Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Giọng của kẻ say đó, tôi và Chu Triết Ngọc đều quen.
Là Tạ Diễm.
Mặt Chu Triết Ngọc tối sầm đi quá nửa, ấy nghiến răng rút điện thoại , gọi cho một anh em chí cốt của Tạ Diễm.
“Tạ Diễm uống nát bar Dạ Mộng rồi, mang nhiều tiền một chút, đừng để người ta giữ lại đó. Nghe đây, Hứa bây giờ là người yêu của tôi, bảo anh ta đừng suốt ngày gào tinh nữa, người yêu tôi không liên quan gì anh ta.”
Nói xong ấy cúp máy, hậm hực ôm c.h.ặ.t t.a.y tôi:
“Cái người gì chứ, chẳng trân trọng , coi tấm lòng gan lừa phổi ch.ó. Em thì khác, em là cô gái tốt nhất tốt nhất trên đời, em nhất định trân trọng tốt.”
Nói nói đi, ấy lại chớp thời cơ tỏ một tràng lòng dạ .
Tôi dở khóc dở cười, không nhịn được xoa ấy, sờ thích .
“ ơi, chiều mai có phim mới chiếu đó, là Conan bản điện ảnh thích nhất, vé em mua rồi, đi xem với em được không?”
“Được.”
5
Hôm sau tan , bốn đứa chúng tôi về ký túc xá, tôi lôi từ tủ bộ quần áo, nhờ bọn họ góp ý giúp.
Thử đồ mất nửa tiếng, cuối cùng set cuối cùng nhận được lời khen đồng loạt.
Áo trên là len dệt màu đỏ táo, quần dưới là jean trắng lót lông, ngoài cùng là áo khoác dạ đen, với Văn Văn sợ tôi lạnh còn chu đáo dán miếng sưởi ấm mặt áo khoác.
Thay đồ xong, tôi ngồi trước bàn của Giang Đình, cô ấy mở túi trang điểm, kiên nhẫn cạo tỉa lông mày, trang điểm cho tôi.
Tôi đeo túi chéo màu đen, tiếng cổ vũ của ba đứa họ, ôm chút thẹn thùng, sải bước khỏi ký túc xá.
Điều tôi không ngờ là Tạ Diễm lại đứng ngay dưới lầu ký túc.
Tôi tưởng anh ta tìm bạn gái, chẳng buồn để ý, cả ánh mắt cũng lười cho, cứ đi về phía cổng trường.
Tạ Diễm đột nhiên nắm lấy cánh tôi, tức tối hét lên:
“Hứa , đứng lại cho tôi!”
Sức anh ta mạnh, đau mức tôi suýt rơi nước mắt, lúc này anh ta mới phản ứng lại, buông .
Tôi lập tức lùi bước, vừa xoa chỗ vừa bị nắm, anh ta lúng túng nói:
“Xin lỗi, , tôi không cố ý, tôi chỉ là quá vội.”
Tôi trừng anh ta một cái:
“Anh bị điên à, tôi với anh có thù hả, dùng lực lớn ?”
Tạ Diễm cụp :
“ , xin lỗi, tôi không cố ý.”
“Có bệnh thì đi chữa!”
Tôi lười dây dưa, xoay người đi luôn.
Tạ Diễm bám sát sau lưng tôi, giống hệt ngày trước tôi từng bám sát sau lưng anh ta , lải nhải không ngừng:
“ , tôi cắt đứt sạch với cô kia rồi, tôi cho em xem điện thoại, em tự xem đi, máy tôi bây giờ ngoài mẹ tôi chỉ có mỗi em là con gái.
, ngày em không bên cạnh tôi, tôi không quen.
Những lời hôm đó tôi nói không phải lòng, tôi không hề muốn coi em là bạn, tôi cứ tưởng em luôn bên cạnh tôi, là tôi ngu, tôi ngây thơ quá.
Tôi cũng không ngờ em lại tàn nhẫn , nói chặn là chặn, số điện thoại tôi em cũng chặn, tôi hoàn toàn không liên lạc được với em.
, tôi sai rồi, những này tôi không nên đối xử với em , tôi là thằng ngốc lớn nhất trên đời, báu vật ngay bên cạnh mà tôi lại không trân trọng.
, tôi thích em, tôi xin em, em nhìn tôi một được không…”
Tôi hít sâu một hơi, dừng lại, quay người đối mặt anh ta, bình tĩnh hỏi:
“Anh nói anh thích tôi, được, tôi hỏi anh một câu, chỉ cần anh trả lời đúng, tôi tha thứ cho anh.”
Tạ Diễm mừng rỡ, vội gật :
“Em hỏi đi.”
“Sinh nhật tôi là ngày nào?”
Tạ Diễm sững người, anh ta hoàn toàn không nhớ nổi sinh nhật tôi rốt cuộc là ngày nào.
Đúng , anh ta đã bao giờ quan tâm tôi đâu. , sinh nhật của tôi, anh ta một cũng không nhớ nổi.
“Sinh nhật tôi với sinh nhật anh, chỉ cách nhau một ngày.”
tiên Tạ Diễm nói chuyện với tôi, chính là vào ngày sinh nhật mười tám tuổi của tôi.
Khi đó Tạ Diễm vừa đẹp trai vừa giỏi, nổi tiếng, ngày sinh nhật nhận được nhiều quà.
Tôi nhớ rõ, hôm đó là sinh nhật mười tám tuổi của tôi, một ngày sinh nhật ngoài tôi không ai nhớ.
Một bàn các đốt xương rõ ràng đặt một hộp bánh nhỏ vị khoai môn lên bàn tôi.
“Cho .”
Tôi ngẩng kinh ngạc, nhưng chỉ nhìn thấy bóng lưng Tạ Diễm rời đi đầy phóng khoáng.
Hộp bánh nhỏ vị khoai môn đó ngọt, ngọt lạ thường.
Tôi coi anh ta mục tiêu phấn đấu, hành chăm chỉ, nhìn thứ của mình trên bảng xếp dần dần áp sát anh ta là tôi vui không chịu nổi.
kỳ mười, tôi thi được , tên của chúng tôi đứng sát nhau.
Chủ nhiệm khi đó có một quy định: sinh có thành tích tốt kỳ được quyền tự chọn chỗ ngồi.
Tạ Diễm nhất, anh ta chọn chỗ tổ , hàng ba, đây là điểm trung tâm của , vừa không xa không gần bảng, tầm nhìn tốt nhất lại không bị bụi phấn.
Tôi là người thứ bước vào , anh ta ngồi trên chỗ, thấy tôi vào, Tạ Diễm cười:
“ này thi cũng khá đấy, muốn ngồi cạnh tôi không? Có bài nào không thì hỏi tôi, tôi dạy cho.”
Lúc đó tôi chỉ là một người mờ nhạt , để tóc bob, đeo kính gọng đen to, tính cách hướng nội, chẳng có bạn bè.
Anh ta chịu cho tôi làm bạn cùng bàn, với tôi khi đó mà nói chẳng khác gì một ân huệ.
Tạ Diễm là bá, qua loa thành tích cũng vững vàng nhất, óc xoay nhanh, còn thường xuyên đi thi.
Cách giải bài của anh ta mới, mà lúc giảng bài lại tùy ý, không khiến tôi bị áp lực lớn.
Nhờ giúp đỡ của Tạ Diễm, thành tích của tôi cũng ổn định , tính cách cũng dần dần cởi mở hơn.
Có thể nói, nếu không có giúp đỡ của Tạ Diễm thì không có tôi của hiện tại.
Tôi không nên báo đáp anh ta thế nào, chỉ đành đem cả trái tim trói c.h.ặ.t lên người anh ta.