Trông anh ta quen quen. Tôi nghĩ lúc, chợt nhận ra đó là viên cũ của Tập đoàn Trình Thị.
Ngay lúc ống tiêm sắp vung đến trước mặt tôi, Viễn bất ngờ xông ra từ bên cánh gà, dùng cú quật qua vai đẹp mắt khống chế gã.
“Em không sao chứ?” Anh hốt hoảng kiểm tra tôi có bị thương không.
Tôi lắc đầu, ngoái đàn ông bị viên an ninh ghì : “Tại sao anh làm ?”
“Cô hại Trình Thị! Vợ tôi vì không có tiền chữa bệnh mà chết!” Anh ta gào thét tột .
Tôi xổm , khẽ nói: “Anh có là bệnh viện gì không?”
Anh ta sững sờ.
“ là bệnh viện ung thư miễn phí toàn cầu đầu tiên. Nếu vợ anh còn sống, cô ấy có thể được chữa trị tốt tại .” Tôi lên tấm biển tên bệnh viện.
đàn ông bỗng bật khóc.
Tôi ra hiệu cho bảo vệ thả anh ta ra: “Tập đoàn Trình Thị gây ra bao lỗi lầm, dù tôi không ra tay họ cũng không trụ nổi. Nếu anh , hãy đến làm việc, dùng câu chuyện của mình giúp đỡ nhiều bệnh hơn.”
Viễn ôm tôi lòng: “Tương Niệm, em thật hậu. Đó là lý do anh yêu em.”
-
buổi sau đám cưới, tôi bị tiếng rung điện thoại đánh thức.
Mở Weibo, thấy chủ đề hot là #TìnhYêuTuyệtĐẹpCủaViệnTrưởngVàNhânViênVệSinh#.
Bấm , đoạn video camera ghi lại cảnh tôi ngất ngoài hành lang, anh chạy đến bế tôi lên.
Dòng chú thích: “Từ cô lao công đến nữ hoàng ngành , chuyện tình của họ còn ngọt hơn phim thần tượng!”
Tôi đánh thức Viễn cạnh bên: “Anh này!”
Anh nheo mắt xong, đáp: “ anh kêu đăng đấy.”
“Hả?” Tôi tròn mắt ngạc nhiên.
Anh lật , đè nhẹ tôi : “ là chiêu PR hiệu quả . Anh cả giới , em là của anh.”
Quả nhiên, video vừa tung ra, cổ phiếu Tân Niệm tăng vọt. Cư dân mạng không ngừng “đẩy thuyền,” thậm chí có chuyển thể câu chuyện của chúng tôi thành tiểu thuyết, quay thành phim ngắn.
Buồn là có fan chờ ở cổng bệnh viện, ngắm cảnh anh cúi buộc dây giày cho tôi.
Anh lập tức đăng clip hướng dẫn mọi “Cách buộc nơ giày đẹp cho vợ.”
“Viện trưởng …” Tôi bó tay anh: “Anh này sẽ dạy hư bọn trẻ mất.”
Anh ôm eo tôi, tự mãn: “Cứ họ , nào mới là tình yêu đích thực.”
-
Ngoại truyện: Con đường đến với nghề của bác sĩ
Tôi mãi nhớ buổi chiều ấy. tựu trường lớp 11, tôi ôm chồng sách mới bước thư viện. Nắng xuyên qua khung kính, rải những vệt lốm đốm trên sàn gỗ.
Cô ấy trong vùng ấy, cúi đầu đọc sách, đôi hàng mi in bóng mờ trên gương mặt.
Tôi đứng lặng tại chỗ, cảm giác tim như ngừng đập nhịp. Từ đó trở đi, tôi dõi theo mọi điều về cô ấy.
Cô ấy tên là Lâm Tương Niệm, là sinh giỏi khối Văn. nào cũng đến trường lúc bảy giờ , thích gần cửa sổ. Cặp sách treo chú thỏ bông, mỗi lần viết bài lại vô thức cắn đầu bút.
Tôi phát hiện cô ấy hay bỏ bữa , bèn mua sandwich và sữa đặt ngăn bàn cô ấy trước khi cô đến lớp.
Mỗi lúc cô ấy ngỡ ngàng tìm quanh, khóe môi tôi lại bất giác cong lên. Những tháng ấy kéo dài suốt ba .
điền nguyện vọng đại , tôi đứng trước bảng thông báo, thấy cô ấy ghi nguyện vọng đầu là ngành Tài . Tôi siết chặt tờ đơn, quay đi về phía phòng giáo viên.
“ Viễn, em chắc chắn đổi nguyện vọng chứ?” Thầy chủ nhiệm đẩy gọng kính: “Với thành tích khối Văn của em, em đủ sức trường tốt đấy.”
Tôi gật đầu: “Em .”
Thật ra, tôi đến gần cô ấy hơn. Tài và khoa ở khu đại , nên tôi có thể tiếp tục dõi theo cô ấy từ xa. Suốt bốn đại , nào tôi cũng tìm cớ ghé thư viện khoa Tài .
Cô ấy vẫn luôn đúng chỗ cũ, tập trung hệt thời cấp ba. Mỗi khi ôn thi đến khuya, cần ảnh cô ấy , tôi lại như có thêm động lực. Ra trường rồi, tôi cô ấy tiếp quản sản nghiệp gia đình, thường xuyên đến bệnh viện bàn việc hợp tác.
Tôi vùi đầu công việc, cuối 32 tuổi, tôi trở thành viện trưởng.
hôm ấy, tôi đặc biệt chọn chiếc áo blouse mới ủi, đứng trước gương tập mỉm . Hôm nay có nhà đầu tư rất quan trọng đến khảo sát, tôi đó là cô ấy.
Nào ngờ, tôi thấy tên cô ấy trong danh sách lao công mới tuyển. ra âm thầm đánh giá hoạt động bệnh viện, cô ấy đã đích thân tới làm viên vệ sinh. Tôi trong phòng quan sát camera, cô ấy xổm lau vết cà phê trên sàn.
Đôi hàng mi dài vẫn in bóng gương mặt, giống hệt buổi chiều mười sáu tuổi.
Nghe tiếng gõ cửa, tôi hồi hộp nói: “Mời .”
Lần này, cuối , tôi đã có thể đường đường tiến về phía em.
(Hoàn toàn văn)