Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/VwhsbeRll

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

6
 
“Nghịch ngợm này, chẳng phải đã bảo em đợi anh ở buổi sao?”
 
Anh chẳng để ý ai, ôm tôi vào lòng, giọng nói dịu dàng mức khiến người ta tan chảy.
 
Tôi liếc nhìn Tô Kỳ đang mặt tái mét phía sau, khẽ cười, đưa tay ôm cổ anh.
 
“Anh không , em thấy chán mà.”
 
Dung Xuyên cười, cưng chiều khẽ chạm mũi tôi: “Được rồi, giờ anh sẽ ở bên em.”
 
người đều sững sờ.
 
“Sao lại này? Không phải nói hôm nay thiếu gia Dung sẽ chia tay Thẩm Nam Tinh sao?”
 
, nhìn chẳng giống chút nào!”
 
“Chẳng phải nói Thẩm Nam Tinh chỉ là người thay cho Tô Kỳ sao? Mà này là chào mừng Tô Kỳ mà?”
 
vừa dứt, tất cả đều quay sang nhìn Tô Kỳ.
 
Tô Kỳ tự tin bước từng bước về phía Dung Xuyên.
 
“Anh Xuyên, em đã trở về.”
 
Cô ta mỉm cười, từng cử chỉ đều hiện phong thái thư khuê các.
 
Dung Xuyên ôm eo tôi, chậm rãi xoay người, liếc nhìn cô ta. Chỉ hừ một tiếng lãnh đạm.
 
Tô Kỳ sững người.
 
Cô ta siết chặt tay, mặt vẫn cố giữ nụ cười.
 
“Anh Xuyên, cảm ơn anh đã tổ chức chào mừng cho em.”
 
Vừa nói, cô ta liếc nhìn tôi ánh mắt đắc ý, như nói: Thấy chưa, cô chỉ là người thân, tôi mới là chính chủ.
 
“Ai nói, chào mừng em?”
 
Giọng nói trầm của Dung Xuyên vang lên trong sảnh .
 
người kinh ngạc.
 
Dung Xuyên lùng nhìn Tô Kỳ, ánh mắt cảnh cáo. Đồng tử Tô Kỳ co lại, nụ cười trên mặt cứng đờ.
 
“Anh Xuyên…”
 
Dung Xuyên không thèm nhìn cô ta, ôm tôi, quét mắt nhìn người rồi chậm rãi nói: “Chào mừng người dự kỷ niệm một tuần tôi và Tinh quen nhau. Xin giới thiệu, Thẩm Nam Tinh, gái của tôi.”
 
Anh đầu nhìn tôi trong vòng tay, ánh mắt dịu dàng.
 
7
 
Tôi hơi sững người.
 
Không Dung Xuyên lại . Thì ra bữa này là tổ chức cho tôi?
 
người đều ngơ ngác nhìn nhau.
 
“Chuyện gì ?”
 
“Không những không chia tay mà còn công khai là gái?”
 
“Không nào, gái của thiếu gia Dung trước giờ chưa ai trụ quá bảy ngày…”
 
“Tô Kỳ chắc xấu hổ chết mất, còn tưởng chào mừng cô ta, hóa ra là vì Thẩm Nam Tinh.”
 
Sắc mặt Tô Kỳ trắng bệch, không tin nổi.
 
Cô ta cắn chặt môi, ánh mắt buồn bã nhìn Dung Xuyên.
 
Dung Xuyên không thèm liếc cô ta, chỉ nhìn tôi, khẽ cong môi: “ gái, có nhảy một điệu anh không?”
 
Tôi liếc nhìn Tô Kỳ phía sau, lúc bắt gặp ánh mắt căm ghét của cô ta.
 
Tôi nhướn cười nhẹ: “Được thôi.”
 
Tô Kỳ và đám người theo cô ta đứng đó lúng túng, tiến không được, lùi cũng không xong.
 
Dung Xuyên siết chặt tay ôm tôi, có phần ấm ức: “Chẳng lẽ họ còn hấp dẫn hơn anh sao?”
 
Tôi mỉm cười, ôm anh: “Dĩ nhiên là không.”
 
Dung Xuyên lúc này mới hài lòng, đầu thì thầm bên tai tôi: “Vậy em thấy bất này nào?”
 
Tôi khựng lại.
 
Bất à…
 
Thật ra tôi vẫn còn đau lòng vì mất số tiền lớn.
 
được dằn mặt Tô Kỳ và đám người kia, cũng thấy hả hê. Tôi khẽ hôn lên má anh: “Hài lòng, cực kỳ hài lòng.”
 
Ánh mắt Dung Xuyên hơi nheo lại, ôm tôi chặt hơn.
 
“Anh Xuyên, anh còn em vì chuyện năm đó bỏ đi không biệt sao? Cho nên cố tình tìm cô ta để chọc tức em không?” Tiếng nói đau thương phía sau vang lên.
 
