Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

11
 
Con ngươi của Khanh co rút lại đột ngột, hoảng hốt nhìn tôi.
 
“Con.. con đều biết cả rồi sao…”
 
Tôi cười.
 
Cười đến mức nước mắt cũng suýt trào ra.
 
Phải rồi, làm sao tôi có thể không biết được chứ?
 
đó, bị bọn buôn người bắt lên xe, tôi đã nhìn thấy Khanh trốn ở góc tường.
 
Bà ta cứ thế mở to mắt nhìn tôi bị bắt đi, hoàn toàn thờ ơ. Ngay khoảnh khắc đó, mối quan hệ mẹ con giữa tôi và cô ta đã chấm dứt rồi.
 
tôi bị vứt vào hầm tối không thấy ánh sáng, bị đói, bị đánh, chịu đủ mọi đau đớn và tra tấn…
 
Còn Khanh thì sao?
 
Bà ta lại khoác váy cưới, rạng rỡ bước vào hào môn, trở thành phu nhân nhà giàu.
 
Tôi, làm sao có thể tha thứ cho bà ta được?
 
“Tiểu Noãn, đó mẹ sự đã đi tìm con…”
 
“Ngay lúc con bị bắt lên xe, mẹ đã hối hận rồi, mẹ có báo cảnh sát, mẹ sự đã báo rồi, nhưng họ không tài tìm thấy con…”
 
Khanh đau khổ che .
 
Tôi cười khẩy một tiếng: “Rồi đó thì sao? Mẹ lại yên tâm thoải mái gả vào nhà họ Tô, làm phu nhân Tô không?”
 
“Bà có biết không, lúc tôi bị ép đi ăn xin ngoài đường, trên màn hình lớn đang trực tiếp phát sóng đám cưới của bà. tôi bị đánh suýt tàn phế, toàn bộ truyền thông đều đang chúc mừng bà hạ sinh tiểu công chúa. Bà nói xem, đó là cái gọi là hối hận sao?”
 
Ánh mắt tôi như băng nhìn chằm chằm bà ta.
 
Môi Khanh run rẩy, nhưng không thể nói ra được lời . Bà ta đau đớn cắn môi, bỗng như nhớ ra điều gì, vội vàng lục túi ra một chiếc ngân hàng.
 
“Tiểu Noãn, mẹ biết là mẹ có lỗi con, đây là… mười triệu…”
 
Tôi liếc qua chiếc ngân hàng tay cô ta, cười nhạt.
 
“Phu nhân Tô là rộng rãi . Sao , đây là phí bịt miệng à?”
 
Khanh khẽ run lên: “Không phải…”
 
Bà cúi đầu, siết chặt chiếc ngân hàng tay, rất lâu mới chậm rãi lên tiếng: “Tiểu Noãn, Kỳ Kỳ là gái con, con bé thích Dung Xuyên…”
 
Tôi cười.
 
Thì ra không phải là phí bịt miệng.
 
là cái giá để tôi rời xa Dung Xuyên.
 
Tôi vừa cười vừa chiếc ngân hàng tay bà ta.
 
“Tiền, tôi . Nhưng tôi không rời khỏi Dung Xuyên. Số tiền … là món nợ nhà họ Tô mắc phải.”
 
Tôi nhìn bà ta, rồi thấy mắt bà tràn đầy hoảng loạn.
 
Tôi khẽ cười, quay người rời đi.
 
Món nợ của nhà họ Tô… vẫn còn lâu mới trả hết.
 
12
 
Tôi vừa bước ra ngoài, đã thấy bóng dáng cao lớn của Dung Xuyên.
 
Anh bước nhanh tới, kéo tôi vào lòng.
 
“Chúng ta về nhà.”
 
Giọng anh trầm thấp, vang lên bên tai.
 
Bàn tay anh nắm chặt tay tôi, hơi ấm lòng bàn tay khiến tôi cảm thấy vô cùng ấm áp.
 
Tôi mỉm cười, để anh dẫn đi.
 
Về đến nhà, Dung Xuyên không rời tôi nửa bước. Bộ dạng cứ như sợ tôi làm điều gì dại dột vậy.
 
Tôi cười, chủ động ôm anh: “Sao vậy, hôm nay không đi làm à?”
 
Dung Xuyên cúi đầu nhìn tôi, nhướng mày: “Nếu ngày anh cũng phải đi làm, thì thuê đám người đó ăn lương cao làm gì? Làm thiện à?”
 
Tôi cười thành tiếng.
 
Cũng chẳng có gì sai cả.
 
“À rồi, số tiền , anh giúp quyên góp đi.”
 
