Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

3

“Cãi nhau với bạn trai à?”

Chị tài xế liếc nhìn tôi.

“Ừm.”

Tôi đáp bừa, “Cũng không hẳn, chỉ là… anh ấy có bạn rồi.”

Chị thở dài một :

“Mưa lớn thế này mà để cô ra ngoài, không thèm tâm… Loại người gì vậy chứ. Chia tay đi là vừa.”

Tôi siết chặt chiếc khăn trong tay:

“…Anh ấy trước đây không như vậy.”

Lộ Minh trước đây không như vậy.

Anh từng dịu dàng, ấm áp, gần như thuần khiết đến ngây thơ.

Thấy chó hoang bị bệnh bên đường cũng sẽ đưa đến bệnh viện thú y để chữa trị.

Cho đến năm anh mười sáu tuổi, trong một m/á/u .

Người phát hiện anh không phải con ruột của ba mình, mà là kết quả của việc anh ngoại tình.

Ba anh hoàn toàn sụp đổ.

Cuộc hôn nhân gần 20 năm mà ông từng hào bỗng chốc trở thành một trò cười.

Ông thay đổi hoàn toàn, thường xuyên chửi bới, đ/á/n/h đ/ậ/p Lộ Minh.

Cuối cùng, đuổi anh ra khỏi nhà.

Tôi còn nhớ hôm đó, Lộ Minh đỏ mắt đứng trước nhà, giọng run rẩy, gọi một “ba” nhưng chỉ thốt được nửa âm.

Còn ba anh thì nhìn đứa con trai mình từng yêu thương suốt bao năm bằng ánh mắt phức tạp, cuối cùng chỉ còn lại sự ghê tởm.

“ C/ú/t đi, đồ con hoang.”

Ông nói.

anh sau khi ly hôn lập tức theo nhân tình ra ngoài .

Nhưng gặp tai nạn máy bay giữa đường, thiệt mạng, không kịp để lại dù chỉ một lời trăn trối.

Chỉ sau một đêm, gia đình từng trọn vẹn của Lộ Minh tan nát.

Liên tiếp hứng chịu những cú sốc quá lớn, anh mắc chứng trầm cảm nặng.

Đã nhiều cố ✂️ tay t//ự t//ử.

cuối cùng tôi phát hiện ra, anh đã nhốt mình trong căn hộ đi thuê suốt ba không ăn không uống.

Tôi gõ thế anh cũng không mở.

Cuối cùng tôi đành dùng rìu phá xông .

Trong phòng ngủ, môi anh khô nứt, mắt chuyển động chậm chạp.

M/á/u cổ tay không ngừng nhỏ giọt.

Tôi cắn răng, lao đến, cầm d/a/o r/ạ/c/h một đường lên cổ tay mình, m/á/u phun ra dữ dội.

Cuối cùng trong mắt anh cũng có cảm xúc.

Anh siết chặt cổ tay tôi, khản giọng gầm lên:

“Em làm gì thế?!”

Tôi vừa mở miệng, mắt đã rơi:

“Lộ Minh,” tôi nói, “anh mà c/h/ế/t, em cũng sẽ c/h/ế/t theo.

Anh từng nói anh là nhà của em, nếu anh c/h/ế/t, nhà của em cũng không còn . Em còn sống để làm gì?”

Viền mắt Lộ Minh dần ửng đỏ.

Tơ m/á/u giăng đầy đôi mắt, anh nắm chặt vết thương của tôi, giọng nghẹn đến run rẩy:

“Đồ ngốc.”

Anh nói.

Tôi ôm anh, nghẹn ngào:

“Lộ Minh, vì em, anh sống tiếp được không?”

Hai người bê bết m/á/u ôm nhau, m/á/u hòa lẫn nhau, còn phân biệt được của ai.

lâu sau đó, anh chậm rãi ôm lại tôi.

“Được.”

Hôm đó xe cấp cứu đến kịp.

Tôi từng nghĩ mình đã cứu được Lộ Minh, giống như năm xưa anh từng cứu tôi.

Nhưng về sau tôi phát hiện, anh đã thay đổi.

Anh không còn là chàng trai ngây thơ và lương thiện trước .

Anh thông minh, xuất sắc như xưa.

năm nhất đại học đã bắt kinh doanh riêng, không bao lâu sau mở công ty, kiếm tiền như .

Nhưng anh trở nên lạnh lùng, xa cách.

Đặc biệt là với tình cảm, anh không còn tin .

Người từng nói sẽ tìm một người yêu mình thật lòng .

Sống với nhau đến già như ba anh trước, giờ đây mỗi đều quẩn quanh trong vòng xoay đàn bà.

Hôm nay tỉnh dậy giường người này, hôm sau đã thay bạn .