Dung Xuyên nhíu không vui, lùng liếc ra sau.
 
Chỉ thấy Tô Kỳ cắn chặt môi, ánh mắt căm phẫn nhìn anh.
 
Tôi nhướng Dung Xuyên: “Em đi tránh mặt nhé?”
 
Anh lại ôm tôi chặt hơn: “Không cần.”
 
Sắc mặt Tô Kỳ trắng bệch.
 
Có lẽ cô ta không , đã hạ vậy mà vẫn bị phũ phàng.
 
“Anh Xuyên…”
 
“Kỳ Kỳ, hóa ra con ở , mẹ tìm mãi.”
 
Một giọng phụ nữ dịu dàng vang lên.
 
Tôi đầu nhìn, thấy một người phụ nữ trung niên có nét mặt giống Tô Kỳ, dáng vẻ đoan trang đứng phía sau.
 
Ánh mắt bà ta khóa chặt vào tôi.
 
8
 
“Mẹ…”
 
Tô Kỳ vừa nhìn thấy bà, lập tức uất ức lao vào lòng.
 
Người phụ nữ ôm cô ta, trong mắt thoáng qua vẻ xót xa.
 
Tôi lười biếng liếc nhìn.
 
Bà Tô tên Nhan Khanh, mẹ của Tô Kỳ. Là nữ cường nhân nổi danh trên thương trường thủ đoạn sắt đá.
 
Giờ đích thân xuất hiện, định ra mặt cho con gái sao?
 
Nhan Khanh vỗ nhẹ lưng Tô Kỳ, rồi lên nhìn Dung Xuyên, mỉm cười: “ Xuyên, Kỳ Kỳ còn trẻ dại, phiền cháu rồi.”
 
Dung Xuyên thản nhiên liếc nhìn Tô Kỳ trong lòng bà ta, lùng đáp: “Thật sự đã gây phiền phức cho gái cháu, phiền dì Nhan về dạy dỗ lại cho tốt.”
 
anh vừa dứt, người đều sửng sốt.
 
Cả Nhan Khanh cũng ngẩn người.
 
Tô Kỳ đỏ hoe mắt, trông như sắp khóc.
 
Nhan Khanh nhanh chóng lại bình tĩnh, nhìn tôi, cười nhẹ: “ gái của Xuyên sao? Kỳ Kỳ có gì mạo phạm trước đó, dì thay mặt xin lỗi cháu.”
 
nói khách sáo, không bắt bẻ.
 
Tôi đầu cười khẽ: “Bà Tô, khách sáo rồi. con cái thì cần phải dạy dỗ, cha mẹ không bảo vệ chúng cả đời, không?”
 
Tôi mỉm cười nhìn bà ta. Nhan Khanh hơi sững lại, ánh mắt đánh giá nhìn tôi, rồi bật cười: “Cô Thẩm nói , tôi sẽ dạy dỗ lại con bé.”
 
Tô Kỳ tức trừng mắt nhìn tôi, định nói gì đó, Nhan Khanh kéo lại.
Bà ta nhìn tôi cùng Dung Xuyên, hướng chúng ta gật đầu rồi kéo Tô Kỳ rời đi.
Dung Xuyên rũ mắt nhìn tôi, cười khẽ: “Tinh Tinh, bớt chưa?”

Tôi đầu, đối diện đôi mắt đào hoa của anh, chậm rãi cười.

Hết là hết , nghĩ số tiền trôi theo dòng nước của tôi, vẫn có chút đau lòng.

9
 
Không có gì bất , tôi lại lên hot search.
 
“Dung Xuyên và Thẩm Nam Tinh”
 
“Thẩm Nam Tinh và Tô Kỳ”
 
gái Dung Xuyên”
 
Các khóa liên quan đều chiếm vị trí cao trên bảng tìm kiếm.
 
Trong nhóm “Liên minh người yêu cũ” cũng liên tục sáng thông báo.
 
Người yêu cũ A: “A a a, Tinh Tinh, cậu giỏi quá đi mất!”
 
Người yêu cũ B: “Tinh Tinh, cậu đỉnh thiệt đó!”
 
Người yêu cũ C: “Tinh Tinh, cậu mà chinh phục được cả Dung Xuyên?! Cậu là thần tượng của tớ luôn!!!”
 
Hứa Na: “Mấy người không biết đâu, Tinh Tinh vả mặt Tô Kỳ ngay tại chỗ, quá đã! Xả thay tụi luôn đó!”
 
Tôi xoa xoa trán, trả một tin nhắn trong nhóm: “ mất mười triệu tệ rồi.”
 
Hứa Na: “Chị em à, nhìn xa chút đi, người giàu nhất nước mà lại thiếu mười triệu của cậu chắc?”
 
Tôi: “…”
 
“Liên minh người yêu cũ?”
 
Một giọng nam trầm khàn tính vang lên bên tai.
 
Tay tôi cầm điện thoại khẽ run lên, đầu, liền đối mặt ánh mắt như cười như không của Dung Xuyên.
 
“À, cái đó…”
 
Tôi chớp chớp mắt, định kiếm cớ giải thích.
 
Một bàn tay khớp xương rõ ràng bất đưa ra một chiếc thẻ ngân hàng.
 
Tôi ngẩn người, nhìn anh: “Cái này là?”
 
Dung Xuyên mỉm cười, cong môi: “Quà kỷ niệm một tuần.”
 
“Trong đó có ba triệu.”
 
Mắt tôi lập tức sáng rực lên.
 
Ba triệu!
 
Không hổ là người giàu nhất nước!
 
Ra tay là hào phóng!
 
“Không à?”
 
Dung Xuyên nâng chiếc thẻ ngân hàng, nhướng nhìn tôi.
 
!”
 
Phải chứ!
 
Dứt khoát phải !
 
Chần chừ một giây thôi cũng là thiếu tôn trọng ba triệu rồi!
 
Tôi lập tức nhận thẻ tay anh, cười rạng rỡ.
 
Dung Xuyên mỉm cười ôm tôi vào lòng, lười biếng dựa đầu vào vai tôi: “Đồ mê tiền.”
 
Tôi đầu nhìn chiếc thẻ ngân hàng, thì thầm: “Đối nhiều người, số tiền này có cứu mạng họ.”
 
Rồi tôi lên nhìn anh, cười khẽ móc tay lên cổ anh: “Anh đừng nói là ghét một người ham tiền như em nha.”
 
Ánh mắt Dung Xuyên khẽ dao động, vòng tay siết chặt tôi trong lòng: “Chỉ cần là em, dù em nào… anh cũng thích.”
 
Giọng anh trầm thấp, truyền thẳng vào tai tôi.
 
Tôi khẽ run người, khẽ cười rồi ôm anh thật chặt.
 
10
 
Tôi nhận được mời ăn tối riêng bà Tô.
 
Bà ấy gặp riêng tôi.
 
Dung Xuyên liếc nhìn tôi, ánh mắt thoáng trầm xuống: “Thật sự không cần anh vào cùng sao?”
 
Tôi khoác tay anh, nhướng : “Sợ em bị bắt nạt à?”
 
Dung Xuyên đầu nhìn tôi, bỗng bật cười, giơ tay xoa đầu tôi: “Anh ở , em cứ yên tâm điều .”
 
Tôi kiễng chân hôn nhẹ lên má anh, cười dịu dàng: “Em vào .”
 
Dung Xuyên gật đầu nhìn tôi.
 
Tôi đẩy cửa phòng bao bước vào, bên trong chỉ có Nhan Khanh.
 
Bà ấy ăn mặc sang trọng, duyên dáng đứng dậy, mỉm cười: “Cô Thẩm, cảm ơn cô đã nhận mời.”
 
Tôi lười biếng ngồi xuống, mỉm cười nhìn bà ấy: “ mời của bà Tô, tôi nào dám không tới?”
 
Sắc mặt Nhan Khanh hơi khựng lại, vẫn giữ nụ cười: “Cô Thẩm rất giống một người tôi từng quen.”
 
Bà ấy nhìn tôi chằm chằm, như tìm ra điều gì đó.
 
Tôi đầu cười nhạt: “Chỉ là ‘từng quen’ thôi sao?”
 
Nói rồi tôi đầu, ánh mắt băng nhìn bà ấy.
 
Con ngươi của Nhan Khanh co rút, nụ cười trên mặt cũng khó giữ: “Cô… cô thật sự là Diệp ?”
 
Diệp .
 
Tôi bật cười.
 
Đã bao lâu rồi tôi không nghe cái tên này…
 
Lâu mức tôi gần như đã quên từng được gọi là Diệp .
 
Nhan Khanh biến sắc, lẩm bẩm: “Lẽ ra tôi phải nhận ra lần đầu nhìn thấy cô… Cô giống tôi như vậy, sao có là người khác được…”
 
Bà ấy đờ đẫn nhìn tôi: “ …”
 
“Tôi xin lỗi, bà Tô. Tôi là Thẩm Nam Tinh.”
 
Tôi nhìn bà, cười mà không chút cảm xúc.
 
, mẹ là mẹ của con…”
 
Bà nhìn tôi đau đớn: “Con vẫn còn hận mẹ không?”
 
Tôi đầu cười nhẹ: “Bà Tô à, mẹ con đâu phải ai cũng nhận được.”
 
Nhan Khanh khẽ run, gương mặt nỗi buồn: “ , năm đó mẹ cũng có nỗi khổ riêng…”
 
“Hử, nỗi khổ riêng?”
 
Tôi cười : “Cái gọi là nỗi khổ, chính là vì tôi, đứa con riêng, cản đường bà bước vào hào môn không? Cho nên bà tìm cách vứt bỏ tôi, thậm chí còn trơ mắt nhìn tôi bị bọn buôn người bắt đi?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương