Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Tôi leo thẳng lên hot search.
mạng đều chờ xem trò cười của tôi.
Bởi nay chính là ngày tôi bị tỷ phú Dung Xuyên đá.
cũng biết, mỗi mối tình của Dung Xuyên đều không kéo dài quá bảy ngày.
nay, vừa tròn ngày thứ bảy tôi ở anh ta.
“Ngồi chờ Thẩm Nam Tinh bị chia tay.”
“Thẩm Nam Tinh hình chẳng có, sắc cũng không, bị đá là đáng.”
Khi nghe những lời này, tôi bật cười, chọc chọc người đàn ông cạnh, nhướng mày: “Nghe nói nay anh định chia tay em?”
Vừa dứt lời, eo tôi liền bị kéo mạnh về phía anh.
Dung Xuyên đôi mắt hoa đào mê người nhìn tôi, cười khẽ.
“ thế, không muốn anh nữa à?”
Giọng nói trầm khàn đầy tính vang lên tai.
Tôi ngẩng đầu, khuôn mặt mị hoặc động người của Dung Xuyên đập vào mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ lại những lời cư dân mạng nói về anh: “ trai, nhiều tiền, bá đạo, vô tình.”
Người ta nói, Dung Xuyên chưa từng thật yêu .
Mỗi người phụ nữ cạnh anh chỉ là công cụ giải khuây khi anh chán nản.
Anh có thể vô tình đến mức, trước một giây gọi người ta là anh em, giây sau đã tống họ vào tù.
Nhưng anh cũng hào phóng vô cùng…
Mỗi lần chia tay đều tặng người yêu cũ triệu tệ phí chia tay.
Thật ra, tôi cũng khá mong chờ khoản tiền .
“Tối nay có một buổi tiệc, có ngờ.”
Dung Xuyên cười, ngón tay thon dài đưa tôi một tấm thiệp mời ánh vàng rực rỡ.
Tôi ngước nhìn anh, ngờ?
Dung Xuyên cong môi: “Một ngờ lớn.”
Tôi liếc qua thiệp mời, lại nhìn anh.
Ồ, chẳng lẽ là tiệc chia tay?
Vậy chẳng phải… tôi sắp có triệu rồi ?
2
Buổi tiệc do Dung Xuyên tổ chức, mời toàn những nhân vật quyền quý giới thượng lưu.
Tôi mặc bộ váy đen do anh chuẩn bị, vừa quay người đụng mặt bạn gái cũ của anh, Hứa Na.
Người yêu hiện tại đối đầu người cũ, lập tức thành tâm điểm buổi tiệc.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi.
“Mau nhìn kìa, Thẩm Nam Tinh chạm mặt Hứa Na rồi, chắc chắn có trò hay!”
“Không chừng đánh đấy?”
Nhưng họ thất vọng rồi.
giây tiếp theo, Hứa Na đã kích động nhào tới ôm lấy tôi: “Chị em, chúc mừng sắp phất lên nhé!”
Tôi vỗ vai cô ấy, cười rạng rỡ: “Cùng vui cùng vui.”
Tôi thực sự sắp giàu to rồi. Nghĩ đến việc tối nay cầm triệu, trong tôi không giấu nổi háo hức.
Những người khác sững sờ: “ không đánh mà lại ôm thế kia?”
Tôi Hứa Na nhìn cười. Họ đâu biết, tôi đã quen hết chín người yêu cũ của Dung Xuyên lâu.
Thậm chí, chúng tôi có một nhóm chat riêng.
Tên nhóm: Liên minh người yêu cũ.
nay nhóm đặc biệt sôi động:
Người yêu cũ A: “Chúc mừng Nam Tinh giàu sau một đêm!”
Người yêu cũ B: “Chúc mừng Nam Tinh thoát khỏi địa ngục!”
Người yêu cũ C: “Chúc mừng Nam Tinh không làm thế !”
Tôi nở nụ cười tươi tắn.
Thực ra, Dung Xuyên có một bí mật.
Một bí mật liên quan đến Bạch Nguyệt Quang trong anh ấy.
3
Tôi từng thấy một bức tranh trong thư phòng của Dung Xuyên.
Tranh vẽ một cô gái, chỉ tầm mấy tuổi nhưng cực kỳ xinh .
Dung Xuyên rất trân quý bức tranh , không lại gần. Ngay chín người yêu trước của anh cũng chưa từng thấy.
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy, tôi sững người.
Không phải cô ấy … mà tôi trông rất cô ấy.
