Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

“Không cần ngươi giả giả nghĩa!”

“Nhị thư, sao nàng lại vô lễ với Nguyệt Kiều như vậy? Nàng ấy là tỷ tỷ của nàng, cũng chỉ muốn tốt cho nàng thôi.”

Tiêu Thành An sợ ta phật ý bèn cứng rắn quát nàng một câu.

ngờ ánh mắt Thư Nguyệt Như bỗng mở to, vẻ mặt khó nổi, sau nàng che miệng khóc nức nở, tan nát cõi lòng mà chạy đi.

“Thứ muội không hiểu , mong điện hạ đừng chê .”

Ta cầm tách trà lên, vừa uống vừa giấu đi nụ nơi khóe môi.

Sau này, Tiêu Thành An dần nhận ra thái độ thất vọng của ta và phụ thân đối với Thư Nguyệt Như liền tạm thời bỏ ý định nạp nàng làm trắc phi.

Tuy , hai người họ lại bắt đầu cãi nhau trong âm thầm.

“Chàng sự muốn đẩy ta vào tay kẻ khác? Tiêu Thành An, chàng không có lương tâm!”

“Nàng nói bậy gì vậy? Cô đâu có đồng ý.”

“Hơn nữa nàng cũng quá nóng nảy. Hiện tại cô đang cần sự giúp đỡ của Thừa tướng, nàng lại cãi vã với ông ấy.”

“Nàng dám lớn với Thư Nguyệt Kiều khiến cô thậm chí không mở đề nghị nạp nàng làm trắc phi!”

Mặt Tiêu Thành An khó chịu, trong mắt hiện rõ sự không kiên nhẫn.

“Ngươi muốn ta làm thiếp? Ngươi quên hứa với ta rồi sao?”

“Ngươi sự muốn con của chúng ta bị coi là thứ tử, cả đời bị người khác đè đầu cưỡi cổ ư?”

Thư Nguyệt Như hét lên với giọng phẫn uất.

Quả , Tiêu Thành An sững người, sau hắn ngay tức phản ứng lại, mạnh tay nắm lấy vai nàng.

ta chỉ đứng xa sát, nụ trên môi càng càng sâu.

Màn kịch này cuối cùng cũng đến hồi gay cấn nhất.

7

“Đứa trẻ ? Chẳng nàng nói mỗi lần trở về đều uống thuốc tránh thai sao?”

Ánh mắt sắc lạnh của Tiêu Thành An không chớp lấy một lần, nhìn chằm chằm vào nàng ta.

“Thuốc tránh thai cũng không cũng có hiệu quả tuyệt đối.”

“Hơn nữa thuốc cũng có độc, sức khoẻ thiếp thân vốn yếu nhỏ đôi khi bảo nha đổ bỏ…”

Thư Nguyệt Như lảng tránh ánh nhìn của hắn, nói lí nhí không dám đối diện.

“Nàng đúng cũng khiến cô không yên lòng!”

“Cô không cần biết nàng nghĩ gì, nhưng đứa trẻ này không giữ lại.”

“Nếu không, mọi kế hoạch của cô sớm muộn cũng sẽ tan thành mây khói.”

“Đến , tất cả sẽ chấm dứt!”

Tay Tiêu Thành An siết chặt hơn, ánh mắt hắn ngập tràn phẫn nộ.

Thư Nguyệt Như đau đến nhíu chặt mày, đợi đến khi hắn dữ bỏ đi, nàng mới cắn răng đưa tay chạm nhẹ lên bụng, ánh mắt dần trở kiên định.

Vài ngày sau, ta thấy nàng ta sáng sớm tìm đến thư của phụ thân liền tức sai Đào mời Tiêu Thành An đến.

“Đồ nữ nhi ngỗ nghịch! Không có phu quân mà dám chửa hoang, mang thai vụng trộm! thư nhà ai lại không biết giữ mình như ngươi? Ngươi muốn làm ta tức chết không?”

quát dữ và đồ vật rơi vỡ vang lên trong thư .

Ta đẩy cửa bước vào thì thấy phụ thân đang đến đỏ mặt tía tai, ngực phập phồng dữ dội.

“Phụ thân, sức khỏe là trọng nhất.”

Ta vội bảo gia đưa thuốc trợ tim cho ông, sau nhìn về phía Thư Nguyệt Như đang quỳ thẳng người trên sàn.

“Muội nói mình mang thai, vậy nam là ai?”

“Thưa tỷ tỷ, nếu là tỷ chắc chắn sẽ không muốn biết sự đâu.”

tránh tỷ chịu đựng không nổi thì cứ nghe muội, tốt nhất tỷ ra ngoài đi.”

Thư Nguyệt Như nhạt, ánh mắt thách thức.

“Ồ? Thế thì tỷ càng tò mò.”

Ta vẫn bình tĩnh, điềm hơn nàng ta ba phần.

“Chính là Thái tử điện hạ – vị hôn phu của tỷ, Tiêu Thành An. Đây là tín vật định tình mà ngài ấy trao cho muội.”

