Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trên đường về, anh bất ngờ tấp xe bờ sông.
Trời chạng vạng, nước sông cuộn trào, xa xa là ánh đèn hư ảo lẫn thực, đẹp như bức tranh phồn hoa.
Ngắm cảnh lúc, tôi nhớ ra phong bao kia, đưa anh.
Anh không nhận, chỉ : “Mẹ anh em, cứ giữ.”
Tôi vội vàng: “Dì của anh mà, em đâu …”
“Nếu là anh nhận rồi ?” – anh nhướng mày hỏi.
Tôi gật … rồi chợt sai sai.
“Vậy … em làm anh nhé.”
Anh cụp mi tôi, đôi sáng như xa.
Tôi không nghe nhầm ?!
Tôi mơ hồ, bối rối chút mong chờ: “Học trưởng… ý anh là gì, em không hiểu.”
Anh bật , nghiêm túc:
“Anh hỏi em muốn thử quen anh, làm anh không. Anh không thói xấu, gia cảnh em cũng biết rồi.”
Tôi chớp mấy cái, óc như treo máy: “Cái này… tính là tỏ tình ạ?”
Tôi không mơ đấy ?
Gió sông thổi qua, tôi khẽ hắt xì.
Anh cởi áo khoác khoác lên vai tôi, khóe môi cong lên, trầm ấm xen ý :
“Đúng vậy. Dù em cũng tính đi xem , không cân nhắc anh?”
Tim tôi… khựng nhịp.
4
Hơi thở tôi dồn dập, nhưng như không dám thở mạnh.
Chỉ ngẩn ngơ anh.
Ánh đèn hắt gương anh.
Tôi ngước lên , anh cúi tôi.
Khoảnh khắc ấy, như cả thanh xuân tôi nở rộ pháo hoa.
lúc lâu, thần đưa tay kéo chiếc áo khoác trên vai tôi, khẽ nói:
“ không, anh cơ hội, nhé?”
mang chút lười nhác, chữ “nhé” ở cuối còn nhẹ nhàng kéo dài, như chiếc đuôi mèo mềm mại quệt tim tôi.
Tôi bị mê hoặc choáng váng, chưa kịp suy nghĩ đã gật .
Về nhà, tôi nằm trên giường cố dỗ giấc ngủ.
Nhưng rồi vẫn không nhịn , bật dậy nhắn tin thần: “Học trưởng, anh dùng mỹ kế để dụ em…”
Anh trả lời ngay:
“Là anh sai.”
“Lần sau vẫn dám.”
Con người đúng là dễ thích nghi.
Như tôi đây, nhanh chóng quen với thân phận của thần.
Hoặc cũng thể vì trai ngày nào cũng xuất hiện báo danh, khiến tôi quen.
Như sáng nay, anh trực đêm xong đã đón tôi đi ăn sáng.
Ăn xong đưa tôi tới cổng trường.
Tôi định xe, anh nghiêng sang, trầm nhẹ:
“Mấy hôm nay lịch mổ kín hết, chắc hai hôm nữa mới gặp em.”
Tôi hiểu ý, mỉm đáp:
“Không đâu, công việc quan trọng mà.”
“Rồi nữa?”
Tôi mím môi nghĩ, rồi an ủi: “Rồi nghỉ ngơi nhiều , giữ gìn sức khỏe.”
Không tiếng đáp.
Ngẩng lên, tôi anh đã tháo kính, thẳng tôi.
Đôi đen láy sáng rực, đẹp mức khiến tim run rẩy.
Anh khẽ thở dài, trầm thấp: “Em sẽ không nhớ anh ?”
Nghe còn mang theo chút ấm ức.
Trong tôi bỗng lóe lên… thần lúc này giống hệt chú cún con làm nũng.
“Tất nhiên là em nhớ rồi, nhưng dù tiếc đâu cũng để anh làm việc ~”
ngọt mức ngay cả tôi cũng bất ngờ.
Nhưng hiển nhiên là anh rất hưởng thụ.
Khóe anh cong lên, nụ mê hoặc cực điểm.
Không hiểu tôi nghiêng người, hôn mạnh cái lên má anh.
Rồi mặc kệ anh phản ứng thế nào, tôi nhanh chóng chạy xe.
Suốt đường đi văn phòng, tôi nóng ran.
Hơi hối hận, sợ anh mình quá chủ động.
“Tiểu Vân, hôm nay trông em tươi thế!”
“ mày hớn hở, đoán là yêu nhỉ!”
tới cửa đã bị hai đồng nghiệp trêu.
Tôi gượng, rồi nghĩ thôi cứ thừa nhận: “Ừ.”
“Mấy hôm trước đón em không, chị góc thôi mà đẹp trai ghê.”
Tôi cũng không giấu nữa: “Cũng ổn, dịp sẽ giới thiệu.”
Buổi trưa ăn xong, tôi dẫn lũ nhỏ ra sân tập đi dạo.
Nắng dịu, nhắm còn ngửi mùi thu.
Thường tản bộ mười phút là ngủ trưa.
Bọn nhóc ríu rít khắp sân, tiếng giòn tan, đáng yêu không tả.
buộc tóc Điềm Điềm, tôi ngẩng lên ba khác nép dưới tường tránh nắng.
Bên ngoài tường là mái che công trình, chao đảo ngay trên các .
như sắp rơi bất cứ lúc nào.
Không ổn!
Tôi vội chạy tới, ôm gọn các lòng.
Ngay giây sau, tấm mái che đổ , đập mạnh vai tôi.