Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi bất lực :
“ rồi, đừng cố nữa, đưa chị.”
Chu Triết Ngọc ngoan ngoãn đưa , tôi nắm lấy cậu ấy, kéo cậu ấy đứng dậy.
Cậu ấy ngoan ngoãn đứng , bị tôi dắt ngồi xuống ghế dài, ánh mắt luôn dõi tôi.
“Em rồi đó, chị thích Tạ Diễm năm năm.” tôi thẳng vào cậu ấy, giọng đầy chua xót.
“Em , Tạ Diễm coi chuyện này vốn liếng để kiêu ngạo, thường xuyên đem .”
“ em nghĩ thế nào?”
Chu Triết Ngọc nắm tôi, khẽ :
“Em không nổi dáng vẻ giẫm đạp tấm chân tình của anh , nên thường xuyên đối đầu anh . Chị Thu à, em thương chị, chị là gái , đáng lẽ nâng niu trong lòng bàn , che chở cẩn thận. Chị Thu à, chị có em một cơ hội, để em trân trọng chị không?”
Trong đầu tôi rối bời, suy nghĩ rất lâu, rồi chậm rãi :
“Chị không mình có hoàn toàn quên anh ấy hay không, chị thích anh ấy năm năm, chuyện thích anh ấy giống thành thói quen. Khi chưa rõ lòng mình, chị không dễ dàng đồng ý em, không công bằng em.”
Chu Triết Ngọc rạng rỡ cười:
“Chị Thu à, em không bảo chị bây giờ đồng ý, em chỉ muốn chị em một cơ hội đuổi chị thôi. Em Tạ Diễm để lại một dấu ấn đậm nét trong cuộc đời chị, không cả, quá khứ của chị em chưa từng tham gia, tương lai của chị em nguyện chị sánh bước. Tạ Diễm chỉ là quá khứ của chị thôi, chị Thu à, anh không người đàn ông , em sẽ không để chị quay lại anh . Chị xứng đáng điều hơn.”
Tôi bị lời của cậu ấy chọc cười:
“ tức là em rằng mình chính là ‘ hơn’ à?”
Chu Triết Ngọc kiêu hãnh ngẩng cằm:
“Tất nhiên rồi, nếu em không đủ thì dám đuổi chị Thu chứ?”
“Miệng lưỡi thật. Thôi rồi, muộn lắm rồi, em mau về , kẻo ngủ muộn sáng mai dậy lại đau đầu.”
Chu Triết Ngọc từng bước tôi đến dưới lầu ký túc xá nữ, trước khi sờ sờ mũi, căng thẳng hỏi tôi:
“Chị Thu, chị có bằng lòng em một cơ hội không?”
Tôi ngại cậu ấy, quay mặt , khẽ gật đầu.
Chu Triết Ngọc cúi đầu lại gần tôi, “chụt” một trộm hôn tôi, rồi :
“ mai gặp lại chị Thu nhé!”
Cậu ấy sợ tôi giận, nhanh ch.óng chạy mất.
Tôi bóng lưng cậu ấy rời , không nhịn cười, lắc đầu.
4
Chuyện tôi đá Tạ Diễm, quay đầu liền yêu Chu Triết Ngọc — anh em của Tạ Diễm — lại ôm hôn cuồng nhiệt ngay trước mặt Tạ Diễm vào đúng sinh nhật anh , rất nhanh lan truyền khắp diễn đàn trường tôi.
Những bức ảnh tôi và Chu Triết Ngọc tương tác thân mật, không bị một người anh em nào của Tạ Diễm tung .
Đương sự là Tạ Diễm thì không tiếng, chỉ là ngay chiều hôm sau sinh nhật, anh cao giọng công khai bạn gái mới trên vòng bạn bè.
Từ đó, Hứa Thanh Thu vẫn luôn quanh quẩn cạnh Tạ Diễm bỗng biến mất không dấu vết, thay vào đó là đủ kiểu bạn gái mà Tạ Diễm hẹn hò.
Từ khi cắt đứt Tạ Diễm, cuộc sống của tôi có thêm rất nhiều thời gian rảnh, nhưng lại không hề thấy trống rỗng.
Tôi có nhiều thời gian hơn để Linh Linh bọn họ ngồi lì ở thư viện, nhau dạo phố, nhau thực tế lấy tư liệu.
Nếu họ lấp đầy khoảng trống về tình bạn trong tôi, thì Chu Triết Ngọc lại cầm chỉ việc dạy tôi thế nào là một mối tình bình thường và lành mạnh.
Bắt đầu từ sau sinh nhật Tạ Diễm, Chu Triết Ngọc nào cũng thần thần bí bí.
Sáng tôi học, cậu ấy sẽ lén xuất hiện cạnh tôi, nhét vào tôi hai bánh bao thịt kho rồi chạy mất.
Cậu ấy cũng sẽ lén chạy vào phòng học của tôi, ngồi học tôi.
Thỉnh thoảng lại móc từ túi áo một món bất ngờ nho nhỏ, có là một kẹp tóc dễ thương, cũng có là một chú heo nỉ len đáng yêu, hoặc là một chụp tai Kuromi.
lời cậu ấy thì:
“Em thấy mấy thứ đáng yêu này là nghĩ đến chị Thu, chị Thu chắc chắn sẽ thích, nên em mua luôn đó.”
“Một chút bất ngờ, cuộc sống sẽ ngọt hơn.”
Cậu ấy , trong mắt toàn là hình bóng của tôi.
Tôi có hơi không chịu nổi bầu không khí mập mờ này, bản năng liền dời ánh .
Chu Triết Ngọc không chịu buông tha, cứ sán lại, một chú ch.ó lớn tựa đầu vai tôi, bám người không chịu nổi.
“Chị Thu ơi, một tháng nữa là nghỉ đông rồi, em không nỡ xa chị quá.” cậu ấy ôm tôi làm nũng.
Tôi buồn cười xoa đầu cậu ấy:
“Chẳng vẫn một tháng , mới sớm thế không nỡ rồi, đến lúc nghỉ đông thì làm đây?”
Chu Triết Ngọc dùng đầu lông xù cọ vai tôi:
“ làm nữa, mặt dày mỗi năn nỉ chị gọi video em chứ .”
“Reng reng reng.” Chuông điện thoại tôi vang , tôi lấy điện thoại , là một số lạ.
“A lô?”
“Xin chào, xin hỏi là Hứa Thanh Thu không ạ?”
“Đúng, có việc gì ?”
“Là thế này, tôi là quản lý quán bar Dạ Mộng, tôi có một vị khách uống say, người liên hệ khẩn cấp của anh ấy là , xin hỏi có phiền đến một chuyến không ạ?”
Anh chưa dứt lời, kia vang tiếng kêu gào của một kẻ say:
“Thanh Thu, Thanh Thu đừng không, tôi sai rồi, Thanh Thu, em đừng bỏ tôi…”