Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 6

Đừng nói, bạn bác sĩ gội đầu sự rất sướng nha~

Anh còn massage huyệt, phục vụ tận tâm.

Tôi gần ngủ gật nếu không phải anh hỏi mấy câu khiến tôi liên tưởng lung tung.

“Huyệt này giúp thư giãn, dễ không?”

“… Dễ .”

Gội xong, anh điềm nhiên lấy máy sấy, sấy cho tôi.

“Nóng nói nhé.” – tay anh vững vàng, nhưng tôi vẫn kịp liếc thấy đôi tai đỏ ửng.

Anh còn biết thoa tinh dầu dưỡng : “Anh thấy cô Lâm cũng làm vậy, đúng không?”

“Dịch vụ hậu mãi của anh chu đáo .” – tôi vừa nói vừa nhìn chằm chằm, cảm giác tim lỡ mất một nhịp.

Người đàn ông nghiêm túc đã đẹp , nghiêm túc sấy cho bạn gái còn đẹp hơn.

Sấy xong, mềm mượt, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Không quên nịnh: “Cảm ơn bạn của , anh tốt .”

từng nói: khen đàn ông càng nhiều, càng chăm .

Nam thần bỗng kéo tôi lại, hôn lên môi tôi.

nhìn anh này, anh không nhịn được, hôn .”

Anh ghé sát tai tôi nói xong liền áp xuống lần .

Tôi chưa kịp phản ứng lưỡi anh đã xâm chiếm, vòng tay ghì chặt, một tay đỡ sau đầu không cho tôi tránh.

Đầu lưỡi lướt qua từng góc trong miệng tôi.

Mùi hương gỗ quen thuộc quấn lấy tôi, nhịp tim dồn dập, cơ thể run lên… rồi dần chìm vào nụ hôn, đáp lại anh.

Anh khựng một chút, sau đó càng nhiệt hơn.

, anh ôm tôi, khẽ nói: “Anh làm này từ rồi. Hôm ở bờ sông, mắt đen láy, miệng trông rất hôn.”

Mặt tôi nóng bừng, đấm nhẹ anh một cái: “Anh đúng là…”

7

chúng tôi ra ngoài, tự bàn bạc xem giải quyết nào.

Ai ngờ bà cụ vừa ra tới đã nằm lăn ngay giữa hành lang bệnh , vừa la hét vừa khóc lóc:

mẫu giáo XX hại học sinh, làm tôi ngộ độc thực phẩm…”

Nhìn bà sắp làm ầm lên lần , người nhà bệnh nhân xung quanh đều quay lại nhìn.

khoa tức đến hừ một tiếng, nhưng kiểu vô lý vậy cũng đành bó tay.

Sắc mặt nam thần lùng, đường nét quai hàm căng chặt, dần mất hết kiên nhẫn.

“Báo công an đi.”

là, lần đầu tiên trong đời, tôi bước vào đồn cảnh sát… vì học sinh trong lớp bị ngộ độc thực phẩm.

May mà các chú công an rất thân thiện, nhanh chóng lập hồ sơ.

khoa về báo cáo sự việc, tôi cứ về nghỉ ngơi .

Nam thần đưa tôi về nhà anh.

Anh tìm ngay một quả trứng luộc để chườm cho tôi giảm sưng.

Những ngón tay thon dài khéo léo bóc vỏ, chậm rãi, động tác đã mắt vô cùng.

Quả trứng vừa áp lên, hơi nóng làm tôi “suýt” một tiếng.

“Ban đầu hơi nóng, một chút, vậy mới giảm sưng nhanh.” – anh nắm tay tôi bóp nhẹ, an ủi.

Nhưng tâm trí tôi lại lạc hướng: “Vậy quả trứng này… được không?”

Anh bật cười, làn khí trên người từ lúc về đã tan biến hẳn.

đáng yêu ?”

Anh thu tay về, thong thả vuốt tôi:

“Tiểu Vân, lúc nãy anh tức lắm, nếu không phải bà ấy là người lớn tuổi… anh đã đánh cho một trận.”

Không ngờ một nam thần lý trí, điềm tĩnh lại có lúc trẻ vậy.

Ngọt ngào tràn dần trong tim, tôi nhào vào lòng anh, dụi mặt vào vai:

“Không , mình không chấp người già.”

Cảnh sát làm việc rất nhanh, buổi chiều đã tìm ra sự .

khoa gọi điện báo, trích xuất camera cửa tiệm tiện lợi đối diện , thấy bà nội của Doanh Doanh đã tới tìm vào giờ ra chơi buổi sáng, trên tay xách hộp đồ .

Sau khi hỏi kỹ mới biết, Doanh Doanh định vứt chỗ thịt đông ngày trong tủ , nhưng bà nội tiếc, lén đem nấu món thịt kho, nghĩ thích nên mang tới . Kết quả… bị ngộ độc.

Sau này khi tỉnh lại, Doanh Doanh cũng nói, tối hôm bà đã dặn sẽ mang đồ ngon cho , sáng ít thôi, giữ bí mật không nói với .

Cuối cùng, công an giáo dục bà một trận, còn cãi nhau ầm ĩ ngay trong bệnh .

“Khổ nhất vẫn là bé, tội oan, cả cô , tay vừa khỏi lại bị đánh trúng.” – khoa thở dài.

Tôi lè lưỡi – làm việc tránh hết rủi ro được!

đứng ra một phần chi phí điều trị cho Doanh Doanh.

May là bé không , mấy ngày đã hồi phục, coi kết thúc êm đẹp.

Còn chuyện gia đình phức tạp của , người ngoài khó can thiệp.

Sau này thấy Doanh Doanh chạy nhảy vui vẻ, tôi cũng thấy nhẹ lòng.

Từ khi hẹn hò với bạn bác sĩ, bắt đầu dạy tôi nấu , : “Yêu nhau là phải có qua có lại, cả hai đều cần cố gắng.”

Thứ bảy này, nam thần bận mổ, tôi ở nhà tập nấu món bò sốt vàng thịt xào cay – món anh thích – mang đến bệnh .

Anh đang trong phòng mổ, tôi đợi ở văn phòng quá nên định đi dạo xuống dưới.

Vừa xuống vài bậc cầu thang, tôi nghe mấy y tá trò chuyện:

“Bác sĩ Tống đúng là người thắng cuộc đời, trẻ tài giỏi, gái còn thích !”

“Nghe nói là bạn học cấp ba, yêu sớm nhưng bị cấm!”

“Nhưng tôi nghe bác sĩ Tống có bạn gái rồi, là cô gái từng nằm ấy.”

“Bạn gái so được với mối tình đầu, huống hồ bác sĩ Tống làm việc chung với gái suốt.”

“Haizz, thanh mai trúc mã với trời ban, đúng là tiểu thuyết ngoài đời .”

Tôi thề là không cố ý nghe.

Nhưng khi nghe thấy từ “bác sĩ Tống” “tình đầu”, tôi bất giác khựng lại.

Những câu sau tôi không nghe , thấy lòng mình trĩu nặng.

Tôi bước đi vô định, rồi nhận ra mình đã tới tòa nhà kỹ thuật y tế.

Trên cầu thang, hai người đi xuống – chính là nam thần một nữ bác sĩ dáng cao gầy.

Hai người sánh bước, nói chuyện say sưa, trông một đôi tài gái sắc.

Tùy chỉnh
Danh sách chương