Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 3

Anh tháo kính, dùng khăn giấy lau tròng kính, chậm rãi :

“Em diễn vai khá ổn, thể giúp anh diễn một lần nữa không? Khán bố anh.”

Đôi anh thon dài, động tác tao nhã – đúng chuẩn “kiệt tác của Nữ Oa”.

Tôi đang mải ngắm thì nghe câu cuối, suýt phun trà.

May kịp nuốt nhưng vẫn sặc ho sụ sụ.

Anh đưa khăn giấy, khẽ vỗ vai tôi.

Tôi cảm thấy mặt nóng bừng.

“Anh họ em trả bao nhiêu, anh trả gấp đôi.” – anh chậm rãi, thẳng thắn.

ánh dịu dàng ấy, tôi chẳng chút lý trí.

Nuốt nước bọt, quên sạch chuyện chối: “Hai suất thịt nướng, chốt!”

Trên đường về, ngồi anh, tôi cứ tự trách bị sắc đẹp mê hoặc.

cần anh nhếch mày cười nhẹ, tôi lập tức đầu hàng vô điều kiện.

3

“Em đang nghĩ gì thế?” – nam thần vang , dịu dàng như gió xuân.

Tôi quay sang anh, thành thật đáp: “Em đang nghĩ vì anh lại nhờ em đóng của anh.”

“Rất rõ ràng, vì anh không .”

Khóe môi anh khẽ nhếch một đường cong.

Rơi tôi… đẹp đến mức khiến tôi muốn ngất xỉu.

“Vậy tại lại em?”

Khó khăn lắm tôi mới kéo lại được lý trí, vẫn không khỏi thắc mắc.

Theo tôi biết, anh đâu thiếu theo đuổi.

lại cần một bình thường như tôi làm ?

Anh nghiêng đầu tôi, ánh dịu dàng:

“Vì em rất đáng yêu.”

!!

Nam thần tôi đáng yêu.

lòng tôi như pháo hoa nổ tung, rực rỡ “bùm bùm” trên trời đêm.

Quãng đường lại, tôi như đang trôi bồng bềnh trên không.

Xuống , nam thần add WeChat của tôi, tôi chưa kịp hoàn hồn.

Về đến , tắm rửa xong, sấy khô tóc… tôi vẫn thấy mọi thứ như mơ.

Vừa nằm xuống giường thì nhận được tin nhắn của anh.

“Ngày mai mười giờ sáng, anh đến đón em.”

“Ngủ ngon.”

Tôi đỏ mặt nhắn lại “Ngủ ngon”, ôm chăn lăn lộn mấy vòng.

Ngực hơi căng tức, khóe môi lại cứ không kìm được cong .

Hôm sau thứ bảy, tôi dậy rất sớm.

Moi đống mỹ phẩm mua về chưa bóc tem.

Thử liền mấy bộ váy nhỏ.

tâm trạng vừa hồi hộp vừa mong chờ, tôi loay hoay cả buổi.

Đúng mười giờ, anh đỗ dưới .

Tôi lễ phép , chào: “Chào buổi sáng.”

Anh mỉm cười gật đầu, đưa qua cho tôi phần ăn sáng.

Cắn một miếng burger, tôi mới nhớ chưa cài dây an toàn.

Vừa định với thì anh bỗng nghiêng về phía tôi.

Tôi ngây , gương mặt anh áp sát ngay cạnh.

Mùi hương gỗ mát lạnh anh bao trùm lấy tôi.

Tôi căng thẳng đến nín thở.

Anh đưa … chạm hông tôi – để kéo dây an toàn.

Chết thật.

Tôi chú ý đến chiếc sơ mi trắng mỏng ôm sát vòng eo rắn chắc ấy.

đến khô cả miệng, không dám thẳng.

“Không thoải mái à?” – cài xong, anh ngồi thẳng dậy, “Mặt em đỏ thế?”

thì mất mặt.

Anh bất ngờ áp sát như vậy, ai chẳng đỏ mặt?

Tôi cúi xuống uống một ngụm sữa đậu nành, lí nhí: “Sữa hơi nóng.”

“Vậy uống , anh hạ nhiệt điều hòa một chút.”

“Ừm… được.”

khu dân cư, tôi mới sực nhớ: “Học trưởng, em quên mua quà và hoa quả.”

đến chơi không thì bất lịch sự quá – dù đóng .

Anh liếc tôi, thản nhiên: “Anh mua hết , để ở cốp . Nhờ em giúp, lại để em tốn tiền.”

Đến cửa anh, tôi bỗng thấy hơi run.

đầu cố lục lại những gì anh từng về thói quen của để tránh lộ sơ hở.

“Thích ăn cay, ghét đồ ngọt, thích nấu ăn, ghét rửa bát…”

Cửa mở, một gương mặt hiền hòa xuất hiện: “Tiểu Vân đến à, đi con.”

“Cháu… chào dì ạ.”

Tôi vốn nghĩ hôm nay sẽ gặp vài tình huống trục trặc, vì chúng tôi thật sự không thân.

Ai ngờ mọi thứ lại suôn sẻ đến mức tự nhiên như thật.

Ba anh đều hiền hậu, thân thiện, trò chuyện vui vẻ.

Anh cũng tinh tế, chu đáo.

Trên bàn toàn món tôi thích ăn.

Chén bát… đương nhiên anh không thích rửa.

anh lôi cả ảnh anh hồi nhỏ mặc váy cho tôi xem.

Bố anh tặng tôi một bức thư pháp do chính ông viết.

“Tiểu Vân, đây chút quà của dì, rảnh rỗi thì qua chơi nhé.”

Lúc về, anh nhét một phong bao túi tôi.

Tôi định chối, nhưng thấy anh nháy hiệu, đành nhận: “Cảm ơn dì.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương