộ đồ thể thao rồi chạy đi. Hối hận đi ! Tôi thề về đi sẽ trang điểm l.ồ.ng lộn, ngày nào cũng phải váy vóc điệu đà mới được.

Đinh đoong!

Lại là tin nhắn Lộ Lâm:

“Tan xong cậu cứ lại lớp đợi mình một chút nhé.”

“Okie cậu.”

Tiết vừa kết thúc, tôi thấy cậu ấy tất tả chạy ra ngoài, nhưng chẳng bao lâu đã quay lại ngay. Chắc là do chạy nhanh nên l.ồ.ng n.g.ự.c cậu ấy phập phồng dữ dội, làn da cũng hơi ửng hồng vì mệt.

Tôi tiến lại gần, khẽ hỏi:

“Có chuyện gì thế? Sao cậu chạy vội vàng vậy?”

Cậu ấy tôi, khẽ lắc đầu rồi đột ngột b.úng tay một cái. Giống như ảo thuật, cậu ấy đưa ra lưng một bó hoa. là hoa linh lan, những bông hoa nhỏ xinh trắng muốt, trên cánh hoa còn đọng lại vài giọt li ti, trông càng thêm kiều diễm.

6

Tôi ôm bó hoa đi cạnh cậu ấy, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập loạn nhịp mức sắp kiểm soát. Tôi rất muốn hỏi vì sao cậu ấy lại tặng hoa mình, nhưng lại thấy hơi ngại ngùng.

Như đọc được suy nghĩ của tôi, Lộ Lâm dừng bước, tôi đầy nghiêm túc:

“Vì mình đã thời gian quý báu của cậu, nên mình muốn tặng bó hoa này coi như quà bù đắp. Cậu có thích không?”

Nói xong, cậu ấy lại nhếch môi cười với tôi. Nụ cười ấy chẳng khác nào tiếng hát của nàng tiên cá Siren mê hoặc các thủy thủ. Thân thể đi trước lý trí, tôi chẳng biết gì chỉ có thể gật đầu lia lịa.

câu lạc bộ kịch, tới vở diễn bắt đầu, đầu óc tôi còn lâng lâng trên mây. Cái tên này phạm quy rồi, cậu ấy có biết mình đẹp trai mức nào không? Lại còn dùng cái giọng để nói chuyện với tôi chứ!

Khi vở kịch bắt đầu, tôi phải cố ép bản thân tập trung vào chính sự. Ngộ nhỡ lát Lộ Lâm hỏi cảm nhận tôi lại “ngậm hột thị” xấu hổ c.h.ế.t .

là một câu chuyện kinh điển ai cũng biết: Romeo và Juliet. Juliet uống t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t để được Romeo, nhưng bức thư báo tin lại không tới tay anh kịp . Kết cục là Romeo uống t.h.u.ố.c độc tự sát, Juliet tỉnh lại thấy yêu đã c.h.ế.t cũng rút kiếm tự theo. Một cái kết đầy bi t.h.ả.m để hóa giải hận thù giữa hai gia tộc.

Các diễn viên diễn nhập tâm, khiến không ít xung quanh sụt sùi mắt. Chứng kiến cảnh tượng bi thương ấy, lòng tôi cũng trùng xuống, tâm trạng buồn bã theo. Thậm chí khi đã đi ra trạm buýt, tôi chưa thoát ra khỏi mạch cảm xúc . Hệ quả là tôi suýt chút leo nhầm .

Lộ Lâm đứng cạnh khẽ bật cười:

“Tống Nguyễn, buổi biểu diễn đặc sắc lắm đúng không? mức bây giờ cậu chưa hoàn hồn, suýt lên nhầm kìa.”

Tôi ngượng nghịu gãi đầu, rồi chợt nhận ra điều gì :

“Ơ, sao cậu biết tớ đi tuyến nào?”

“Trước đây mình thường bắt chuyến này để về nhà nên hay gặp cậu lắm, chỉ là này nhà mình chuyển đi rồi thôi.”

“Hóa ra là vậy. Vậy chào cậu nhé, hẹn gặp lại !”

Tôi gật đầu rồi bước lên , trong lòng bỗng thấy ngọt ngào lạ thường.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.