Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

7.

Trên đường nhà, tôi chợt có cảm giác như có ai đó theo đuôi mình. Tôi rảo bước thật nhanh đến chỗ đông người rồi lách người vào một cửa hàng tiện lợi gần đó ẩn nấp.

Đợi một , tôi một bóng người hớt hải vọt qua phía trước, vẻ mặt hoảng loạn dáo dác xung quanh.

lại là ông ta? Lý !

chính là cha tôi. xưa nội lâm bệnh nặng, muốn đứa con trai duy nhất lập gia đình trước khi nhắm mắt xuôi tay nên đã thông qua mai đến mẹ tôi. Mẹ vốn là trẻ mồ côi, cuộc sống bấy giờ vô cùng gian khổ. Khi mai rằng “lấy chồng có một mái ấm”, mẹ đã đồng ý. Một người khao khát gia đình, một người tâm nguyện của mẹ già, người họ cứ thế mà nên duyên.

đầu tiên sau đám cưới, dù thanh bần tổ ấm nhỏ vẫn luôn hòa thuận, êm đềm. Sang xuân thứ , mẹ m.a.n.g t.h.a.i tôi. Khi bụng mẹ ngày một lớn hơn, gánh nặng kinh tế đổ dồn lên vai Lý . Ông ta phải lên thành phố lớn làm việc kiếm tiền nuôi mẹ con. Những ngày đầu gian khó, ông ta thường gọi điện than thở với mẹ, người cứ thế nương tựa vào nhau mà sống.

Cuộc sống dần khấm khá hơn, cho đến tôi lên bảy. Lý ngoại tình với một người đàn đã ly hôn và có con riêng. Khi bị mẹ phát hiện và yêu cầu đối chất, ông ta thản nhiên nói rằng đã “tình yêu đích thực”, muốn ly hôn cưới người phụ nữ kia.

Ban đầu mẹ không chịu, mẹ nói con không thể thiếu cha, cần ông ta cắt đứt với người kia mẹ coi như chưa có xảy . Thế , người đàn kia còn trơ trẽn gọi điện khiêu khích mẹ tôi:

chị mặt dày thế, Lý yêu tôi cơ mà. Cái loại ‘tiểu tam’ không được yêu như chị không c.h.ế.t đi cho rảnh nợ?”

Nghe những lời cay độc đó, mẹ tức đến mức phải nhập viện. Sau khi viện, mẹ lập tức ký đơn ly hôn. Mẹ đổi tên tôi từ Lý Nguyễn thành Tống Nguyễn, mẹ kẻ cặn bã đó không xứng đáng dính dáng đến con của mẹ cả.

tôi có môi trường giáo d.ụ.c tốt hơn, mẹ một mình đưa tôi lên thành phố. dáng vẻ gầy gò của mẹ thức khuya dậy sớm làm nhiều việc cùng , đôi khi tôi tự hỏi: Nếu ngày đó mẹ giả vờ như không biết ông ta ngoại tình, liệu theo thời gian, khi sự cuồng nhiệt nhạt dần, ông ta có quay với gia đình không?

tôi biết, đó là ảo tưởng. Một người đàn ông không có trách nhiệm với vợ con dù không ngoại tình, ông ta cũng bỏ rơi chúng tôi lý do khác mà thôi. Tôi không biết ông ta mình làm , và tôi cũng hề có ý định gặp lại ông ta.

đến nhà, tôi nằm vật ghế sofa. Mẹ vừa bước vào bộ dạng này của tôi đã định cất tiếng cằn nhằn. Nghĩ đến gặp Lý nãy, mũi tôi chợt cay cay. Tôi chồm tới ôm c.h.ặ.t lấy mẹ, vùi đầu vào lòng thủ thỉ:

“Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm. Những qua mẹ đã vất vả con rồi.”

Mẹ sững người một lát rồi khẽ vỗ vai tôi cười :

“Cái con bé này, tự nhiên sướt mướt thế làm mẹ quen chút nào.”

Sau giây phút sến súa, tôi lại tiếp tục kể cho mẹ nghe màn “giao lưu sâu sắc” với Lộ Lâm, đồng thời dõng dạc tuyên bố một đại sự: Tôi theo đuổi Lộ Lâm!

Bước đầu tiên của kế hoạch: Xác định xem anh chàng đã “có chủ” chưa. Tôi đ.á.n.h liều gửi một tin nhắn gần như là ám rõ mành mành:

“Lộ Lâm ơi, thứ Sáu tới cậu có hẹn với ai chưa? Hay là định dành thời gian cho bạn thế?”

Đinh đoong!

Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại đã rung lên bần bật:

“Không có hẹn, cũng không có bạn .”