đến từng nốt ruồi lệ ở khóe mắt.
Nhưng tôi biết, tôi không phải là cô ấy.
Tôi dần phát hiện, mỗi bạn gái trước của Dung Xuyên, ít nhiều đều có nét cô gái .
tôi… là người nhất.
Dung Xuyên thường khen tôi xinh , khen tôi quyến rũ. Tôi thừa nhận mình cũng khá . Nhưng tôi không ngốc.
Anh ta thường nhìn chằm chằm vào nốt ruồi nơi khóe mắt tôi mà thất thần.
đến khi tôi thấy bức tranh ấy, tôi mới hiểu… ra anh nhìn tôi, là đang tìm kiếm hình bóng một người khác.
Nhưng sau nay, tôi không làm thế nữa.
Tôi luôn ngoan ngoãn, Dung Xuyên luôn hào phóng.
triệu kia, tôi đã tính sẵn nên dùng thế nào rồi.
Lúc này, cửa tiệc bỗng ồn ào. Một cô gái mặc váy trắng nhẹ nhàng bước vào.
“Tô Kỳ đến rồi!”
“Không hổ là thư nhà họ Tô, xinh quá trời!”
“Lần này cô ấy học xong trở về, giới doanh nhân nữ chắc có biến động.”
“Phải nói là Tô thư Dung thiếu mới thật sự đôi!”
“Ơ, không thấy Tô Kỳ Thẩm Nam Tinh à?”
Tiếng bàn tán vừa dứt, tất ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Tôi mỉm cười, tốn ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt dò xét của Tô Kỳ.
Tô Kỳ, đại thư nhà họ Tô. tôi đến bảy phần.
“Trời ơi, chẳng lẽ Thẩm Nam Tinh chỉ là thế của Tô Kỳ?!”
Trong sảnh tiệc, không biết hét lên một tiếng.
Câu nói như ném bom, hội trường xôn xao.
4
“Thảo nào Dung thiếu để mắt đến Thẩm Nam Tinh, ra là Tô Kỳ.”
“Cười chết, cái thứ hàng nhái như cô ta mà cũng dám xuất hiện trước mặt chính chủ à?”
“Đúng vậy, nay là tiệc Dung thiếu tổ chức chào đón Tô Kỳ về nước, Thẩm Nam Tinh ở đây đúng là trò cười!”
Lời lẽ cay nghiệt chui vào tai tôi. Mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt khinh thường, chế giễu.
Hứa Na tức đến giậm chân: “Họ quá đáng thật!”
Tôi mỉm cười, vỗ nhẹ vai cô ấy trấn an: “Không .”
Thứ tôi quan tâm, chỉ là triệu kia có vào tài khoản không. Những thứ khác, tôi hoàn toàn không bận tâm.
Tô Kỳ, người tâng bốc như trăng sáng giữa trời , thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi.
Tôi cười lười biếng, quay người, thong thả cầm một miếng bánh chocolate ăn ngon lành.
Tiệc của Dung Xuyên, mọi thứ đều dùng đồ tốt nhất.
Không ăn phí.
“Cô là Thẩm Nam Tinh?”
Tôi xoay người, thấy Tô Kỳ trong váy trắng đứng ngay sau mình. Ánh mắt dò xét, kèm theo một chút địch ý.
“ Kỳ, nói chuyện cô ta làm gì.”
“Đúng , loại tiện nhân như cô ta, không để nói chuyện cậu!”
Hai người phụ nữ đứng cạnh Tô Kỳ ra sức lấy , mắng chửi tôi không thương tiếc.
“Thẩm Nam Tinh, mau rời xa Dung thiếu đi!”
“Loại rác rưởi như cô, không Dung thiếu!”
Tô Kỳ đứng đối diện, mặc kệ họ lăng mạ tôi, như thể là điều hiển .
Tôi cúi đầu cười nhẹ: “Tôi không Dung Xuyên, chẳng lẽ các cô ?”
Tô Kỳ cau mày khó chịu. Cô ta có lẽ không ngờ tôi lại phản bác. Hai kẻ nịnh bợ kia đỏ mặt tía tai tức.
“Dung thiếu là thiên chi kiêu tử, đương chỉ có thư tài giỏi như Kỳ mới !”
“Đúng vậy! Kỳ du học nước ngoài, các tập đoàn lớn tranh giành. cô, chỉ là một hàng nhái, không đáng so sánh!”
