Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Nhưng Chất nhi muốn có phụ thân.”
“Không phải nương không cho hắn làm phụ thân con, mà là hắn không xứng. Con yên , không có phụ thân, nương cũng sẽ không để con thua kém ai.”
“Nương đã sai người đi thần y, bệnh méo miệng của con nhất định sẽ chữa khỏi.”
“Giờ con hãy đến nhị thúc, bảo hắn dẫn con đến thư viện học. Đợi sau này mặt khỏi, vẫn có thể tham gia khoa cử như thường.”
“Yên , sản nghiệp của Lâm gia đã giao hết cho nhị thúc, hắn không dám không đưa con tiền học.”
Lâm Khâm Chất sao vẫn còn nhỏ, nghe ta nói thế là vì nghĩ cho nó, nín khóc.
Sáng hôm sau, nó dậy sớm tinh mơ, dắt theo nha hoàn mới là Bình Nhi, sang bên cạnh Lâm Du, nhờ đưa tới thư viện.
Nó bước đi đầy khí thế, mặt mày hớn hở.
Nó vẫn chưa hiểu, nỗi đau lớn nhất trên đời, chính là điều tưởng như dễ dàng đạt được, cuối cùng lại đánh mất trong .
Ta nói cho nó nghe thần y — là lừa gạt.
Với khuôn mặt méo xệch, lệch mắt lệch miệng ấy, có dùi mài đèn sách đến mấy cũng uổng công.
Một canh giờ sau, Bình Nhi tới báo:
“ tiểu thiếu gia đến nơi, nhị gia đang đánh Chu Nhi. Dường như là do Chu Nhi chọc giận nhị phu nhân.”
“Tiểu thiếu gia tiếng nói giúp Chu Nhi vài câu, nhị phu nhân đỏ cả mắt.”
“Nhị phu nhân kể lể uất ức, tiểu thiếu gia không kiên nhẫn, hất bà ta ra rồi quay sang nói chuyện học hành với nhị gia, nhị gia đồng ý.”
“Phu nhân một lòng vì tiểu thiếu gia suy tính, nhị gia khen người hiền lương, nhị phu nhân lại rưng rưng khóc.”
Khóe môi ta khẽ nhếch.
Lâm Du tất nhiên cảm ta hiền lương.
Trong mắt hắn, Tào Uyển quản nổi Chu Nhi, thì giờ ta đã gật đầu đồng ý chuyện kế tự rồi.
09
Lâm Khâm Chất đã đến thư viện học, không còn ai trước mắt gây chướng, cả người ta cũng thoải mái hơn hẳn.
Ta tranh thủ thời gian dọn dẹp kho , rồi dẫn Tuyết Tình ra ngoài.
Thánh thượng đương triều rất mê trà, trên làm dưới theo, buôn trà ở Diễn triều nhờ vậy mà vô cùng phát đạt.
trước, để chống đỡ Lâm gia, ta đã cải tổ cửa hàng son phấn của Lâm thành hiệu trà, mua lại công thức trà ướp từ một kẻ thư sa cơ, nhờ đó đi trước thị trường, kiếm được bộn tiền.
Cũng chính nhờ khoản tiền này, ta mới có thể bồi dưỡng quan hệ giúp Lâm Du thăng tiến quan trường, từng bước cao.
sau, hắn dâng luôn sản nghiệp trà ướp cho Tam vương gia, đổi lấy sự ủng hộ, từ đó đặt chân vào trung chính trị triều đình.
Nhưng ở này, hắn đừng hòng lấy của ta chỉ một đồng!
Ta cầm theo ngân phiếu, dựa theo ký ức đời trước, được thư kia, mua lại công thức trà ướp , rồi bắt đầu mua đất, mở xưởng, dựng hiệu, bận rộn như con thoi.
Toàn bộ trí ta đều đặt vào việc buôn .
Mãi đến một tháng sau, Tuyết Tình mới nhắc ta để ý: dạo gần đây, Chung Lương Ngọc xuất hiện trước mặt ta có vẻ hơi nhiều.
Lần nữa hắn “tình cờ” gặp ta, ta dè dặt thăm dò.
Không ngờ hắn lại thẳng thắn, giấu giếm gì:
“Ta mất vợ, nàng mất chồng. Chúng ta đừng chê nhau, cùng nắm sống nốt quãng đời còn lại cũng tốt.”
