Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Khi đó tôi mới m.a.n.g t.h.a.i tròn bảy tuần, sợ đến run cả người, cố chịu đau lấy điện thoại, gọi cứu trước.
Sau đó tôi lập tức gọi cho , hy vọng anh ta có thể nhanh ch.óng quay .
Nhưng điện thoại của anh ta, tôi gọi thế nào cũng không thông.
Cơn đau dữ dội khiến ý thức tôi dần mơ hồ.
Không bao lâu sau, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập, đó là tiếng đó phá cửa xông .
Rồi sau đó, tôi không gì nữa.
Khi tôi đẩy phòng phẫu thuật, bên cạnh không có lấy một người thân.
Mãi đến khi mọi chuyện kết thúc, mới vội vàng chạy tới phòng bệnh.
Anh ta đầy vẻ lo lắng, tóc ướt đẫm mồ hôi, trông như vừa chạy hết sức.
Khi nghe bác sĩ đứa bé trong bụng tôi vì t.h.a.i ngoài t.ử cung mà không giữ , tôi thì do vỡ ống dẫn trứng, trong gian ngắn rất khó m.a.n.g t.h.a.i lại, mắt anh ta lập tức đỏ hoe.
Anh ta nửa quỳ bên giường tôi, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, liên tục lỗi:
“ lỗi em, là anh không tốt…”
Nhiệt độ trong lòng tay anh ta chân đến vậy, áy náy và xót xa trong mắt anh ta cũng không giả .
Nhưng thì sao chứ?
Lúc tôi cần anh ta nhất, đã trôi qua rồi.
Chưa đến mười ngày sau phẫu thuật, cơ thể tôi chưa hồi phục.
lại đột nhiên công ty cử anh ta đi Hồng Thành đàm phán một dự án cực kỳ trọng, khoảng tuần, chuyến bay trưa hôm sau.
Trước khi đi, anh ta ôm c.h.ặ.t tôi, đầy áy náy giải thích:
“ lỗi em, vợ à, lần này làm em tủi thân… nhưng dự án này liên trực đến việc thăng chức của anh, đối với công ty và anh vô cùng trọng, cơ hội như vậy sau này rất khó có lần thứ hai…”
“Trong gian anh không đây, để mẹ anh qua chăm sóc em.”
Khi đó, trong lòng tôi dù thất vọng, nhưng cũng không nghĩ sâu, tin anh ta bận công việc.
Bây giờ nghĩ lại, rốt cuộc những lời anh ta , đâu là , đâu là giả, tôi đã không phân biệt nữa.
Chuyến đi công tác Hồng Thành đó, rốt cuộc có hay không, tôi cũng không dám chắc.
Đang thất thần, có người nhẹ nhàng gõ lên tôi.
“Khương Nhiễm, nghĩ gì thế? Tổng vừa thông báo trong nhóm, toàn bộ phòng marketing lên phòng họp họp.”
Tôi hoàn hồn, vội vàng thu lại những cảm xúc hỗn độn, đứng dậy theo mọi người đi phòng họp.
6
Trong phòng họp.
Tổng giám đốc phòng marketing Viễn đứng trước họp, vẻ mặt có phần nghiêm túc.
“Mọi người, tuần trước trụ sở chính vừa thông qua nghị quyết, công ty chúng ta sẽ thành lập chi nhánh khu vực Nam Mỹ tại Colombia.”
“Giai đoạn , tôi sẽ trực dẫn đội xây dựng bộ máy, đồng cần hai cán bộ trung trở lên của phòng marketing đảm nhiệm vị trí giám đốc vận hành…”
Viễn mới nửa câu, trong phòng họp đã có tiếng tán nhỏ.
cũng Colombia là một nền kinh tế trọng Mỹ Latinh, tiềm năng thị trường rất lớn.
Nhưng tình hình bên đó cũng không hề định.
Viễn tục:
“Đây là bước đi trọng trong chiến lược quốc tế hóa của tập đoàn. Trong gian công tác nước ngoài, hưởng lương gấp , các khoản trợ khác tính riêng. Sau năm nhiệm kỳ, khi nước sẽ trực đội ngũ cán bộ nguồn cao.”
Phòng họp rơi im lặng.
Lương gấp cộng với con đường lên quản lý cao, sức hấp dẫn quả không nhỏ.
Nhưng vấn đề an ninh và tình hình bất nơi đó cũng khiến cơ hội này đầy rủi ro.
Mọi người đồng loạt cúi .
Những quản lý trung có mặt đa phần đã có gia đình, cuộc sống định.
Không muốn đ.á.n.h đổi yên hiện tại để đi đến một nơi xa xôi và phức tạp như vậy.
“Tổng , tôi muốn đăng ký.”
Tôi là người tiên giơ tay.
Tất cả mọi người nhìn phía tôi.
Viễn hơi cau mày.
Tôi hiểu lo lắng của , nên bình tĩnh nhìn thẳng :
“ yên tâm, tôi sẽ xử lý thỏa mọi vấn đề cá nhân, tuyệt đối không ảnh hưởng đến công việc.”
trầm ngâm một lúc rồi :
“Chuyện này dù sao cũng không nhỏ…”
“Thế này đi, tôi cho cô một tuần suy nghĩ kỹ. Nếu đến lúc đó cô vẫn quyết định đi, nộp đơn bằng văn bản lên văn phòng tôi.”
xong, nhìn quanh phòng họp, bổ sung:
“Mọi người cũng vậy, có nguyện vọng có thể nộp đơn.”
7
Tối hôm đó tan làm, tôi lên mạng tìm một mẫu thỏa thuận ly hôn.
Đối chiếu từng điều khoản, tôi soạn xong bản thỏa thuận.
Kết hôn với năm năm, đến cuối cùng, tài sản cần chia không nhiều.
Ngoài căn nhà chúng tôi đang chung, hai chiếc xe, thì chỉ tiền trong tài khoản chung, cùng một số sản phẩm tư đứng tên riêng hai người.
Sau khi in thỏa thuận ra, tôi từng nét từng nét ký tên mình xuống.
Rồi tôi đặt nó vị trí dễ thấy nhất trên ăn phòng khách.
Thu dọn xong đồ đạc của mình, chuyển lên xe chuyển nhà, tôi đứng trong màn đêm, mở WeChat, bấm khung chat duy nhất ghim lên .
“ , chúng ta ly hôn đi.”
Nhưng tin nhắn đó, cho đến khi tôi tới khách sạn tạm , vẫn không chờ hồi âm của anh ta.
Tôi nhìn khung chat, tự giễu cong khóe môi.
Cũng phải, lúc này anh ta đâu đang cạnh “bạch nguyệt quang” của mình, làm gì gian trả lời tin nhắn của tôi.
Mấy tháng qua, chẳng phải anh ta vẫn luôn như thế sao.