Thư Nguyệt Như rút trong người ra một miếng ngọc bội với vẻ mặt đắc ý, mong chờ được nhìn thấy ta thất thố, bẽ mặt.

Nhưng trái ngược với kỳ vọng của nàng, sắc mặt ta không chút thay đổi mà chỉ nở một nụ lạnh nhạt chế nhạo.

Phụ thân ta thì vô cùng kinh ngạc, ông đứng phắt dậy, bộ râu bạc trắng khẽ rung lên.

“Ngươi… ngươi nói cái gì?”

“Phụ thân đừng vội. Một miếng ngọc bội có chứng minh được gì chứ? Đây toàn chỉ là bịa đặt.”

Ta ra hiệu cho phụ thân giữ bình tĩnh, sau quay sang Thư Nguyệt Như, này nàng ta đang ngập tràn tự mãn.

“Tùy tiện vu khống người trong hoàng gia, lại mất trinh tiết trước hôn , muội có biết chỉ cần gộp hai tội này lại thì muội sẽ chịu hình phạt thế không?”

“Tỷ tỷ ghen tị đúng không? Muội biết tỷ rất khó chấp nhận sự này.”

“Nhưng đây chính là sự .”

“Giờ muốn bảo vệ danh của Tướng phủ chỉ cách làm phiền phụ thân đích thân đến gặp Thái tử, yêu cầu ngài muội làm trắc phi.”

Chưa đợi nàng nói hết câu thì một giọng quát vang lên cắt ngang:

“Thư nhị thư đừng vu khống người khác! Cô và ngươi vốn không hề quen biết. Đứa trẻ trong bụng ngươi làm sao có liên đến cô?”

Là Tiêu Thành An.

Hắn đứng , cao ngạo và uy nghiêm khiến người khác không khỏi e sợ.

Thư Nguyệt Như toàn không ngờ hắn sẽ xuất hiện, lại càng không nghĩ rằng hắn sẽ dứt khoát phủ nhận mối hệ với mình tức hoảng loạn.

“Điện hạ! Rõ ràng chúng ta…”

“Miếng ngọc bội này là do cô vô tình làm rơi, không ngờ lại bị ngươi nhặt được.”

“Nếu ngươi dám ăn nói bậy bạ, dù nể mặt Thư Nguyệt Kiều, cô cũng sẽ tức giao ngươi cho Đại Lý Tự điều tra xem ngươi có âm mưu gì!”

Đây chính là đe dọa không chút che đậy.

Thư Nguyệt Như cuối cùng cũng nhận ra hắn toàn không nói đùa, nước mắt lăn dài, hồi lâu sau nàng ta mới cúi đầu, khó nhọc lên :

“Phụ thân, là nữ nhi vọng tưởng muốn dùng cách này tìm một con đường phú quý.”

này không liên đến điện hạ.”

“Xin phụ thân trách phạt.”

Sắc mặt phụ thân ta dịu đi đôi chút, nhưng vì quá dữ ông liền ra lệnh nhốt nàng ta vào củi trước cả khi Tiêu Thành An rời khỏi.

8

“A Kiều, vừa rồi cô thực sự không hề hay biết…”

Tiêu Thành An cố gắng trấn an, nhưng hắn chưa nói hết câu ta lắc đầu, bày ra vẻ mặt như toàn tưởng, thực chất chỉ là không muốn phí thời gian nghe những vô nghĩa.

“Ta đương tưởng điện hạ.”

“Vậy thì tốt.”

Hắn thở phào nhẹ nhõm, định ở lại dùng bữa nhưng ta lấy cớ rằng phụ thân vẫn chưa nguôi bảo Đào tiễn hắn ra ngoài.

Vài ngày sau, nghe nói Thư Nguyệt Như bị nhốt trong củi không ăn không uống, dáng vẻ tiều tụy, hốc hác, dường như nàng ta mất đi ý chí sống.

Nhưng ta không hề động lòng thương xót.

Chỉ vì đứa trẻ trong bụng nàng chính là con át chủ bài ta lật đổ Tiêu Thành An.

Ta từng cho nàng cơ hội nhưng nàng không biết trân trọng, vậy thì không trách ai được.

Lợi dụng ánh trăng mờ, ta bước vào củi.

“Ngươi đến chế nhạo ta sao?”

Ánh mắt giao nhau một hồi, Thư Nguyệt Như đột cất với giọng lạnh lùng.

“Đương không . Ta đến báo cho muội một vui.”

“Muội nhớ Hà Văn, vị thư sinh muội từng chối không? Hiện tại y thi đỗ trạng nguyên, trở thành vật được trọng vọng nhất kinh thành.”

“Ta nói cho muội biết, nếu muốn giữ lại mạng sống cho muội và đứa trẻ thì muội tự quyết định con đường của mình.”

Vẻ mặt ảm đạm của nàng chợt sáng lên khi nghe ta nói thế, ánh mắt lóe lên tia hy vọng.

Sáng sớm hôm sau, liền có nàng xin gặp phụ thân.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.