“Chung nhân, ngài nảy tư này, là vì muốn báo đáp ơn cứu mạng năm xưa sao?”
“Không thể nói là không có ý báo ân. Nhưng ta sẽ không vì báo ân mà đem cả đời mình đánh đổi. Man Thư, ta rất khâm phục nàng. nàng nguyện gả cho ta, ta tuyệt đối sẽ không phụ nàng.”
“Chung nhân, ngài giúp ta tách hộ với nhị phòng, ơn nghĩa đã tròn. phần , thiên hạ này còn nhiều nữ tử ái mộ ngài, ánh mắt ngài nên hướng họ.”
Phải nói thẳng ra, với thân phận hiện tại của ta, gả cho Chung Lương Ngọc, đúng là trèo cao.
Nhưng việc thành thân — đối với một người từng chết qua một lần như ta — nào lũ lụt quái thú.
Trong mắt ta này, chuyện lấy chồng qua giống như nô tài nộp khế thân cho chủ nhân, từ đó tử do người định đoạt.
Kết cục là họa hay phúc, cũng chỉ là một canh bạc lớn.
Mà ta thì… không muốn đánh bạc nữa. Ta muốn sống theo cách .
Chung Lương Ngọc là người quân tử, bị ta từ chối cũng không hề tức giận.
Hắn chỉ nhắc ta một câu rất thẳng thắn:
“Ta nghe chuyện Lâm Du muốn kế tự hai phòng, lại phái người tới Tây Bắc tra xét vụ chiến tử của phu quân nàng. Man Thư, đời này nữ tử đã vốn khổ hơn nam tử. Lâm Du không muốn buông , sẽ còn chiêu sau.”
Ta thoáng sững người. Không ngờ hắn lại đi điều tra Lâm Du.
Đã tra thì chắc chắn hắn đã biết rõ, người chết trên chiến trường thật ra là Lâm Quế.
Điều hắn lo ngại, cũng chính là điều ta canh cánh trong lòng.
Lâm Du tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ta.
Hắn có thân phận quan lại, hiện giờ chỉ là tiểu quan vô danh, thì muốn đè ép một nữ nhân như ta vẫn dễ như trở bàn .
Chỉ cần hắn gây khó dễ với việc làm ăn của ta, ta sẽ lại bị ép trở làm hiền mẫu của Lâm Khâm Chất.
Và rồi bọn họ lại ăn tủy rút máu ta, như trước đã từng.
“Chung nhân.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Ngài có bằng lòng kéo ta một không?”
Chung Lương Ngọc khẽ ngẩn người.
Có lẽ, trong mắt hắn, cưới ta đã là cứu ta thoát khỏi vũng bùn Lâm gia.
Nhưng ta thì lấy ra một xấp giấy tờ, đưa đến trước mặt hắn, nghiêm giọng:
“Lâm Du là kẻ chuyên bắt nạt kẻ yếu. Việc buôn trà của ta, có danh nghĩa Chung nhân đồng sáng lập, hắn sẽ không dám manh động.”
“Buôn trà sẽ là nơi ta bám rễ mà sống. Chỉ cần hắn không phá chuyện làm ăn, thì không thể khống chế được ta.”
Trên văn thư, ta đã chuẩn bị sẵn. Ta chia cho Chung Lương Ngọc năm phần lợi nhuận, hắn chỉ cần cho ta mượn danh nghĩa, mỗi năm ngồi chờ chia lời là được.
Tất cả đều nằm trong tính toán của ta từ trước.
Dùng bạc mua chỗ dựa.
Chung Lương Ngọc không đồng ý, chờ trà ướp chính thức ra mắt, nhất định sẽ có quan lại quyền quý sẵn lòng.
“Được.”
Chung Lương Ngọc buồn xem kỹ văn thư, ký tên ngay.
Hắn thật sự là quân tử.
Một ân tình cứu mạng, là ở trước hay này, hắn đều giúp ta không ít.
11
Chu Nhi bị Tào Uyển ức hiếp đã lâu, giờ mang , nàng ta xem đây là cơ hội xoay người.
Nàng ta mong lần này được con trai.
Chùa Hương Sơn ở phía bắc thành nổi tiếng linh nghiệm cầu tự, nàng ta xin Lâm Du cho phép, rồi dẫn theo bà tử xe ngựa, một mình đi đến dâng hương tại chùa.
