Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
11.
Đêm ấy đến lượt ta trằn trọc không yên.
Lật qua trở lại vẫn chẳng thể nào ngủ được.
Ta khoác , nhẹ bước xuống giường, cẩn thận đẩy cửa đi ra ngoài.
Bên ngoài, mưa bụi rơi lất phất.
Ta đứng dưới mái hiên ngẩn người, lẽ nhìn màn mưa giăng như khói.
Một tấm choàng được nhẹ phủ lên vai ta.
Quay đầu lại — là Chu Vân Hằng.
“Ta không ngủ được, chỉ muốn ra ngoài hít thở đôi chút. Có làm phiền chàng không?”
Hắn không trả câu hỏi ta, ngược lại hỏi:
“Là vì Trịnh Mặc Lâm làm nàng đau lòng sao? Nếu không muốn nói cũng không sao… Mưa hôm nay… thật dày.”
Dáng vẻ hắn cố tỏ ra hờ hững,
nhưng cách đổi chủ đề đột ngột,
nghe kỹ lại chẳng giấu nổi chút lúng túng và… ghen tuông mơ hồ.
Ta rụt cổ lại, cảm nhận được ấm từ chiếc choàng hắn —
vẫn còn mang mùi hương nhè nhẹ, thư nhã như chính con người hắn.
Ta nhìn màn mưa lất phất trước mắt, khẽ đáp:
“Đúng vậy… mưa dày thật. Dày cả đường kim mũi chỉ ta nữa.”
“Vậy thì tốt quá rồi, nàng sẽ giúp Chu gia tiết kiệm không ít chỉ thêu.”
Ngoài trời mưa lạnh, sợ Chu Vân Hằng bị cảm, ta liền kéo hắn trở về phòng.
Dù không nói gì thêm, nhưng ta có thể cảm nhận được —
tình hắn trầm xuống.
Nằm trên giường, lắng nghe tiếng mưa rơi rì rào ngoài cửa sổ,
đến khi hắn sắp thiếp đi,
ta nhẹ ghé sát vào tai hắn, thở ấm nóng phả ra, thì thầm:
“Ta tát hắn… là vì hắn nói chàng sẽ chết.
Ta không muốn… chàng chết.”
Trong bóng đêm, đôi mắt Chu Vân Hằng bỗng mở to, tỉnh hẳn.
Mà ta, vừa lòng với phản ứng ấy, liền xoay người… an chìm vào giấc ngủ.
Ngày nối ngày trôi qua, người trong Chu phủ đối xử với ta vô cùng tử tế.
Đặc biệt là Chu Vân Hằng.
Chỉ cần ta liếc nhìn món gì lâu thường lệ, chẳng chốc sẽ có người mang đến trước mặt.
Chỉ cần ta nhắc qua một lần muốn ăn gì, ngay bữa sau đã thấy bày sẵn trên bàn.
Đặc biệt là món bánh quế hoa —
ngày nào cũng có một đĩa tinh, đến tận khi ta ăn đến mức ngán thôi.
“ gì Trịnh phủ có, Chu gia cũng có.
gì Trịnh phủ không có… Chu gia càng có.”
Hắn nói vậy, ánh mắt dịu dàng.
Thế nhưng ta lại không hoàn toàn đồng tình.
Chu gia dù vinh hiển Trịnh gia,
nhưng nơi không có di mẫu,
cũng không có biểu muội Trịnh Phối Như.
Ta nhắc điều đó, hắn thường im không đáp.
Nếu hỏi lần, hắn sẽ đỏ mặt, lườm ta bằng ánh mắt ủy khuất,
tựa như đang trách ta —
sao lại không hiểu lòng người ta đến thế?
12.
Ta không giỏi chuyện quanh co, chỉ biết — tốt với ta, ta sẽ hết lòng đáp lại.
Vì thế, ta chiếc khăn tay đã cẩn thận thêu suốt ngày qua ra, đưa cho hắn.
“Ta tặng chàng.”
Chu Vân Hằng nhận , nhẹ hỏi:
“ hôm nay nàng thần thần bí bí, là vì đang thêu cái này sao?”
Ánh mắt hắn đang dịu dàng, bỗng chốc khựng lại:
“Sao lại có máu thế này?”
Tim ta khẽ thắt lại.
Tay nghề ta không giỏi, mũi kim thưa thớt, thêu còn bị đâm lần vào tay,
nhưng đã là món đồ ta làm huyết nhất từ trước giờ.
Ta gãi đầu, ngượng ngùng nói:
“Nếu chàng thấy bẩn thì… ta sẽ làm cái khác cho chàng. Thật ra, đã đỡ trước lắm rồi. Trước bà vú còn cười ta, hỏi sao có người thêu khăn mà đâm rách cả mười ngón tay…”
Chu Vân Hằng nhẹ nâng tay ta lên, ngón tay lạnh như ngọc vuốt ve từng dấu kim mảnh nhỏ:
“Khăn tay thì có gì đáng kể đâu… có đau không?”
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt trầm ổn:
“Không biết thêu thì đã sao?
Thiên hạ tử muôn người muôn vẻ, đâu biết may vá, chép sách, uốn người nũng nịu gọi là nhân?”
“Chợ có đồ tể mổ lợn, triều có quan giúp nước, y quán có y cứu người — các nàng đều là tử.”
“Hoa cũng thế, có đỏ có xanh, có tím có trắng, có cao có thấp, có lớn có nhỏ, có thơm có hắc.
Nhưng chỉ cần dám nở, thì đều là rực rỡ.”
Nhớ lại ngày đầu về làm dâu, ta vẫn như ở Trịnh phủ.
Vừa rạng sáng đã dậy tập uốn người, luyện giọng mềm mại.
Thế nhưng, Chu Vân Hằng đã bước ngăn ta, khẽ nói:
“Chu phủ không có quy củ ấy.
Nàng muốn làm gì, thì làm điều nàng thích.”
Ta tìm rất lâu, vẫn không biết rốt cuộc bản giỏi việc gì.
Nghĩ đến đó, lòng không khỏi chùng xuống.
“Nhưng ta không biết mổ heo, cũng chẳng hiểu đạo lý cao xa, càng không biết cứu người chữa bệnh…”
Chu Vân Hằng khẽ cười:
“Trên vách đá cheo leo, có loài dại hoa không chiêm ngưỡng.
Thế nhưng nó vẫn bám chặt vào kẽ đá, rút chút ít dưỡng khí từ đất khô,
dẫu mưa dập nắng nung cũng vẫn kiên cường nở hoa.
Nàng… chính là đóa hoa dại nơi vách đá ấy.”
Ta ngơ ngác nhìn hắn, rồi chợt như hiểu ra,
“Ý chàng là ta sống dai người khác, vô tư vô ?
Nhưng có thật lòng thích một tử như ta không?”
Chu Vân Hằng không trả .
Chỉ khẽ vẫy tay.
Ta chưa hiểu hắn định làm gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn bước .
Trong đôi mắt yên tĩnh ấy, phản chiếu rõ ràng bóng dáng ta —
một hình ảnh không tô vẽ, không lẫn khác.
Ngay khoảnh khắc đó, ta bỗng hiểu ra:
“Thứ mà Trịnh phủ không có… chính là chàng.”
Chu Vân Hằng mỉm cười.
Nụ cười ấy chầm chậm nở ra, như mặt hồ tĩnh gợn lên từng vòng sóng ấm áp.
Nhưng… còn chưa kịp giữ được nụ cười đó lâu,
hắn đột nhiên ngã xuống.
13.
Thầy thuốc được mời đến hết người này người khác.
Nha hoàn bưng từng bát thuốc đen sẫm ra vào không ngớt.
Thế nhưng, tất cả nỗ lực ấy cũng không thể thay đổi một sự thật —
Bệnh Chu Vân Hằng đột ngột chuyển nặng.
Đến cả giường cũng không thể rời.
Ta túm tay đại phu, nước mắt tràn đầy nơi hốc mắt:
“Nhưng dạo gần chàng đã khá , thậm chí gần như không còn ho nữa… sao lại đột ngột chuyển nặng?!”
Đại phu khẽ lắc đầu, thở dài:
“ trạng vui vẻ, có thể kéo dài sinh mệnh.
Nhưng người ta sống được là nhờ một khí lực trong tim — mà đó, rồi cũng có cạn.
Không bệnh tình chuyển nặng, mà là… người sắp cạn khí rồi.”
ngày qua sống cạnh Chu Vân Hằng, ta gần như quên mất —
Hắn là một người bệnh, bệnh đã vào tận xương tủy.
Ta từng nghĩ, có lẽ… là bát tự ta thật sự vượng phu, khiến hắn dần khá lên.
Ta từng tin, mình có thể cứu hắn.
Ngay cả Chu phu nhân cũng ôm ta khóc, khẽ khàng khuyên nhủ:
“… là mệnh số con ta…”
Bà cam chịu, mang đau đớn và bất lực.
Còn ta… ta không muốn nhận mệnh.
Ta quyết định leo lên Nhị Tiên Sơn ngoài .
Nghe đồn trong núi có hai vị thần tiên, nếu lòng đủ , sẽ được ban cho một nguyện ước.
Ta bắt đầu từ chân núi, một bước một lạy, dập đầu cầu khấn.
Ta không biết làm gì khác — là điều duy nhất ta có thể làm cho hắn.
Đường núi gập ghềnh, bậc đá nhấp nhô,
lần đầu tiên trong đời, ta thấy mừng vì mình da dày thịt thô, không kiểu tiểu thư yểu điệu.
Dù vậy, đầu gối vẫn thâm tím, trán rớm máu vì lạy đến đỏ bầm.
Đi được nửa đường, có người chặn ta lại.
“Dưới chân núi có người nói, có một vị thiếu phụ vì phu quân mà khẩn cầu tiên linh,
ta đoán… chắc là nàng.”
Trịnh Mặc Lâm đứng từ trên cao nhìn xuống,
hắn cố ý lên núi — chỉ để chờ xem ta làm trò cười.
“Ta đã nói rồi, sẽ có ngày ngươi hối hận!
Đi hắn, chỉ tổ rước họa vào !”
“Hôm nay ta xem thử xem, ngươi có thể chịu đựng được đến bao lâu.”
Ta không đáp, chỉ cúi đầu tiếp tục lạy.
Trịnh Mặc Lâm bám phía sau, miệng không ngừng châm chọc mỉa mai.
Từng bước từng lạy, trán ta bắt đầu rớm máu, đầu gối cũng đã trẹo.
Nhưng ta vẫn tiếp tục.
Từ chỗ giễu cợt, sắc mặt Trịnh Mặc Lâm dần chuyển sang giận dữ.
“Tùy Châu, ta bảo ngươi đứng dậy cho ta!”
Hắn xông kéo ta dậy.
Ta cắn răng không nhúc nhích.
Cuối cùng, ta rút trâm ngọc trên đầu, đâm vào cánh tay hắn.
Máu trào ra, Trịnh Mặc Lâm chết trân tại chỗ.
Ánh mắt hắn vừa kinh hoảng, vừa ẩn chứa chút ủy khuất, và cả bi thương mơ hồ.
“A Châu, trước … nàng chưa từng đối xử với ta như vậy…”
Máu vẫn nhỏ giọt, mà hắn như không hề thấy đau.
Tiểu đồng sợ hãi đến xanh mặt, vội vã chạy đi tìm người cứu viện.
tiểu thư họ Lâm đến, ta đã gần đến sơn môn.
Trịnh Mặc Lâm không nói nào, lẽ đi phía sau ta.
Không rõ nàng ấy đã thì thầm điều gì, chỉ biết sau đó Trịnh Mặc Lâm ngoan ngoãn nàng rời đi.
Còn ta — không còn vướng bận, chỉ một lòng khẩn cầu nguyện.
14.
Từ sau cơn bệnh ấy, Chu Vân Hằng hầu như không rời khỏi phòng, ta cũng chẳng ra ngoài, chỉ lẽ ở bên hắn.
Hắn khẽ dặn:
“Ngày mai là Hoa, nàng nên đi tham dự một chuyến.”
Hoa — danh như ý nghĩa, là ngày các công tử tự tay hoa lên tóc người trong lòng, được kiểu hoa đẹp nhất, lạ nhất thì người ấy sẽ được vinh danh.
Ngày trước, ta từng rất muốn tham gia, nhưng Trịnh Mặc Lâm chẳng bao giờ chịu đưa ta đi.
Giờ ta lại chẳng còn thiết tha nữa.
Chu Vân Hằng thở dài, ôn nhu nói:
“Coi như là thay ta mà tham dự một lần.”
Thái y cũng từng căn dặn: người bệnh quan trọng nhất là giữ lòng thư thái, nếu có thể ra ngoài dạo một vòng cũng rất tốt.
Trước xuất môn, ta không khỏi căn dặn dăm câu ba điều:
“Thuốc đã uống chưa? Viên ngậm trị ho ta để trên bàn, nhớ mang . Gió hôm nay lớn, chàng… à không, chàng nhất định khoác thêm mỏng.”
Chu Vân Hằng miệng thì chê ta lắm như bà vú già, nhưng thể lại ngoan ngoãn để ta chỉnh sửa từng chút một.
Vừa đến cửa , đã bất ngờ chạm mặt Trịnh Mặc Lâm và tiểu thư họ Lâm.
Từ sau lần chia tay ở Nhị Tiên Sơn, Trịnh Mặc Lâm liền tổ chức một buổi tiệc đính hôn chấn động kinh .
Từ quan lớn quyền quý đến danh môn khuê tú, chẳng là không được hắn mời.
Phủ Chu cũng nhận được thiệp mời, song vì thể Chu Vân Hằng yếu nhược nên đành từ chối.
Gặp ta này, Trịnh Mặc Lâm trong mắt ánh lên tia cố chấp mơ hồ.
“Châu Nhi, lần này ta nhất định để muội đoạt được quán quân Hoa, khiến tất cả tiểu thư kinh ganh tỵ với muội!”
lẽ quá đỗi kiêu ngạo, khiến tiểu thư họ Lâm chỉ biết gật đầu nhẹ một cái rồi tự mình bước vào trường.
Vì thời gian đến gần nhau, nên chỗ ngồi cũng không cách biệt, thậm chí còn chung một giỏ hoa.
Tuy gọi là “một giỏ hoa”, nhưng thực chất cũng cao nửa người, bên trong đủ loại hoa cỏ tươi tắn, tiện cho người dự chọn lựa phối hợp.
Lâm tiểu thư đầu vẫn mỉm cười nhã nhặn, nhẹ chỉ cho Trịnh Mặc Lâm biết nên loại nào làm chủ, loại nào làm nền, loại nào kết hợp sẽ nổi bật .
Nhưng Trịnh Mặc Lâm nào buồn nghe. Hắn thế chọn toàn loại to đẹp nhất, không ngó ngàng đến cách phối sắc hay hình dáng, nhất nhất cắm hết lên đầu Lâm tiểu thư, chỉ hòng vượt mặt Chu Vân Hằng.
Không nói đến chuyện có đẹp hay không, đóa hoa ấy đều có trọng lượng, hương cũng nồng nặc, ong bướm bị hấp dẫn thì cũng thôi đi, đến mật phong kéo thì quả là tai họa.
Lâm tiểu thư đã lần nhẹ giọng ngăn lại, nói là đã đủ rồi, nhưng Trịnh Mặc Lâm vẫn phớt lờ.
Xuất là khuê tú gia đình danh giá, nàng dù khó chịu cũng không biểu lộ quá mức, chỉ là ngữ khí từ nhẹ dần chuyển bối rối, cuối cùng rơi vào im .
Nụ cười trên mặt nàng dần trở nên cứng đờ, ngón tay trắng muốt khẽ siết chặt vạt , cúi đầu không nói một .
Trái lại, Chu Vân Hằng có con mắt thẩm mỹ không tồi. Dù hoa trong giỏ bên ta đã chẳng còn đóa đẹp mắt, chỉ là cành hoa tầm thường, hắn vẫn khéo léo kết hợp, lên tóc ta một cách tinh tế lạ thường.
Chỉ tiếc là vẫn không thể giành được ngôi đầu bảng.
“Hừ, ta tưởng Chu công tử có bản lĩnh xoay chuyển tình thế, nào ngờ cũng chỉ đến thế mà thôi!”
Trịnh Mặc Lâm hả hê hừ lạnh, vung tay bỏ đi.
Lâm tiểu thư đầu đội đầy hoa, vừa nặng vừa bị lũ ong quấy nhiễu, chưa đi được bước đã loạng choạng ngã nhào.
Ta vội vã đỡ nàng dậy, cẩn thận gỡ từng đóa hoa trên đầu nàng xuống, đồng thời xua đuổi lũ ong đang vo ve.
“Cẩn thận một chút, bị ong đốt thì không dễ chịu đâu.”
Lâm tiểu thư cúi đầu, nhỏ giọng cảm ơn ta, rồi nhanh chóng đuổi Trịnh Mặc Lâm.
Một trước một sau, hắn sải bước lớn, còn nàng thì bước nhỏ rụt rè sau.
Ta nhớ lại trước kia, Trịnh Mặc Lâm từng chê ta đi đứng không giống tiểu thư khuê các, nói ta thô kệch chẳng chút dịu dàng. Khi ấy ta còn cố gắng bước đi uyển chuyển, nhưng không bao giờ vừa mắt hắn.
Hóa ra, thứ hắn muốn chính là kiểu dáng điệu mảnh mai như vậy—nhìn chẳng ra sao cả.
“Đi thôi.”
Chu Vân Hằng bước đến cạnh ta, ta khẽ gật đầu, rồi cùng chàng sóng vai rời khỏi trường.