Mối hệ dài nhất cũng chưa bao giờ vượt quá ba tháng.

Mối hệ mập mờ của chúng tôi bắt một đêm say rượu.

Tôi nhớ sau khi tỉnh dậy, Lộ Minh ngồi hút thuốc lâu.

Đúng lúc tôi định hỏi chúng tôi giờ là gì của nhau, anh bỗng bật cười khẽ:

“Sau này… chúng là bạn nhé?”

Tôi nhìn anh lâu, rồi khẽ đáp một “Ừ.”

Tình nhân cũng được.

Bạn bè cũng được.

Chỉ cần anh vui, chỉ cần tôi có thể ở bên anh, thế cũng được.

Ngón tay chạm kính xe, tôi chợt cảm thấy tim mình đau nhói như bị x//é r/á/c/h.

Lúc ấy tôi hiểu, thì ra “đau lòng” thật sự là trái tim sẽ đau.

Tôi luôn nghĩ, vết thương tâm lý của anh chưa lành, chỉ cần tôi kiên nhẫn đợi, nhất định sẽ có chữa lành được anh.

Nhưng thì ra… tôi không phải là người có thể cứu được anh.

Người đó đã xuất hiện rồi.

Còn tôi… nên rời đi thôi.

4

Về đến nhà, tôi nộp đơn xin nghỉ việc.

Hồi tốt nghiệp, là Lộ Minh nhất quyết muốn tôi công ty anh làm.

Nhiều năm , mối hệ giữa chúng tôi, tôi chưa từng kể với bất kỳ ai.

Tôi làm đúng quy trình, gửi đơn lên phòng nhân sự.

Thật ra, tôi không thích thành phố này.

Nó quá phồn hoa, quá hỗn loạn, khiến trái tim tôi có nơi để neo lại.

Tôi ở lại đây chỉ vì Lộ Minh.

Giờ anh không còn cần tôi , tôi cũng còn lý do gì để níu lại.

Những năm tôi cũng tích góp được một ít tiền, tôi định tìm một nơi đó nghỉ ngơi.

Trước khi đi, tôi nhận được cuộc gọi Lộ Minh.

“Bạn tôi dọn đến ở rồi.

Cô ấy thấy đồ em để lại, gây chuyện với tôi.

Em đến hết đồ của mình đi.”

Giọng anh điện thoại mang theo vài phần bực bội.

“Anh vứt đi cũng được.”

Tôi dừng một chút, “Toàn đồ không trọng.”

“Cô ấy cứ khăng khăng bắt em đến .

Em đến thì đừng nói gì, cô ấy muốn nói gì thì cứ để cô ấy nói.”

Lộ Minh nói thêm.

Tôi liếc nhìn vé máy bay:

“Được.”

Coi như cuối cùng gặp lại.

Sau này, tôi sẽ không quay về .

Khi cánh mở ra, tôi sững người.

mặc áo sơ mi của Lộ Minh làm đồ ngủ .

Mái tóc màu trà hạt dẻ mềm mại buông xuống vai, cổ còn vương vết đỏ ám muội.

Cô ấy đẹp, trông cũng trong sáng, đeo kính áp tròng nhỏ màu nâu làm đôi mắt long lanh hơn.

Nhìn là biết còn trẻ.

Chắc là bạn mà Lộ Minh nói, tên là Nguyễn Dao.

Cô ấy liếc tôi một lượt đến chân, khóe môi nhếch lên, nửa cười nửa không:

“Chị là chị Thẩm Vi à?

Cũng xinh đấy chứ, giống Lộ Minh nói bình thường thế đâu. Anh ấy thật là…”

Tôi im lặng, biết nên đáp lại gì.

“Chị đến đồ đúng không? đi.”

Trong nhà, đồ của tôi gần như biến mất sạch sẽ.

Những chiếc gối ôm, chăn, cốc đôi và dép đi trong nhà tôi từng mua đều không còn.

“Tôi cũng không biết là đồ của chị,” Nguyễn Dao ngồi bên nhìn tôi thu dọn, “thấy gì chướng mắt thì tôi vứt luôn rồi.

Không thì để tôi trả lại chị tiền nhé, chị Thẩm Vi.”

Tôi lắc :

“Không cần đâu, có gì trọng.”

“Chị Thẩm Vi à, chị thấy sao cứ có người cứ thích bám riết đồ của người khác thế?

Loại người như thế có phải đê tiện không?”

bỗng nhiên nói.

Tôi không trả lời.

Tôi thật sự không biết Lộ Minh đã có bạn .

Trước đây, mỗi anh có người yêu, tôi đều giữ khoảng cách, đợi anh độc thân rồi liên lạc lại.

Nhưng đứng ở vị trí của Nguyễn Dao, tôi cũng hiểu vì sao cô ấy tức giận.

Lộ Minh liếc tôi ra hiệu, bảo tôi đừng lên .

Tôi luống cuống thu vài bộ quần áo, định rời đi, không ngờ Nguyễn Dao lại mở miệng.

“Loại người như vậy chắc là cha không dạy dỗ nổi.”

Tôi khựng lại.

Tôi không biết Nguyễn Dao có biết chuyện ba tôi đều đã mất hay chỉ vô tình buông lời mắng mỏ.

Nhưng trong lòng tôi đột nhiên thấy nhói lên.

Tôi đứng bật dậy.

“Nguyễn Dao.”

Lộ Minh cuối cùng cũng lên .

“Sao? Làm thì dám, mà nghe người nói thì không dám à?”

Nguyễn Dao bật cười khẩy.

khóe mắt, tôi liếc thấy cổ cô ấy có một sợi chuyền mặt ngọc.

Tầm mắt tôi lập tức dừng lại.

Đó là mặt ngọc tôi từng đến chùa xin cho tôi, cầu bình an và mạnh khỏe.

Sau này, khi Lộ Minh từng t//ự t//ử, tôi đã trao lại cho anh.

Tôi cũng mong anh bình an và vui vẻ.

Vậy mà giờ đây, sợi từng được anh đeo suốt lại nằm cổ Nguyễn Dao.

chuyền đó là của tôi.”

Tôi mím môi, “Trả lại tôi.”

Nguyễn Dao cúi nhìn theo ánh mắt tôi, rồi bỗng mỉm cười, tháo nó xuống.

này à? Tôi thấy đẹp nên Lộ Minh cho tôi.

Anh ấy bảo cũng không phải thứ gì trọng.”

cầm chuyền xoay xoay ngón tay, rồi chê:

“Đồ xấu thế này không hiểu anh ấy giữ lại làm gì, ôi—”

khẽ kêu một .

chuyền trượt khỏi tay, rơi sổ!

Tôi hoảng hốt, lao đến bên sổ, nhưng chỉ kịp nhìn thấy những gợn sóng nhỏ lăn tăn mặt hồ nhân tạo bên ngoài.

“À, xin lỗi nha.”

Nguyễn Dao có chút là áy náy, thản nhiên nói,

“Dù sao cũng không phải đồ đắt tiền, tôi mua khác đền cho chị.”

Tôi không nói một lời, chạy nhanh xuống lầu, cởi giày rồi lao xuống hồ!

Một bàn tay giữ chặt cổ tay tôi lại.

Lộ Minh đuổi theo, nhìn tôi:

“Em điên rồi à?!”

Tôi hất tay anh ra, lao thẳng xuống .

hồ đông lạnh buốt như d/a/o c/ắ/t, ánh chiều tà mờ mịt.

Tôi biết, mình sẽ không thể tìm được nó.

Nhưng đó là thứ duy nhất để lại cho tôi.

Rõ ràng khi đeo nó lên cổ Lộ Minh, anh từng đỏ mắt nói sẽ trân trọng.

Tìm không thấy.

Như mò kim đáy bể.

Làm sao mà tìm thấy được chứ.

Lộ Minh chửi một , rồi nhảy xuống theo.

Anh kéo mạnh tôi lên bờ:

“Đừng điên ! Em vì một sợi chuyền mà liều mạng à?!”

Tôi lau mặt, lạnh lùng nhìn anh, xoay người bỏ đi.

Lộ Minh định đuổi theo, nhưng bị Nguyễn Dao kéo lại.

Tôi ướt đẫm đến chân, gió thổi lạnh đến tận xương.

chảy dọc theo gò má, tôi chớp mắt, đau rát.

Tôi về nhà, tắm rửa, thay đồ, vali, gọi xe ra sân bay.

Trước khi lên máy bay, tôi nhìn điện thoại.

Lộ Minh gửi một tin nhắn WeChat:

“Đừng chấp cô bé đó. Anh sẽ mua cho em sợi Van Cleef bù lại.”

Tôi kéo xem lại tin nhắn cũ.

Hàng trăm hàng nghìn tin nhắn, bao nhiêu năm rồi.

Đổi bao nhiêu điện thoại, tôi không nỡ xóa.

Lướt mãi, tôi thấy được một tin nhắn ba năm trước.

Hồi đó, Lộ Minh nói muốn đến thành phố này phát triển, hỏi tôi có muốn theo không.

Tôi đã trả lời anh:

“Anh đi đâu, em sẽ theo đó.”

Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ ấy, đến khi mắt cay xè không chịu nổi, cuối cùng đưa ngón tay bấm nút xóa.

Vậy là hết.

Chúng tôi từng đồng hành một đoạn đường.

Những đoạn đường sau này, tôi sẽ đi một mình.

Tùy chỉnh
Danh sách chương