Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 1

1

Anh tôi muốn dằn mặt bạn gái cũ nên lôi tôi giả làm anh ấy.

Tôi phải đóng một “cô mang thai nhỏ bé yếu ớt”, ai ngờ bạn trai cùng bạn gái cũ chính là nam thần tôi thầm bấy lâu.

Nam thần bụng tôi, trầm ngâm một lúc, mở miệng: “Cô ấy giá bao nhiêu, tôi trả gấp đôi.”

Tôi: “ bữa thịt nướng, chốt luôn!”

Anh tôi – Lương Dực – sau khi chia nửa năm thì bất ngờ biết tin bạn gái cũ Dịch Hòa có người .

Cơn ghen bốc , anh ấy liền chém gió trong nhóm bạn:
“Bạn gái hiện tại tôi dịu dàng, chu đáo hơn Dịch Hòa gấp mấy lần, đàn ông nào chịu nổi cô ta chứ?”

Không ngờ bị một người rảnh rỗi chụp màn hình gửi thẳng cho Dịch Hòa.

người tức bỏ chặn nhau, trực tiếp khẩu chiến online.

Cãi nhau qua mạng chưa đủ, hẹn gặp ngoài đời, mỗi người dắt theo “người ” để so kè.

Anh tôi xong nhận mình tự đào hố.

Chia xong anh ấy sống như hòa thượng, lấy đâu bạn gái ?

Trong lúc bí bách, anh liền nghĩ đến tôi – đứa em gái .

Ban đầu tôi muốn tham gia cái trò trẻ con này.

Nhưng anh ấy ngày nào cũng tới trước mặt tôi, vừa khóc vừa than vừa dọa dẫm.

Nể hồi nhỏ anh thường chịu tội thay tôi, tôi đồng ý.

Thù lao là một bữa thịt bò Wagyu nướng thích tôi.

“Tiểu Vân, em ăn mặc thế này sao so được với bạn gái cũ anh?”

Lương Dực vừa đón tôi đã cau mày.

Anh mặc vest hàng hiệu, dáng người thẳng, đứng cạnh siêu khác gì tổng tài bá đạo.

Tôi cúi mình:

Váy trắng ôm vừa vặn, trễ thanh lịch, mỗi bước vạt váy nhẹ lay.

Giày da cừu gót vuông 3cm – đã là mức tôi có thể “nữ tính” nhất .

“Thì anh bảo tôi đóng mang thai ! Không cho tôi cơ hội thể hiện luôn.”

Tôi cáu, vừa cài dây an toàn vừa đáp.

Anh ấy vỗ trán, bừng tỉnh: “À , Tiểu Vân, em chu đáo thật.”

Tôi liếc anh một cái: “Cốt truyện tự anh bịa còn nhớ chứ? Siêu thị gặp sét đánh, bốn tháng cưới, năm tháng có bầu… Mấy tiết sến súa đó anh tự lo .”

Anh im re.

“Nhớ , lát nữa anh sẽ diễn tròn ông chồng tận tụy, phục vụ em chu đáo.” Lương Dực đạp ga, xuất phát.

kẻ “thích gây sự” hẹn nhau ở nhà hàng sang chảnh giữa trung tâm thành phố.

giờ điểm, đường tốc A thành phố kẹt cứng.

Nửa tiếng trôi qua nhích được cây số.

Tôi ngáp dài, hàng đông nghịt phía trước càng buồn ngủ.

Dù sao anh lái, tôi cứ chợp mắt một lát.

“Lương Dực, anh lừa tôi không? Không dám đến chứ gì?” – một giọng nữ trong trẻo vang làm tôi mở mắt.

Anh tôi nghiến răng điện thoại: “ Dịch Hòa, cô bậy gì thế?”

Bị bạn gái cũ trúng tim đen, anh giả vờ mạnh miệng:

“Chúng tôi chỉ đang kẹt thôi. Ngược cô, đừng là kiếm đại một người giả làm bạn trai nhé?”

Cãi thêm vài câu, bên kia dập máy cái rụp.

Anh tôi tức đến nghiến răng.

Tôi xem đủ màn kịch, liền hỏi: “Anh rõ ràng vẫn chưa quên cô ấy, sao không tìm cách quay , còn bày mấy trò vớ vẩn này?”

Anh nghiến răng: “Em không hiểu đâu, cô ấy chia anh, nửa năm sau đã có bạn trai, còn đòi gặp anh. Anh sao có thể để bị so thua?”

Trẻ con thật. Tôi thầm chê.

“Ai bảo anh xây dựng hình tượng công tử trăng hoa, chu đáo quan tâm gì, bị bỏ cũng đáng.”

Anh phản đòn: “Ai như em, mười năm thầm người ta dám tỏ .”

Anh dám khui chuyện này, tôi tức nổi giận: “Tôi không nữa. tốc tôi về thẳng nhà.”

Anh vội nước: “Đừng đừng, anh sai , em là cô gái chung nhất.”

Tôi trừng mắt, anh tức rụt cổ.

May phía trước bắt đầu thông thoáng.

Chạy hết tốc lực, cuối cùng cũng tới nơi giờ.

Ngồi lâu, vừa tôi đã thấy ê ẩm cả người.

Anh chìa , hiệu tôi khoác lấy: “Diễn thì phải diễn cho tới, bắt đầu từ bây giờ.”

Tôi lườm, buồn đáp.

Vừa nhà hàng, Lương Dực tức mode “tổng tài khoe ”, khí thế ngút trời như công công xòe đuôi công.

Phục vụ dẫn phòng riêng.

Vừa bước , tôi thấy ngay một cô gái xinh đẹp ngồi đối diện cửa.

Nghe tiếng bước chân, cô đứng dậy.

Váy dây đen, khoác blazer trắng, mỗi bước càng tôn vòng eo nhỏ, đôi chân dài.

Tóc xoăn sóng lớn đặt lệch một bên , vòng cổ ngọc trai sáng bóng.

Quả là một đại mỹ nhân kiều diễm.

Lương Dực là không biết trân trọng.

Cô ta cũng tôi một lượt, mỉm cười mời tôi ngồi: “Tôi là Dịch Hòa, bạn gái cũ Lương Dực.”

“Tôi là Thẩm Tiểu Vân, tôi…” – tôi chưa kịp hết, Lương Dực đã chen ngang, như gà mẹ bảo vệ con.

Anh đặt ghế tôi, giọng mỉa: “ tôi đang mang thai, Dịch Hòa cô tránh xa một chút, đừng chạm .”

Bạn gái cũ tức tức giận:

“Lương Dực, anh là đồ cặn bã, thấy người ta nhỏ tuổi liền lừa gạt. Cô ấy có biết con người thật anh không?”

Anh kéo lỏng cà vạt, đứng : “Cô xem tôi thế nào?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương