Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
15
Lời nói quả nhiên không thể buột miệng.
Ta vất vả lắm mới tìm đủ cớ thoát khỏi phụ và huynh trưởng.
Nào ngờ ra khỏi cửa đã đụng ngay Thẩm Hàn Chu.
Chàng mặc đơn sơ, có lẽ vì đã bệnh mấy hôm nên sắc mặt hơi nhợt nhạt.
Mái tóc đen được vấn hờ bằng một cây trâm ngọc xanh, vài sợi rơi bên cổ, nhìn ra chàng vội vã tới đây.
Vì , chẳng cần nói cũng rõ.
Ta ngẩng lên nhìn bông tuyết lất phất trên trời, khẽ nhắc:
“Nghe nói đại nhân mới khỏi bệnh, vẫn nên giữ gìn thể.”
Thẩm Hàn Chu gượng nở một nụ :
“Đa tạ A Nguyệt muội quan .”
Ta hơi gật đầu, định rời đi, Thẩm Hàn Chu lại ta:
“A Nguyệt, nếu này là ta nhớ ra mọi , kết cục giữa chúng ta có không?”
Bước chân ta khựng lại, ngực như có đang dần sụp .
Nhưng lại… nhẹ nhõm.
Thẩm Hàn Chu từng là vầng trăng chiếu rọi ta.
Đáng tiếc, chàng là trăng tròn.
Không còn chỗ cho ta chen vào.
Ta quay đầu nhìn chàng:
“Thẩm Hàn Chu, chúng ta chẳng phải đã rồi sao?”
này, chúng ta không thành oán lữ, không dày vò lẫn nhau.
Người chúng ta quan , cũng không chết.
Tuyết đậu trên hàng mi dài chàng, hơi ấm làm tan chảy, chậm rãi trượt .
“Đúng vậy.”
Thần sắc chàng không đổi, khóe môi khẽ nhếch, không rõ vui buồn.
Thẩm Hàn Chu nghĩ, nàng yêu ánh sáng dịu vợi trăng chiếu lên người nàng.
Nhưng có lẽ từng yêu chính vầng trăng.
________________________________________
16
ta về cung, liền thấy Tiêu Chấp đang đi đi lại lại trong thư phòng.
Khóe mắt lia qua ta, chàng lập tức ngồi , làm bộ làm tịch cầm lấy một quyển sách.
Hoàn toàn không phát hiện sách cầm ngược.
Sau , như vô tình, chàng mở lời:
“…Nói ?”
Ta gật đầu: “Cũng ổn, đã nói rõ rồi.”
Tiêu Chấp bật dậy, nhìn ta không tin nổi:
“Nàng… các người, thật nói rồi?”
Ta gật đầu.
Chẳng phải đã nói sao.
Thẩm Hàn Chu có ký ức , ta và chàng đã không cần phải nhiều lời.
Dẫu này ta làm , giữa ta và chàng vẫn từng cách nhau Giang Thiền cùng mấy trăm mạng người — là sự thật không thể chối.
Như cũng tốt.
Đỡ tốn công giải thích.
Tiêu Chấp bước tới mặt ta, muốn từ gương mặt ta tìm ra chút trêu đùa.
Nhưng không.
Chàng khẽ hạ giọng:
“ còn ta? Ta tính là ?”
Ta cố đè nụ nơi khóe môi, quay lưng không nhìn chàng:
“Coi như ta thương hại ngài.”
Phía sau, bỗng im bặt.
Ta thoáng lo lắng.
Không chừng trêu quá hóa làm chàng khóc mất?
Lại Ôn mụ mụ mắng ta ức hiếp chàng khổ.
Nhưng kịp quay đầu, một thể ấm áp đã áp sát lại.
Trên nền gạch cung điện, hai bóng người chồng lên nhau, như quấn siết, như quấn quýt.
“Vậy sao nàng không thương hại ta đời?”
Lúc mới trọng sinh, ta từng nghĩ, hay cứ như Giang Thiền làm một tiểu thư khuê các, làm một người tốt.
Ta có ký ức , nhất định tránh được mọi sai lầm.
Nhưng ta không làm.
Ta chọn một con đường .
Có lẽ , ta đã biết đáp án rồi.
Phiên ngoại 1
Gần đây trạng Tiêu Chấp không tệ.
Ngoại trừ những lúc phải nhìn thấy Thẩm Hàn Chu.
Mà khổ nỗi, người này cứ thích lại gần hắn.
Dĩ nhiên không phải là lại gần Tiêu Chấp, mà là lại gần Giang Nguyệt.
này khiến Tiêu Chấp rất không thoải mái.
Nhưng lại không thể lộ quá rõ ràng, bằng không chẳng phải thành kẻ nhỏ nhen, lòng dạ hẹp hòi?
Dù trong lòng Tiêu Chấp thấy rằng, cần Giang Nguyệt có mắt, chắc chắn sẽ không ý tới Thẩm Hàn Chu.
Nói về dung mạo thôi, hắn cũng thắng xa rồi.
Huống hồ Thẩm Hàn Chu còn từng dao động giữa hai chị em họ, khiến hai người họ trở mặt.
Loại nam nhân như vậy, sao có thể giao phó đời được chứ!
Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại.
Dù sao cũng là người mà nàng từng yêu thuở niên thiếu, vị trí trong lòng nàng vẫn với người thường.
Không tại sao… đến trong mơ nàng cũng tên chàng ta?
Khổ nỗi, Thẩm Hàn Chu lại có chút tài học, cách xử sự cũng không có sơ hở, đến muốn kiếm gây sự cũng chẳng có lý do.
Nghĩ đến đây, Tiêu Chấp lại bực bội mấy liền.
Vì vậy, hũ giấm chua này cứ cách vài hôm lại lật lên một trận.
Rốt cuộc một nọ, Giang Nguyệt nhịn không nổi nữa, xách ngay một cái gối ngọc ném thẳng vào hắn:
“Ngươi còn nhắc Thẩm Hàn Chu một câu nữa dọn sang ở với hắn luôn đi!”
Tiêu Chấp biết mình lỡ tay chọc giận nàng, vội vàng chạy tới dỗ dành.
Dỗ dỗ một hồi… lại tự dỗi ngược.
“Lúc còn ở phong địa, nàng trạng không tốt liền chuốc mình say mèm, say ngơ ngẩn nhìn ta, rồi lại tên Thẩm Hàn Chu!”
“Còn hôm ở khách điếm nữa, nàng bảo sẽ nói cho ta biết, kết quả về đã chạy đi gặp hắn, còn hắn là ca ca!”
“Người ta ta thích đều vứt bỏ ta như giẻ rách, cái ngôi hoàng đế này có nghĩa lý nữa…”
Giang Nguyệt ban đầu còn nhíu mày, nhưng càng nghe càng thấy buồn .
“ nói ta vứt bỏ ngươi như giẻ rách? Chẳng lẽ ngươi còn có ‘người ta ta thích’ nào nữa à?”
Tiêu Chấp lập tức câm nín.
Hắn quá hiểu cái tài gậy ông đập lưng ông Giang Nguyệt.
cần nói thêm hai câu, không biết chừng sẽ nàng đổ thêm mấy cái tội danh nữa.
Tưởng hôm nay vẫn không moi được câu trả lời, không ngờ Giang Nguyệt lại bất ngờ lật người đè hắn .
Dùng môi ngăn lời.
“Nếu ngươi muốn biết…”
“ ta từ từ kể cho ngươi nghe, được không?”
Phiên ngoại 2
Tiêu Chấp mơ một giấc mộng dữ.
Trong mộng, mệnh số hắn không tốt.
Hắn từng gặp Giang Nguyệt.
Vì , con đường ấy hắn bước đi rất khổ.
Không có thể bảo hộ.
Đăng cơ , hắn tự tay giết kẻ thù năm xưa.
Thi thiên hạ mắng hắn hôn quân bạo ngược, mắng sợ đầu mình không giữ nổi.
Hắn không , thấy sảng khoái, đáng lẽ cũng phải sợ hắn như .
Có vậy, những người hắn sẽ không chết nữa.
Báo thù , hắn lại không biết phải làm tiếp theo.
lạc lõng trong hoàng cung, như một hồn ma nhốt trong bốn bức tường.
Thuở nhỏ hắn cũng từng thấy loại người này.
Bọn họ là những phi tần phát điên trong lãnh cung.
Tiêu Chấp cảm thấy cũng chẳng sao nữa, sống được đến đâu hay đến thôi.
Có lẽ vì nhớ tới cũ, hắn bỗng nghe thấy một khúc hát quen thuộc, lòng khẽ rung.
Thuở bé, hắn được phụ hoàng mẫu phi sủng ái, rất nghịch ngợm.
có Ôn mụ mụ mới trị được hắn, mỗi lần cất tiếng hát, hắn liền biết phải ngoan ngoãn đi ngủ.
Nghe nói chết, người ta sẽ hồi tưởng đời mình.
Chẳng lẽ Hắc Bạch Vô Thường tới đón hắn rồi?
Hắn lần theo khúc Giang Nam tiểu điều ấy, không thấy quỷ thần, lại thấy một người đàn bà.
Nàng dung nhan đã chùng , ánh mắt vô quang, nhưng vẫn có thể nhận ra thuở trẻ từng là một mỹ nhân.
Nàng biết hát khúc ấy.
Tiêu Chấp nào cũng đến nghe hát, gian cung điện chật chội bẩn thỉu kia bỗng trở thành nơi duy nhất hắn cảm thấy dễ chịu trong cung.
Mà người đàn bà ấy biết phận hắn cũng không ngạc nhiên, không sợ hãi.
Hắn mới nhận ra, họ là cùng một loại người.
Sống được đến đâu hay đến .
Tiêu Chấp chủ động tra xét nàng.
Tặc tặc tặc.
Quả thật tội lỗi khó mà nói hết.
Nhưng trong đầu hắn lại chợt hiện ra nụ nàng.
Hắn hỏi nàng học khúc hát này nào, người đàn bà cúi đầu, gương mặt xưa nay chẳng có biểu cảm lại thoáng hiện một nét :
“Là ta còn làm nha hoàn, có một người rất tốt với ta dạy ta hát.”
Nàng có phải cũng hối hận không?
Nếu làm một tiểu nha hoàn, có lại hạnh phúc hơn.
đời Tiêu Chấp hận nhất những kẻ địa hiểm độc.
Nhưng đột nhiên lại thấy, kỳ thực nàng cũng đáng thương.
thể hắn một kém đi, không còn sức chạy nửa hoàng cung nghe nàng hát, liền điều nàng đến bên cạnh.
Nếu mình có chết đột ngột, ít ra còn có một người biết tới hắn?
Nhưng hắn không ngờ, nàng lại đi hắn một bước.
Phải rồi, bản hắn xưa nay từng bảo vệ được thứ .
Hắn chậm rãi đi tới, cẩn thận lau sạch máu bên khóe môi nàng.
Rồi khép lại đôi mắt còn vương hơi ấm ấy.
“Nếu có sau, hãy làm một cánh nhạn vỗ khắp trời đất.”
(Hết)