Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

5

10

“Diệp Tu, ngươi nói năng cho sạch sẽ một chút!”

Ta kéo con trai đứng sau lưng Diệp Tu, sắc mặt đen kịt như đáy nồi, cố nén lắm mới không vung tát thẳng vào mặt hắn.

Diệp Tu hừ lạnh, quay đầu lại:

“Lý Minh Châu, giờ ngươi còn dám kiêu căng. Đợi lát nữa sẽ lúc ngươi phải khóc! Đây chính là thằng tạp chủng kia? Chư vị đại nhân, các vị xem, đôi mắt , hàng mày , chỗ ta——”

Thanh âm hắn lúc nhỏ, dần nói ra lời. Miệng vẫn há ra, đồng tử bỗng co lại, c.h.ế.t lặng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Diệp .

Diệp vừa luyện võ xong, mặc bộ cẩm trang màu huyền, trên mặt còn lấm tấm mồ hôi. Thiếu niên ấy khí vũ hiên ngang, dáng dấp oai hùng như một tùng xanh sừng sững. Song ngũ quan sáng sủa, tuấn lãng kia lại hệt Diệp Tu, khác một ly .

“Ta phi! ta cực khổ nuôi ta lớn khôn đến thế, ngươi dám sỉ nhục ta!”

Diệp siết chặt nắm đấm, một quyền trực tiếp nện lên mặt Diệp Tu. Sức lực hắn so với Lý Tư Viễn lớn hơn, lại ra không chút nể tình. Diệp Tu lập tức thét thảm, lảo đảo lùi mấy , ngã ngửa xuống đất, m.á.u mũi tuôn xối.

Vài viên quan Binh bộ khẽ lắc đầu than thở:

“Đây là loại người gì vậy, cứ quyết đội bô lên đầu mình!”

“Đúng thế, ta chưa từng thấy cặp cha con lại nhau đến vậy. Vị Diệp đại nhân sự là… sự là——”

“Đứa con hiển hách thế mà lại nói không phải mình. Diệp đại nhân, nếu ngài không chịu , chi bằng để ta làm nghĩa tử thì hơn?”

Giữa tiếng trêu ghẹo bốn phía, Diệp Tu mặt đỏ gay, lấy áo bịt mũi máu, gắng gượng đứng dậy. Hắn muốn tới con, lại sợ mất mặt trước đám người kia, do dự một thoáng, đành chật vật đứng lên bỏ chạy.

Chờ các quan Binh bộ rời đi, Diệp giận dữ đá mạnh vào cột :

! Năm xưa người mù mắt sao, lại đi chọn cái hạng nam nhân như thế? Hắn dám mang người tới vu oan thông dâm. Nếu không phải con với hắn nhau, biện giải thế cũng khó thoát, chắc chắn phải ngồi tù, còn bị phạt trượng. Hắn rõ ràng là muốn lấy mạng người đó!”

Ta áy náy cúi đầu.

Thuở ấy trẻ dại dột, ngu muội, quả mắc phải chứng mê muội vì tình.

11

vỏn vẹn ngày, Diệp Tu liên tiếp ăn trận đòn từ đứa con trai ta. Ta biết hắn ắt hẳn sẽ chịu để yên. là nay cũng đành đi tính ấy, trước hết lo mở tửu .

Tửu mang tên Văn Hương , mọi việc ngoài đều do khuê nữ ta – Khuynh Nhiên – quán xuyến.

Mỗi lần nhìn đôi huynh muội ấy, ta thường không khỏi cảm khái: rõ phải là bậc phụ mẫu thế , mới thể sinh ra những đứa trẻ như thế. Ta ngẫm lại, khác nhặt báu vật trời ban.

Mãi đến khi vào , ta mới bừng tỉnh ngộ: quả thực, bọn họ không phải con cái nhà thường nhân.

sinh phụ mẫu đứa, chính là đương kim Cung Vương.

Cung Vương vốn phong lưu đa tình, thiếp thất đầy nhà, con cái thứ xuất cũng ít. vương phủ tranh đấu ngấm ngầm, Vương phi vì khó sinh mà bỏ mình. Một đôi hài tử , nếu không vương gia che chở, e rằng mồ mả cỏ mọc xanh rì. Thế nhưng đến năm bọn trẻ vừa tròn bốn tuổi, cuối cùng vẫn xảy ra biến cố.

vì một lần lơ là, đôi huynh muội bị gia nhân dắt ra ngoài, rồi rơi vào bọn buôn người.

Lý Tư Viễn vốn thông tuệ từ nhỏ, tâm cơ như mọc tám trăm con mắt. Hắn biết nếu mình lập tức quay về , tất sẽ lại lâm vào hiểm cảnh chốn vương phủ. Bởi thế, hắn liền dặn muội muội, giấu kín phận thực sự bản .

Đến khi trở lại , bởi Khuynh Nhiên dung mạo quá đỗi Vương phi khuất, tình cờ bị quản gia vương phủ ra.

Huynh muội bọn họ liền thuận theo thế cục, để Khuynh Nhiên lại Cung Vương, là giấu đi tin tức về Lý Tư Viễn mà thôi.

Hiện nay, Khuynh Nhiên trở quận chúa, nhân vật sủng ái bậc . Cung Vương coi nàng như châu ngọc , muốn gì cho nấy.

, người xem tửu con khí phái chăng? Con bày ra chế độ danh thiếp, ngày mai khai trương, những hào môn thế gia thiếp mời mới vào. Món ăn , rẻ cũng bán lượng bạc. như thế, những kẻ quan lại quyền quý phải chen nhau tìm đường tiến vào. Người đó, việc ngồi mà đếm bạc thôi. Ha ha ha ha——”

Khuynh Nhiên chống hông ngẩng đầu cười vang. Ta đưa điểm nhẹ trán nàng:

“Giỏi lắm, đáng khâm phục. Quả nhiên vẫn là Khuynh Nhiên nhà ta giỏi buôn bán .”

Ngày hôm sau, ta từ sáng sớm mặt ở Văn Hương .

Văn Hương tọa lạc ngay trên con phố Trường phồn hoa , tám gian hiệu bề thế, phía sau còn khoanh cả nửa khu vườn, ngăn từng gian nhã thất riêng biệt.

sổ nhã thất trổ ra vườn, vườn hoa cỏ cây cảnh trồng khắp nơi, mỗi sổ mở ra là một bức tranh, tao nhã phi thường.

“Bày trí không tệ.”

Ta khen ngợi Khuynh Nhiên, nàng tự hào ngẩng cao cằm:

cứ thong thả dạo trước, con ra ngoài lo liệu đây.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương