Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Vương Văn Văn còn lén gửi cho tôi một đoạn video ngắn.
Linh Linh mặc bộ đồ ngủ khủng long xanh, ôm điện thoại cười khúc khích đầy gian xảo, buồn cười không chịu .
“Ông trời mở , cuối cũng để Thu Thu thoát khỏi tên đàn ông toxic, hu hú hu hú!
Thu Thu, nghĩ thông là rồi, Tạ chính là kiểu đàn ông mía, ngọt một miếng rồi toàn bã thôi!”
Tôi nhịn cười, trả lời nhóm:
“Tiểu thư Linh Linh anh minh!”
Nhân vật chính bữa tiệc là Tạ uống đến không còn trời trăng mây nước, nôn hai lần, bạn phòng dìu taxi về trường.
Tôi và Chu Triết Ngọc đứng cửa khách sạn, đợi mọi hết, tôi giơ bàn tay đang đan c.h.ặ.t mười ngón với cậu ấy, liếc cậu một cái:
“Nắm nghiện rồi ?”
Chu Triết Ngọc lề mề buông tay tôi , trông vô ấm ức, miệng lẩm bẩm:
“Đúng là vô lương tâm, dùng là vứt.”
Tôi ngẩng đầu gương mặt cậu ấy, uống rượu khiến gương mặt thoa phấn hồng, đôi vô tội cún con tôi, đôi môi cũng đỏ gương mặt, mềm mại lại ngọt ngào.
“Chu Triết Ngọc, cảm ơn em đã không vạch trần lời nói dối chị, em là tốt.”
Chu Triết Ngọc đưa tay xoa đầu tôi:
“Chị Thu , chị là cô gái tốt, Tạ không xứng với chị. Tối nay giúp chị, em rất vui. Nhưng mà…”
“Nhưng mà sao?” tôi hơi nghi hoặc.
Chu Triết Ngọc cúi xuống, ngại ngùng liếc tôi một cái, ấp a ấp úng nói:
“Nhưng mà, nụ nãy là… là nụ đầu em.”
Cậu ấy không dám tôi, nhỏ giọng nói:
“Nụ nãy hơi đột ngột, em chưa kịp phản ứng, chị Thu có … có em thêm một lần nữa không?”
“Không .” tôi cau mày từ chối.
Chu Triết Ngọc chú cún bỏ rơi, cúi đầu, giọng khàn .
“Xin lỗi chị Thu, là em quá đáng. Cho dù chị Thu lấy nụ đầu em mặt vậy, em nói mấy lời cũng hơi mạo muội. Cho dù chị Thu từ chối em cũng là đúng, chị đừng có gánh nặng lòng, nụ đầu có cho chị, em rất vui.”
Nói , cậu ấy ngẩng đầu , cẩn thận cười với tôi một cái, xác nhận tôi không giận, cậu ấy mới đưa tay gọi taxi, tôi về trường.
taxi bật sưởi rất mạnh, tôi là kiểu vừa đã say, nhắm dựa ghế, thả lỏng hô hấp để dễ chịu hơn.
Chu Triết Ngọc vỗ vỗ vai tôi, tôi khó chịu mở , cậu ấy cầm một hộp bạc hà, nheo hỏi tôi:
“Có muốn ăn hai viên bạc hà không? Sẽ đỡ hơn đó.”
Tôi lặng lẽ đưa tay , cậu ấy đổ hai viên lòng bàn tay tôi, thấy tôi ăn , cậu ấy cũng bỏ hai viên miệng mình.
Trên đường về, nhờ hai viên bạc hà đó, tôi không còn say nữa, thậm chí còn có ngắm cảnh đêm rực rỡ ngoài cửa sổ.
Xuống rồi, Chu Triết Ngọc tôi về phía ký túc xá nữ.
Tôi tiếng phá vỡ sự im lặng:
“Sao em chị say ?”
Chu Triết Ngọc gãi gãi đầu:
“Chuyện đó rõ ràng mà, mỗi lần chị ngồi đều nhắm nghỉ ngơi.”
“Say thì dễ , vậy sao em lại chắn rượu giúp chị?”
Chu Triết Ngọc thản nhiên nói:
“Vì chị dị ứng rượu, uống rượu là sẽ nổi mẩn.”
Tôi im lặng rất lâu, khẽ hỏi:
“Sao em ?”
Chu Triết Ngọc nói:
“Năm ngoái chúng ta mới nhập học, buổi tiệc đón tân câu lạc bộ có salad trái cây, đó có xoài, em không , ăn thì dị ứng, chị Thu liền lấy t.h.u.ố.c chống dị ứng từ túi .
đó em còn tưởng chị chuẩn sẵn.
Sau em chơi thân với anh , chúng ta ăn cơm, em thấy tay chị nổi mẩn đỏ, chạy ngoài uống t.h.u.ố.c chống dị ứng, mới chị dị ứng rượu.”
Tôi tự giễu cười một tiếng, Chu Triết Ngọc đó còn chưa thân với tôi mà đã tôi dị ứng rượu, còn tôi quen Tạ năm năm, anh ấy lại không hề chuyện .
3
Đến cửa ký túc xá nữ, Chu Triết Ngọc đưa hộp bạc hà tới mặt tôi:
“Đây, cho chị, sau say nhớ ăn hai viên, sẽ đỡ hơn.”
Tôi nhận lấy hộp còn vương nhiệt độ cơ cậu ấy, Chu Triết Ngọc đút hai tay túi, khóe môi cong , dịu dàng nói.
“Chị Thu , sau em không ở bên chị, chị cũng đừng uống rượu nữa nhé, t.h.u.ố.c chống dị ứng uống không tốt cho cơ đâu. Chị Thu , trời lạnh rồi nhớ mặc thêm quần áo, cảm khó chịu lắm đó. Chị Thu , em đây, chị nghỉ ngơi cho tốt.”
“Em cũng vậy, uống rượu thế, về nghỉ ngơi cho đàng hoàng.”
Nói , tôi xoay tòa ký túc xá.
Tôi vừa đến tầng hai thì Linh Linh gửi cho tôi một tấm ảnh.
Chu Triết Ngọc ngồi xổm dưới cột đèn đường bên cạnh ký túc xá, vùi đầu đầu gối, trông chú cún chủ bỏ rơi.
Linh Linh chọc chọc ảnh đại diện tôi:
“Thu Thu, cún sữa nhà cậu sao vậy, hai cãi nhau ?”
“Không cãi nhau.” tôi trả lời thì thở dài một tiếng.
Chu Triết Ngọc ngồi xổm dưới đèn đường, lòng lén mắng Tạ là tên đàn ông khốn nạn.
Một bóng quen thuộc đến mặt cậu ấy, lòng Chu Triết Ngọc mừng điên, trên mặt lại không dám biểu lộ chút nào, vẫn ngồi xổm ở đó giả làm cây nấm.
“Sao không về, ngồi đây làm gì, không khỏe chỗ nào ?”
Chu Triết Ngọc ngẩng mặt , giả vờ mạnh mẽ nói:
“Em không sao đâu chị Thu, chỉ là uống hơi nên hơi choáng, lát nữa sẽ ổn thôi. Bên ngoài lạnh lắm, chị về , em thật sự không sao, một lát nữa em sẽ về.”