Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/20rLzE36bG

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Ngay cả khi thức, hắn không dám mở . Bởi hễ mở ra, hắn lại thấy bên giường có một người .

Người mặc bộ váy màu xanh thẫm, mái dài rủ tận thắt lưng, cứ bất động ở nhìn hắn.

Đôi khi nàng chải đầu. Dùng chính lược ấy, từng chải, từng chải, chải suối dài.

Chải một hồi, nàng lại tay, đầu nhìn hắn hỏi một câu: “Tướng công, chàng xem, thiếp chải đầu có đẹp không?”

Hắn không dám đáp lời. Nàng chẳng đợi hắn đáp, nàng lại tiếp tục chải. Một chải, hai chải, ba chải.

Một nọ, nàng bỗng nhiên ngừng tay. Nàng tiến tới bên giường, , đầu nhìn hắn. Nàng nói: “Tướng công, thiếp đã bầu bạn chải đầu cùng chàng suốt một trường. Giờ chàng bầu bạn với thiếp một chút, có chăng?”

Hắn im lặng. Nàng vươn tay, đưa lược ra trước hắn. Nàng nói: “Chàng giúp thiếp chải đầu đi.”

Hắn liều mạng lắc đầu..Nàng nói: “Chàng từng giúp kẻ khác chải đầu mà. Dưới gốc cây mai ấy, chàng đã chải đầu cho nữ nhân kia. Thiếp đã tận thấy cả.”

Nàng ngừng một lát, lại nói: “Chàng chưa bao giờ chải đầu cho thiếp.”

Trong hốc hắn, chực trào ra. Nàng khẽ khàng: “Chàng giúp thiếp chải một lần thôi, không?”

19.

Hắn run rẩy giơ tay lên, đôi tay hắn run b.ắ.n mức không sao cầm vững lược. Nàng đặt nó vào lòng bàn tay hắn. Hắn nắm lấy. Tay nàng lạnh toát như băng giá.

Hắn dậy, giơ lược lên, ướm vào đầu nàng. nàng thật dài, thật đen, thật mượt. Giống hệt như năm xưa.

Hắn áp lược vào da đầu nàng. Nàng nói: “Một chải đuôi.”

Tay hắn run lên bần bật, hắn không thốt nên lời.

Nàng nói: “Hai chải bạc đầu răng long.”

Nước hắn tuôn rơi lã chã.

Nàng nói: “Ba chải con cháu đầy đàn.”

Hắn không thể chải tiếp nữa.

Hắn siết c.h.ặ.t lược, toàn thân run rẩy, khóc nấc lên không thành tiếng. Nàng cứ thế , để mặc cho hắn khóc.

Khóc rất lâu, rất lâu. Cuối cùng hắn ngừng lại, ngẩng đầu nhìn nàng. Hắn nói: “A Loan, có lỗi với nàng.”

Nàng nhìn hắn, không nói gì.

Hắn nói: “ không nên… không nên đối xử với nàng như vậy.”

Nàng im lặng.

Hắn hỏi: “Nàng… nàng có bằng lòng tha cho không?”

Nàng nhìn hắn đăm đăm hồi lâu. Sau nàng dậy, lùi lại một . Nàng nói: “Tướng công, chàng thiếp tha cho chàng sao?”

Hắn gật đầu lia lịa.

Nàng nói: “Vậy chàng hãy bầu bạn chải đầu cho thiếp một đi.”

Hắn ngẩn người.

Nàng nói tiếp: “Từ hoàng hôn bình minh. Đúng một thôi. Chải , thiếp sẽ tha cho chàng.”

Hắn đáp: “.”

Nàng nói: “Vậy thì bắt đầu từ hôm nay.”

Nàng chỉ tay về phía cửa sổ. Ngoài kia, Trời dần khuất sau rặng núi, hoàng hôn đã buông .

20.

Nàng lại trên ghế, đối diện với hắn, lưng quay về phía cửa sổ. Nàng nói: “Bắt đầu đi.”

Hắn cầm lược, tới sau lưng nàng. Hắn áp lược lên da đầu nàng, bắt đầu chải.

Một chải.

Hai chải.

Ba chải.

Cứ thế, hết lần này lần khác. Trời lặn hẳn, vầng trăng nhô lên. Trăng lặn , chân trời bắt đầu hửng sáng. Xa xa đã nghe tiếng gà gáy canh, hắn miệt mài chải.

Hắn không biết mình đã chải bao nhiêu . Một ngàn cái? Mười ngàn cái? Hay mười vạn cái?

Tay hắn đã tê dại, cánh tay mỏi rã rời, đôi không còn mở lên nổi nữa. hắn không dám lại. Nàng đã nói , chỉ cần chải nay, nàng sẽ tha cho hắn. Hắn nhất định phải chải cho .

Khi tiếng gà gáy lần hai vang lên, nàng bỗng cất tiếng. Nàng nói: “Tướng công, trời sáng .”

Hắn tay. Hắn ngẩng đầu, nhìn về phía cửa sổ. Ngoài kia, vầng thái dương từ từ nhô lên. Hắn mỉm cười.

Hắn đặt lược , lùi lại một , nói: “A Loan, chải .”

Nàng dậy, xoay người lại nhìn hắn. Nàng hỏi: “Tướng công, chàng thật sự chải sao?”

Hắn đáp: “Chải . Từ hoàng hôn bình minh, đúng một , đã chải .”

Nàng lắc đầu, nàng nói: “Tướng công, chàng chưa đâu.”

Nụ cười trên hắn cứng đờ.

Nàng bảo: “Chàng đầu nhìn xem.”

Hắn đầu nhìn , cánh tay hắn cử động. Bàn tay ấy nắm c.h.ặ.t lược, từng chải, từng chải mà chải . Thế , dưới răng lược lại trống trơn, chẳng có gì cả.

Không có đầu của nàng, chẳng có suối của nàng, chỉ có không khí hư vô.

Cánh tay hắn không tài nào lại . Hắn dùng hết sức bình sinh lại, buông tay, vứt bỏ lược đi, bàn tay hắn không còn nghe theo lời hắn nữa. Nó cứ chải.

Hắn ngẩng đầu nhìn nàng trân trân. Nàng nhìn hắn, gương không một chút cảm xúc. Nàng hỏi: “Tướng công, chàng tưởng chàng chải đầu cho thiếp sao?”

Khóe miệng nàng khẽ nhếch lên một nụ cười quái dị, “Chàng luôn tự chải cho chính mình đấy thôi.”

Đôi hắn trợn trừng kinh hãi. Hắn đầu, thấy lược ấy từng , từng chải nghiến lên của chính mình.

Hắn cảm nhận rõ mồn một từng răng lược cào qua da đầu.

Một .

Hai .

Ba .

Hắn lại, hét lên, bỏ chạy. hắn không thể nhúc nhích, hàn tay hắn miệt mài chải.

Nàng tiến lại gần thêm một , đầu nhìn hắn. Nàng nói: “Tướng công, thiếp nói là chàng giúp thiếp chải đầu một . ngay cả một chải, chàng chưa chải cho thiếp.”

Nàng bảo: “Kẻ mà chàng chải, vốn luôn là chính mình.”

Nàng nói tiếp: “Từ hoàng hôn giờ, chàng đã tự chải cho mình suốt một .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.