Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Đồ trăng hoa, thì lạnh nhạt biến mất, thì ba lòng dạ…”
Không trong phòng tóe lửa.
Tôi bắt thấy ngượng.
Đúng đó, cửa phòng bật mở, nhân viên phục vụ bước .
người họ dù sao còn giữ thể diện, đành tạm ngừng chiến.
2
Tôi vừa mới thở phào thì sau lưng nhân viên phục vụ lại có một người bước .
Bộ vest đen ôm trọn dáng người cao thẳng, từng đường nét sắc sảo, sống mũi cao, kính gọng vàng trên sống mũi càng làm đôi mắt sau tròng kính thêm sâu thẳm.
Ánh mắt giao nhau, anh chậm rãi gọi tên tôi:
“Thẩm Vân.”
Ngay giây phút rõ gương ấy, tôi liền sững lại, đứng yên như hóa đá.
Dịch Hòa bước đến, khoác tay anh một cách thân mật: “Anh yêu, anh đến .”
Cô liếc tôi một cái: “Sao , người quen nhau à?”
Anh nhàn nhạt đáp: “Cô ấy là em khóa của tôi hồi cấp ba, kém khóa.”
Dịch Hòa gật , kéo anh ngồi xuống: “Giới thiệu nhé, đây là trai tôi – Giản, còn đây là trai cũ của tôi – Lương Dực – và anh ấy, chính là em khóa của anh.”
cô quay sang Lương Dực, giọng có chút đắc ý: “Đây là trai tôi – Giản.”
Một câu đơn giản như sét đánh trúng cả tôi lẫn Lương Dực.
Giản – nam thần tôi đã thầm yêu suốt mười năm nhưng chưa từng dám tỏ tình.
Bao năm không gặp, tôi từng nghĩ vô số kịch bản tái ngộ.
Không ngờ lại rơi tình cảnh tôi đang đóng vai “cô mang ” của người khác, còn anh thì ngồi đối diện, ân cần với .
Thôi xong, buff chồng buff.
Tim tôi chua xót đến mức nghẹn lại, như bị kéo một màn sương thất vọng đặc quánh.
Lương Dực chắc không ngờ cũ không chỉ có người mới còn đẹp trai xuất sắc này.
Anh lập tức xìu như cà chua dính sương giá, từ Giản xuất hiện thì mất hết .
Chúng tôi chẳng khác gì “đồng cảnh ngộ”.
Ngược lại, Dịch Hòa thấy sắc Lương Dực tái mét thì rằng mình đã thắng, tâm trạng cực kỳ tốt.
Cô cười tươi nhận lấy thực đơn, gọi lia lịa.
Còn rất “tử tế”: “Tôi gọi cô một yến, tốt phụ nữ mang lắm.”
Tôi gượng cười cảm ơn.
“Phụ nữ mang ?”
Giản khựng tay đang cầm tách trà, ánh mắt dò xét tôi.
“Đúng , Lương Dực anh ấy có , mới nên chưa .” – Dịch Hòa giải thích giùm.
Nếu không tận mắt chứng kiến, tôi đã chẳng tin nổi “con hổ cái” trong miệng Lương Dực lại có thể dịu dàng như này.
Nhưng vừa nghĩ , Dịch Hòa liền quay sang trừng mắt Lương Dực: “ cậu còn nhỏ tuổi như cậu đã để cô ấy mang , nếu cậu có chút lương tâm thì đừng ở ngoài lăng nhăng nữa!”
Lương Dực lập tức dựng lông: “ Dịch Hòa, cô bậy gì , tôi khi nào lăng nhăng?”
Cô hất cằm: “ Triệu An An – thư ký toàn năng của cậu, còn ‘em tốt’ thì sao?”
“Bao nhiêu lần tôi , Triệu An An chỉ là cấp của tôi.”
Lương Dực đứng bật dậy, đen sì.
Không căng như dây đàn.
“Đủ .” – Giản lên tiếng, đặt mạnh tách trà xuống bàn, “ người đâu còn trẻ, có vấn đề thì tự giải quyết, đừng kéo người vô tội .”
Anh quay sang tôi: “Cô không có , chẳng phải anh ta.”
Tôi sững sờ, ánh mắt không tin nổi của Dịch Hòa, chậm rãi gật : “Tôi chắc là ‘em tốt’ cô .”
của Dịch Hòa lập tức xì hơi, vẻ ấm ức tràn lên gương xinh đẹp.
Cô đứng phắt dậy bỏ đi.
Lương Dực liếc tôi với Giản vội chạy theo.
Chớp mắt, căn phòng chỉ còn lại chúng tôi.
Không im phăng phắc.
Tôi lúng túng cúi gằm ánh của nam thần.
Một sau, tôi mới nhớ điều quan trọng, ngập ngừng hỏi: “Học trưởng… sao anh biết chúng tôi là giả?”
Anh bình thản: “Tuần trước tôi gặp cô Lâm ở bệnh viện, bà nhắc con vẫn độc thân, muốn sắp xếp cô đi xem mắt.”
Tôi “á” một tiếng ôm .
Cô Lâm chính là mẹ tôi – cô giáo dạy Văn cấp ba, hồi học cấm tôi yêu đương, trường lại trách tôi ế.
“… anh có đi xem mắt không?”
Tôi lắc , càng thêm ngượng.
May nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn , cứu tôi khỏi cảnh xấu hổ.
Giản dùng đũa gắp tôi: “Nếm thử đông sứa cua đặc trưng ở đây, có thêm giấm đen nên không tanh.”
Tôi nếm một miếng, vị chua ngọt của giấm hòa cùng vị tươi của thịt cua, ngon tuyệt.
Chân thành khen: “Ngon thật.”
Anh cười.
Nụ cười như gió xuân khiến tôi ngẩn ngơ .
Có lẽ bị ánh mắt tôi làm động lòng, anh lại giới thiệu hải sâm nướng vỏ giòn và bít tết quả sung – nào ngon tuyệt.
Chuyện trò về đồ ăn giúp xóa tan sự gượng gạo, tôi thoải mái hơn.
Chỉ là… tôi vô thức xoa cái bụng tròn lên.
Ờ… lỡ ăn nhiều quá.
“Ăn no ?” – thấy tôi đặt đũa lau miệng, anh hỏi.
Tôi gật mạnh.
Đâu phải no, là no căng.
Toàn tại “sắc đẹp làm bữa cơm thêm ngon” hết.
“ chuyện chính nhé?”
Tôi sững người. Giữa tôi và anh bình thường chẳng có liên hệ gì, lấy đâu “chuyện chính”?