Dưới chân núi Hương Sơn có rất nhiều thường bày rừng, bởi “ rừng là lành”, hầu hết khách hành hương đều sẽ ghé mua, náo nhiệt vô cùng.
Chu Nhi xuống xe ngựa tại đây, bị một phụ nhân thô kệch đẩy ngã xuống đất.
Người phụ nữ đó vừa xô xong thì quay đầu chạy mất.
Chu Nhi ôm bụng, kêu đau rên rỉ không ngớt.
Bà tử đi cùng không kịp đuổi theo, vội vàng kiểm tra tình trạng của Chu Nhi.
Sắc mặt nàng ta trắng bệch, không còn trí chùa nữa, lập tức đổi hướng đi y quán gần đó.
Trước rời đi, nàng ta còn nghe vài người rừng bàn tán:
“ phải người đó là thôn Thanh Quất sao? Hình như có thù với cô nương kia à, sao lại đụng người rồi chạy?”
Tới y quán, đúng như dự đoán, động khí. May mà y thuật của phu cao minh, giữ được nhi.
tới Lâm , Chu Nhi kéo áo Lâm Du vừa khóc vừa trách.
Nàng ta buộc tội chính thê Tào Uyển độc ác, muốn hại nàng ta sẩy .
Người xô nàng là người thôn Thanh Quất, mà chị dâu bên ngoại của Tào Uyển cũng là thôn ấy.
Lâm Du vốn không tin lời một phía, lập tức sai người đi phụ nhân kia, không được thì những người nhận ra bà ta.
Nào ngờ, toàn bộ những người đó bỗng dưng biến mất trong một đêm, không để lại dấu vết.
Chu Nhi nói:
“Chắc chắn là chính thê đã biết chuyện bại lộ nên cho người giấu họ đi.”
Tào Uyển chưa từng làm chuyện đó, lập tức tức giận mắng Chu Nhi té tát.
Ngay ấy, bà tử — người đi cùng Chu Nhi chùa — đứng ra xác nhận lời của Chu Nhi. thật có mấy người ở hiện trường nói rằng người đụng Chu Nhi là thôn Thanh Quất.
bà tử là gia nhân lâu năm của Lâm gia, không phải người thân cận của Chu Nhi.
Lời của bà ta, Lâm Du đương nhiên tin.
Tào Uyển này muốn cãi cũng cãi không nổi.
Ánh mắt Lâm Du nhìn nàng ta này đầy thất vọng.
Chu Nhi lại vừa khóc vừa làm loạn, khiến Lâm Du càng thêm phiền lòng.
Cuối cùng, Lâm Du chỉ nhẹ nhàng xử phạt:
Tào Uyển bị cấm túc ở Phật đường, phải tụng kinh cầu phúc cho đứa con trong bụng Chu Nhi. Bao giờ Chu Nhi an , mới được ra ngoài.
gì, Lâm Du cũng từng yêu Tào Uyển — tội danh “hại con nối dõi” to như vậy, mà hắn chỉ phạt nàng ta nhẹ tênh như gió thoảng.
Tào Uyển bị cấm túc, trong lòng chỉ đây là mưu kế của Chu Nhi, còn Lâm Du thì đã bị nàng ta làm mờ mắt.
Trong lòng nàng ta bắt đầu âm thầm tính toán, muốn lật tẩy bộ mặt thật của Chu Nhi.
Nhưng đến đêm, nàng ta bị tiếng bước chân giữa đêm khuya làm tỉnh giấc.
Tưởng có trộm, định kêu người, thì qua khe cửa, nàng ta bà tử đang lén lút rón rén đi ra sau .
Tào Uyển lặng lẽ đi theo.
Chỉ bà tử đang nói chuyện với một phụ nhân ở hậu môn:
“ gia bảo, chuyện lần này ngươi làm rất tốt. Tiền thưởng đều ở đây, không thiếu một xu.”
“Phu nhân nào cũng ức hiếp Chu nương, gia xót nương nhưng lại không tiện thiên vị. Giờ phu nhân bị giam lại, nương có thể yên ổn dưỡng trong rồi.”
Người phụ nữ kia hỏi:
“ gia thương nương như vậy, nương lại đang mang đứa con duy nhất của gia, vì sao không lấy cớ vô để hưu phu nhân đi?”