Mẹ tôi đã thay tôi gánh lấy việc chăm con suốt mười lăm năm.
Từ ngày tôi còn nằm cữ, thân thể chưa hồi phục, cho đến khi con trai bước chân vào cấp hai, bà chưa từng có lấy một ngày nghỉ.
Mỗi bữa cơm nóng, mỗi bộ quần áo sạch, mỗi đêm thức trắng khi con sốt cao — đều là mẹ tôi.
Mười lăm năm ấy, bố mẹ chồng tôi chưa từng giúp dù chỉ một ngày.
Không phải họ không có thời gian, chỉ là chuyện này chưa bao giờ nằm trong phạm vi “việc của họ”.
Cho đến tháng trước.
Họ bỗng nhiên gọi điện tới, giọng điệu thong thả, nói muốn chuyển đến sống cùng để an dưỡng tuổi già.
Như thể mười lăm năm trước chưa từng trôi qua.
Như thể căn nhà này vốn dĩ đã chừa sẵn chỗ cho họ.
Chồng tôi nghe xong liền quay sang bàn với tôi chuyện nhường phòng.
Giọng anh nhẹ nhàng, tự nhiên, giống như đang sắp xếp lại đồ đạc, chứ không phải sắp xếp lại vị trí của một con người.
Tôi không nói ngay.
Tôi nhìn mẹ mình trong bếp — dáng lưng còng xuống bên bếp ga, tay vẫn không ngừng đảo nồi, như thể mọi chuyện trên đời này đều có thể nhẫn nhịn cho qua.
Rồi tôi bình tĩnh mở miệng, buông ra bốn chữ:
“Tôi muốn ly hôn.”
Đầu dây bên kia im lặng trong tích tắc.
Bố mẹ chồng tôi nghe xong, đến cả điện thoại cũng suýt tuột khỏi tay.