Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Thời cấp ba, Diễm yêu rất nhiều lần, lớp mười đến lớp mười hai, cô bé đáng yêu đến chị gái xinh đẹp, nhưng không ảnh hưởng thành tích nên chủ nhiệm cũng nhắm một mắt mở một mắt.
Tôi theo Diễm, “đàn em” anh ta, chạy việc vặt, đưa thư , giúp anh ta mang nước đường đỏ quà nhỏ cho người ta.
gái anh ta nhiều như vậy, người theo chân chạy vặt, trước vẫn có tôi.
Ngay cả khi thi vào cùng một trường đại học, trọng tâm cuộc sống tôi cũng toàn là anh ta: giúp anh ta mua cơm lấy nước, lúc anh ta có gái thì đi học cùng anh ta, đi cùng anh ta, gần như hình với bóng.
Tôi cứ tưởng mình có chờ đến ngày mây tan thấy trăng.
Giờ nghĩ , tôi là tự lừa mình .
cạnh năm năm, thích anh ta năm năm, kết quả anh ta chẳng biết sinh nhật tôi là ngày nào.
Tôi lau nước mắt, môi run run nói:
“ Diễm, anh không phải sự thích tôi, anh là không quen khi bên cạnh không có tôi . Cảm ơn anh xuất hiện trong cuộc đời tôi, giúp tôi nhiều như vậy. Từng thích anh, tôi không hối hận. Diễm, tôi không trách anh, là anh không thích tôi . giờ trở đi, tôi sẽ yêu bản thân mình tốt. Diễm, tôi chúc anh tìm được người anh sự thích, cũng thích anh.”
Mắt Diễm đỏ hoe, dường như anh ta nói gì đó với tôi, nhưng một câu cũng không nói ra được, lặng lẽ đứng đó tôi.
Tôi cười vẫy tay với anh ta, nói một câu tạm biệt, rồi quay người rời đi.
6
Tôi đến rạp chiếu phim, liếc một cái thấy ngay Chu Triết Ngọc — người đẹp trai nổi bật hẳn giữa đám đông.
Cậu ấy nghiêng người dựa vào lan can ngoài rạp, mặc áo khoác dạ đen, bên trong là áo len đỏ táo, quần dưới là quần trắng kiểu casual.
Không ít cô gái đi xem phim lén cậu ấy, có mấy cô táo bạo, cười khúc khích đẩy qua đẩy rồi đến xin WeChat.
Chu Triết Ngọc lịch sự chối, tôi đứng không xa, nghe cậu ấy nói:
“Xin lỗi, tôi có gái rồi, cô ấy là một cô gái tinh tế dịu dàng, tôi không chuyện khiến cô ấy buồn. Tôi phải cho cô ấy đủ cảm giác an toàn.”
Tôi đi đến lưng cậu ấy, đưa tay vỗ vai, Chu Triết Ngọc quay , thấy tôi trong khoảnh khắc ấy, trong mắt cậu ấy lóe lên một tia kinh diễm, đôi mắt cong cong cười:
“Chị đến rồi à, bắp rang không, em đi mua.”
Tôi khoác tay cậu ấy:
“Đi cùng đi.”
Xếp hàng mua bắp rang, Chu Triết Ngọc bỗng ghé sát tai tôi thân mật nói:
“Hôm nay chị đẹp lắm.”
“Ý em là bình thường chị không đẹp à?” tôi giả vờ giận, véo cậu ấy một cái.
Chu Triết Ngọc vội xin tha:
“Sao có chứ, bình thường chị là ‘sen mới nở trong nước trong’, hôm nay trang điểm là ‘nhẹ nhàng hay đậm nét đều hợp’, chị thế nào cũng đẹp, có trang điểm hay không cũng đều đẹp.”
“Dẻo miệng.” tôi liếc cậu ấy một cái.
Chu Triết Ngọc giả vờ tủi thân:
“Có đâu, em nói mà, chị vốn dĩ rất đẹp rồi.”
Cậu ấy dứt lời, chị nhân viên đang đựng bắp rang cho chúng tôi không nhịn được cười ra tiếng.
Chị ấy cố nhịn cười, đưa xô bắp rang cho Chu Triết Ngọc.
Tôi bốc một hạt nhét vào miệng, vị thơm bùng ra, đồ sự khiến người ta vui hơn.
Chu Triết Ngọc thấy tôi ngon lành, cậu ấy dùng vai khẽ húc tôi một cái:
“Em cũng bắp rang, ~”
Tôi cầm một hạt đưa đến bên môi cậu ấy, cậu ấy “ ngụm” c.ắ.n lấy, nhân lúc tôi kịp rút tay , lén hôn lên ngón tay tôi một cái.
Cậu ấy nhai nhai bắp rang, giả vờ vô liếc tôi:
“Ừm, .”
Cũng chẳng biết cậu ấy nói bắp rang hay tay tôi .
Soát vé vào phòng chiếu, lúc này tôi mới phát hiện Chu Triết Ngọc mua vé phòng vip, đây là đôi cho cặp đôi, hai chỗ ngồi giữa không có vách ngăn.
Chu Triết Ngọc kéo tôi ngồi xuống, vẻ mặt đầy tự hào:
“Chị Thu, em tra rồi, phòng vip đều là sofa, xem phim đây thoải mái hơn.”
Tôi cảm nhận thử sofa, đúng là thoải mái hơn phòng thường rất nhiều.
Lần này chúng tôi xem bản điện ảnh Conan “Mê Cung Trong Thành Phố Cổ”, trước đây tôi xem phần này, tiện bù luôn.
Cốt truyện hình ảnh đều rất hay, cũng không như mấy phần hoạt hình về bị lệch tỉ lệ người, tôi xem cực kỳ nhập tâm, mắt dán c.h.ặ.t vào màn hình.
Chu Triết Ngọc khoác tay tôi, tựa lên vai tôi, thỉnh thoảng đút cho tôi vài hạt bắp rang.
Khi tôi thấy Ran Shinichi gặp , tôi gần như hét lên, lập tức nắm c.h.ặ.t t..y Chu Triết Ngọc đang đút bắp rang cho tôi, kích động đến mức nói năng lộn xộn.
“ họ cuối cùng cũng gặp rồi!”
Chu Triết Ngọc cười vỗ vỗ lưng tôi:
“Ừ, cuối cùng họ cũng gặp rồi.”
Thời gian vui vẻ luôn ngắn ngủi, tôi vui được hai phút, thấy Ran bị gây mê, ngã vào lòng Shinichi.
Tôi bị ép phải tìm kẹo trong d..o, tự miên bản thân rằng như vậy cũng coi như một cái ôm.
Xem hết cả phim, tôi “đẩy thuyền” thỏa mãn vô cùng, khoác tay Chu Triết Ngọc, vui vẻ kể cho cậu ấy nghe lịch sử “đẩy thuyền” tôi.
Cậu ấy cực kỳ nể mặt, cứ luôn phụ họa theo lời tôi, trên mặt là nụ cười dịu dàng, trong mắt đầy ắp tôi.
Tôi vô chạm ánh mắt cậu ấy, thấy dáng vẻ dịu dàng ấy, tim bỗng hụt một nhịp, quên mất mình định nói gì tiếp theo.
Chu Triết Ngọc khẽ cười một tiếng, nắm c.h.ặ.t t..y tôi:
“Đi , dẫn chị đi gà nấu nước dừa.”
“Yeah!”
Khi nước dừa trong nồi đang sôi ùng ục, Chu Triết Ngọc liếc điện thoại, nói với tôi:
“Chị Thu, em đi vệ sinh chút nhé.”
“Đi đi.” tôi cúi xem điện thoại.
Không bao lâu, Chu Triết Ngọc quay , cậu ấy đặt một bó hoa hồng trước mặt tôi.
Những đóa hồng rực rỡ lãng mạn, trước mắt tôi thoải mái khoe dáng vẻ đẹp nhất chúng.
Cậu ấy nắm tay tôi, đôi mắt đẹp thẳng vào tôi:
“Chị Thu, em nghe người ta nói, một mối tốt phải bắt một bó hoa một lời tỏ đàng hoàng. Hoa đây, em cũng đây. ngày tiên quen chị, em nghĩ, rốt cuộc là ai có phúc như vậy, có trai chị. Càng hiểu chị, em càng thương chị, chị xứng đáng có được tất cả những điều đẹp đẽ trên thế giới này. Em không để người khác nắm tay chị, em có tự tin, em có cho chị yêu trọn vẹn hết lòng. Chị Thu, em thích chị, chị có đồng ý gái em không?”
Tôi cười đến mức nước mắt cũng chảy ra, nghẹn giọng nói:
“Chị đồng ý.”
Tôi bước đến bên cậu ấy, lao vào lòng cậu ấy, ôm c.h.ặ.t lấy cậu ấy, lắng nghe nhịp tim cậu ấy, từng nhịp từng nhịp đều đang nói rằng yêu tôi.