Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
điếng!
Chưa kịp nghĩ gì, ý thức tôi chìm vào bóng tối.
Lờ mờ mở , đập vào tầm nhìn là gương mặt lo lắng của nam thần.
“Học trưởng…” – tôi gọi, cơn vai đã khiến tôi khẽ rên.
“Tiểu Vân đừng cử động, cố chịu chút nhé, vết đã xử lý rồi.”
Anh nắm tay tôi, lòng tay ấm áp, giọng dịu dàng:
“Không sao nghiêm trọng, vài ngày thôi.”
Tôi định gật đầu nhưng nhúc nhích đã kéo trúng vết , đến phải bỏ cuộc.
“ mấy thì sao, có bị gì không?”
Anh xoa đầu tôi: “Các đều ổn, bị dọa khóc thôi.”
“ có em là bị .”
Giọng anh có chút trách móc xen lẫn xót xa.
Nhưng tôi thì hoàn toàn yên tâm – cần bọn nhỏ an toàn là được.
“Em khát à?” – có lẽ tôi nhìn chiếc cốc trên , anh khẽ .
Anh rót nước, đỡ tôi ngồi dậy, tránh bên vai phải rồi tôi tựa vào ngực anh uống.
uống, tôi liếc anh bằng khóe .
Lại mặt mình nóng lên.
“Tiểu Vân, cuối cùng em tỉnh rồi, không?”
Tôi đang mải nghĩ linh tinh thì nghe giọng Lâm – mẹ tôi.
Chưa kịp nuốt nước, tôi bị sặc, ho sặc sụa.
Giữa đó, mẹ tôi đã bước .
Mà tôi thì vẫn đang nghiêng tựa vào ngực nam thần, bốn nhìn nhau…
Muốn khóc quá mất, ngại chết được!
Anh cất cốc, vỗ nhẹ lưng tôi, trấn an: “Anh nói chuyện với mẹ em rồi.”
Mẹ tôi nháy với tôi:
“Con này có bạn trai không chịu nói.”
“Chờ con khỏe, dẫn Tiểu Tống qua chơi nhé.”
Nam thần đùa:
“Danh phận này đã được công nhận rồi, em phải chịu trách nhiệm với anh đấy.”
Tôi chết lặng – mới ngủ một giấc mà anh đã xử xong vụ “ra mẹ vợ”, quả đúng là học bá.
Tôi nằm ba, bốn ngày, khách thăm liên tục.
Giám đốc hiệu trưởng đều khen hành động quên mình cứu của tôi là rất đáng quý.
5
Tôi được nghỉ phép có lương kèm nửa tháng dưỡng .
Phụ huynh của mấy cảm ơn.
Nhìn các nguyên vẹn, chạy nhảy tung tăng, lòng tôi ấm áp hẳn.
Từ khi giáo viên, tôi sự không nỡ mấy “cục bông nhỏ” bị .
Hôm ấy nam thần được nghỉ, nấu tôi một nồi canh xương.
Tôi đang chậm rãi múc từng thìa thì ông anh họ trời đánh Lương Dực dắt Tần Dịch Hòa vào.
“Thế nào rồi? Nữ Lôi Phong thời nay Thẩm Tiểu Vân.” – Lương Dực ngồi xuống đã trêu chọc.
Vẫn cái bộ dạng đáng ăn đòn, tôi lườm anh ta một cái, rồi quay sang với Tần Dịch Hòa, cảm ơn vì giỏ hoa quả bó hoa ấy mang .
Nam thần rửa nho xong quay lại: “ hòa rồi à?”
Tần Dịch Hòa mỉm ngượng ngùng.
Lương Dực thì tít , kéo tay ấy, vui vẻ: “Phải cảm ơn hai đấy! tụi tôi cưới, phải hai phù rể, phù dâu nhé~”
Nằm lâu sự chán, tôi cảm giác xương cốt mình như rỉ sét.
Cuối cùng sắp được xuất .
Mẹ tôi dặn, về phải tập dạo vài vòng dưới sân mỗi ngày.
Không ngờ quê lại có ông chú họ của mẹ qua đời, mẹ bố tôi phải về gấp trong đêm.
Trước khi , mẹ gửi gắm tôi nam thần.
anh là căn hộ hai phòng, gần bệnh , mua tiện , nhất là khi bị gọi khẩn nửa đêm.
“ bác sĩ vất vả , các anh đúng là đáng nể.” – tôi nói lòng.
Anh khẽ xoa vành tai tôi: “Có bận quá không thể bên em, em đừng giận nhé.”
Tất nhiên rồi.
Tôi gật đầu mạnh: “Chuyện đó em hiểu.”
Tôi quan sát căn anh – đúng chuẩn bác sĩ, cực kỳ đơn giản, có trà chất đầy sách.
“Bộ ga giường màu hồng à?” – tôi bước vào phòng ngủ, hơi bất ngờ.
Anh đẩy nhẹ gọng kính, khóe môi : “Cái đó chuẩn bị em đấy. Em phòng chính, có vệ sinh tiện.”
có cả chải, khăn tắm, dép mới, tất cả đều màu hồng phấn.
Tận tâm thế này…
Tôi mình càng thích anh hơn.
Ngày đầu nam thần, tôi tràn ngập bất ngờ hạnh phúc.
Nhưng niềm vui kéo dài tối.
Khi vào phòng tắm, tôi mới chợt nhớ – vai phải băng, không thể giơ tay.
bệnh toàn là mẹ tôi đầu, rửa lưng tôi, chắc vội về quê quên mất chuyện này.
Cắn răng, tôi loay hoay mãi.
Tắm thì tạm ổn, xối nước rồi lau qua là xong.
Khó nhất là đầu.
Mái tóc dài mà tôi hãnh diện giờ thành cực hình, ai bảo tôi thuận tay phải.
Dùng tay trái chẳng ăn thua.
“Học trưởng, em cần anh.” – cuối cùng tôi chọn cầu cứu.
Mặt đỏ bừng, giọng lí nhí: “Giúp em đầu được không?”
một bạn trai chưa thân lắm đầu … ngại chết mất.
Anh khựng lại, rồi như hiểu hết: “Xin lỗi, anh quên mất tay phải em chưa cử động tốt.”
…