Nghe thế, sắc mặt Tô Kỳ dần dãn ra. Cô ta quét mắt qua tôi, lạnh nhạt nói: “Làm người nên có chút tự biết biết phận.”
Tự biết biết phận?
Tôi cười.
Cười đến mức không đứng thẳng nổi.
“Cô cười cái gì?”
Một trong hai kẻ nịnh nọt không nhịn , giơ tay định tát tôi. Tô Kỳ thậm chí không ngăn, chỉ lạnh lùng đứng nhìn, mặc hành vi .
Ánh mắt tôi lạnh xuống. Tôi giơ tay, tóm chặt cổ tay người , lạnh lùng từng chữ: “Cô lấy quyền gì đánh tôi?”
5
“A, đau quá!”
“Con tiện nhân này, mau buông tao ra!”
Tên tay sai của Tô Kỳ đau đớn hét lên.
Tôi khẽ cười lạnh: “Có nịnh bợ đến mức hèn hạ như mày không?”
Cô ta sững người, mặt tái mét nhìn tôi. Nhất thời không nói câu nào. Dường như Tô Kỳ đám người cô ta chưa bao giờ nghĩ tôi phản kháng.
Tất đều ngạc nhìn tôi. Đặc biệt là Tô Kỳ, sắc mặt cô ta trầm xuống, ánh mắt lạnh lùng đánh giá lại tôi.
Tôi liếc cô ta một cái, cười nhạt.
Tôi vốn luôn giữ nguyên tắc: Người không phạm ta, ta không phạm người. Cũng không muốn gây thêm phiền phức.
Nhưng nếu có người dám xúc phạm tôi, tôi tuyệt đối không để yên.
“Thẩm Nam Tinh, cô thả Vương Tuyết ra, tôi để cô ấy xin lỗi cô.”
Tô Kỳ lạnh lùng lên tiếng.
“Kỳ Kỳ…”
Vương Tuyết, đang bị tôi bóp chặt, ngạc nhìn Tô Kỳ.
“Tôi không muốn tiệc chào đón của mình bị phá hỏng.”
Tô Kỳ liếc nhìn cô ta, trong mắt có ý cảnh cáo. Vương Tuyết rùng mình, mím môi, gật đầu không cam .
Cô ta nhỏ giọng nói: “Xin lỗi.”
Tôi cúi đầu cười lạnh.
Tiệc chào đón của Tô Kỳ?
Dung Xuyên đã dặn đi dặn lại, bảo tôi ăn mặc thật đến dự tiệc tối nay, nói rằng có điều ngờ muốn dành tôi.
Đây là điều ngờ mà anh ta nói ?
Tôi ngẩng đầu liếc nhìn Tô Kỳ, lạnh lùng buông tay ra.
Đánh cô ta? Tôi thấy bẩn tay.
“Thiếu gia Dung đến rồi!”
“Thiếu gia Dung đến rồi!”
Tiếng hô vang lên, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa.
Dung Xuyên, mặc bộ vest đen cao cấp đặt may riêng, bước vào cửa chính.
“Chắc chắn anh ấy đến tìm Kỳ Kỳ!”
“Đây là bữa tiệc chào mừng mà thiếu gia Dung tổ chức riêng Kỳ Kỳ mà, đương là đến cô ấy rồi.”
“Đúng thế, để xem Thẩm Nam Tinh đắc ý bao lâu!”
“Chắc cô ta sắp bị đá rồi!”
Ánh mắt Tô Kỳ sáng rực, lộ rõ vẻ thẹn thùng vui mừng. Đám người cạnh cô ta thi chúc mừng, không quên mỉa mai tôi.
Tôi lười nhác ngẩng đầu, nhìn về phía Dung Xuyên đang tung hô như minh tinh.
Bình thường ở nhà, anh ta luôn mặc đồ giản dị, tựa vào vai tôi như một con mèo lười. Đây là lần đầu tôi thấy anh ta ăn mặc trang trọng như vậy.
Dung Xuyên càng lúc càng tiến lại gần, nụ cười trên mặt Tô Kỳ càng rạng rỡ.
Tôi khẽ cười, xoay người định rời đi. ngờ, vòng eo bị siết chặt, một giọng nam trầm thấp, cuốn hút vang lên tai: “Ngôi nhỏ của anh, em định đi đâu vậy?”
Tôi ngẩng đầu, liền thấy khuôn mặt anh tuấn gần trong gang tấc.
Dung Xuyên khẽ cong môi, ánh mắt dõi theo tôi không rời.