Tôi ôm điện thoại cười thầm trong bụng. Bỏ qua cái nội dung tôi gửi, Lộ Lâm thật là biết cách “chiều lòng” người ta quá đi mà. Tôi thừa thắng xông lên:

“Vậy đại hội thể thao thứ Sáu này, cậu đến cổ vũ cho nhé?”

“Rất vinh hạnh được cậu mời.” — Đầu dây bên kia trả lời ngay tắp lự.

8

Sáng thứ Sáu, vừa đến sân vận động là mắt tôi đã bắt đầu “quét” bóng dáng Lộ Lâm. Đảo mắt một vòng, tôi cậu ấy đứng cạnh bậc thềm dưới cột cờ. Định lại chào hỏi lại bị lớp trưởng gọi đi dặn dò các lưu ý thi đấu. Rốt cuộc cho đến bắt đầu, tôi vẫn được cơ hội nào nói với cậu ấy.

Tôi đăng ký 1000m nữ. Tiếng còi vừa vang lên, tôi đã lao v.út đi, may lại vấp chân nên bị tụt lại một đoạn so với những người khác. Ở vòng cuối, tôi cố gắng điều hòa nhịp thở rồi tăng tốc, vượt qua vài người và cán đích ở vị trí thứ .

Vừa xong, tôi định kiếm đại bãi cỏ nào đó ngồi bệt xuống Lộ Lâm từ đâu bước tới. Cậu ấy dứt khoát kéo tôi đi bộ thêm ba vòng nữa rồi mới ghế cho tôi ngồi. Nghỉ một , cổ họng tôi vẫn khô khốc và ngứa ngáy như bị dính một lớp màng, tôi khẽ ho vài tiếng.

Ngay lập tức, một chiếc bình giữ nhiệt xuất hiện trước mặt. Lộ Lâm tôi, dịu dàng :

xong uống chút nước ấm tốt cho cổ họng hơn đấy.”

Nói rồi cậu ấy mở nắp bình, đưa tận tay cho tôi:

“Bình mới đấy.” — tôi im lặng, cậu ấy còn bồi thêm một câu giải thích.

“Không phải đâu, nghĩ cậu lại tinh tế thế thôi.” — Sợ cậu ấy hiểu lầm, tôi xua tay rồi đón lấy bình nước, tu một hơi thật lớn. Kết quả là uống quá hối hả nên tôi bị sặc, Lộ Lâm liền nhẹ nhàng vỗ lưng giúp tôi xuôi khí.

đôi lông mày khẽ nhíu lại cùng ánh mắt chứa đựng sự lo lắng không hề che giấu của cậu ấy, quyết tâm cưa đổ nam thần trong tôi càng thêm kiên định. Tống Nguyễn ơi, cố lên!

“Tống Nguyễn, Tống Nguyễn!”

“Hả? cơ?” — Tôi ngơ ngác cậu ấy.

“Thẩn thờ thế? Đi thôi, đưa cậu trạm xe buýt.”

Gió chiều thổi hiu hiu làm má tôi mát rượi. Chúng tôi vừa đi vừa trò , mấy chốc đã tới trạm xe. Vừa định chào tạm biệt, tôi bỗng Lộ Lâm lao vụt phía sau lưng mình. Tiếp sau đó là một tiếng động cực lớn vang lên.

Tôi quay đầu lại, tim suýt chút nữa ngừng đập. Lộ Lâm ôm một bé ngã trên mặt đất, ngay cạnh đó là một chiếc SUV bị lật nghiêng.

“Lộ Lâm! Cậu có không?” — Tôi hốt hoảng lại.

không , bị trầy xước ở tay thôi. Tài xế ngất rồi, mau gọi cứu thương đi.”

Mẹ của bé sau khi rối rít cảm ơn cũng rời đi theo xe cứu thương. Đáng lẽ sau đó chúng tôi ai nhà nấy, vết thương trên tay Lộ Lâm, cái miệng tôi lại nhanh hơn cái não:

nhà đi, sát trùng vết thương cho.”

“Mẹ hôm nay tăng ca, không có nhà đâu.”

“…”

Lời vừa thốt tôi đã hối hận xanh ruột. Rõ ràng là tôi sợ cậu ấy ngại, nghe thế nào nghe, câu nói này cứ như kiểu tôi rủ rê cậu ấy làm mờ ám không bằng!

ngượng ngùng muốn c.h.ế.t, Lộ Lâm bỗng mỉm cười, nụ cười quen thuộc làm tim tôi tan chảy:

“Được thôi, cảm ơn cậu nhé.”

Trời ạ, đẹp trai quá… Tôi thầm cảm thán trong lòng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.