Tôi đưa cho anh ấy chiếc ngân hàng chỗ Nhanh Khanh.
 
Dung Xuyên đưa tay , liếc mắt nhìn tôi: “Quyên góp à?”
 
Tôi lơ đãng liếc qua chiếc : “Ghét vì nó dơ bẩn.”
 
Dung Xuyên cười khe khẽ: “Được.”
 
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, ngập ngừng rồi chậm rãi nói: “Anh không định hỏi sao?”
 
Dung Xuyên dịu dàng xoa đầu tôi, giọng nhẹ nhàng: “ muốn nói, tự nhiên nói anh.”
 
Tôi ngẩn người, rồi cười, ôm anh.
 
Tôi có đức hạnh gì gặp được người như Dung Xuyên chứ?
 
Buổi tối, điện thoại tôi được vài tin nhắn đe dọa: “Thẩm Nam Tinh, cô không xứng Dung Xuyên!”
 
“Nếu cô không rời xa anh ấy, hậu quả cô không gánh nổi đâu!”
 
Tôi nhìn màn hình, khẽ cười.
 
Không gánh nổi hậu quả ư?
 
Nói thì tôi cũng hơi mong đợi xem thử đấy.
 
Dung Xuyên kéo tôi vào lòng, nhướng mày: “Cười vui thế?”
 
Tôi cất điện thoại, nhướng mày đáp lại: “Đến lúc đó cho anh xem một màn kịch hay.”
 
Dung Xuyên ngừng lại: “Đừng ra tay nặng quá.”
 
Tôi liếc nhìn anh: “Sợ làm đau bảo bối của anh à?”
 
Anh khẽ cốc mũi tôi: “Anh sợ tay đau.”
 
Tôi cười rồi chui vào lòng anh.
 
13
 
Hôm , tôi đang dạo phố thì bị mấy gã ông chặn ở góc đường.
 
Bọn họ nhìn tôi giễu cợt.
 
“Cũng có sắc đấy, bảo sao khiến cả đại gia mê mệt.”
 
Tôi lười biếng liếc nhìn bọn họ, khẽ cười: “Thế thì tôi phải cảm ơn lời khen à?”
 
Tên cầm đầu hơi sững lại, rồi cười: “Cô cũng thú vị đấy.”
 
“Tiếc là có người nhờ tôi dạy dỗ cô, chứ không thì tôi cũng thấy hơi tiếc.”
 
Tôi cúi mắt, cười khẽ: “Trước dạy dỗ, có thể cho tôi biết là ai sai khiến không?”
 
ông nheo mắt, định mở miệng thì…
 
“Thẩm Nam Tinh, cô đê , ông cô cũng không tha!”
 
Một giọng nói mỉa mai vang lên. Tôi ngẩng đầu nhìn thì thấy Tô Kỳ đang chậm rãi bước tới, đầy khinh miệt.
 
“Thẩm Nam Tinh, tôi đã cảnh cáo cô rời xa Dung Xuyên rồi cơ ! Cô không nghe, đừng trách tôi!”
 
Cô ta đến trước tôi, tràn đầy chế giễu.
 
Tôi ngẩng đầu liếc cô ta, rồi bất chợt cười khẽ.
 
“Cười cái gì!”
 
Tô Kỳ giận dữ, đầy ghen tuông, chẳng còn dáng tiểu thư đài các gì nữa.
 
Tôi lười biếng nhìn cô ta, ánh mắt : “Tô Kỳ, cô những chuyện mình làm không ai biết à?”
 
Tô Kỳ run lên, nghi hoặc nhìn tôi.
 
Tôi nói từng chữ: “Một trước, ở ngã tư, cô đã đâm phải một người phụ nữ.”
 
Đồng tử Tô Kỳ co rút: “Sao cô biết!”
 
Tôi cười khẩy: “Muốn người không biết, trừ phi đừng làm. Cô tưởng trốn ra nước ngoài là xong chuyện sao? Cô tưởng nhà họ Tô có thể che trời được sao? Tôi nói cho cô biết, tội cô gây ra, thì chính cô phải gánh hậu quả!”
 
Tô Kỳ run run, nheo mắt nhìn tôi: “Rốt cuộc cô biết bằng cách ?”
 
Tôi nhìn thẳng cô ta, đáp: “Người phụ nữ cô đâm phải là mẹ tôi.”
 
đó, tôi thoát khỏi bọn buôn người thì được bà nuôi.
 
Một người lương thiện như vậy, lại bị cô ta đâm thành người thực vật.
 
Còn Tô Kỳ, thủ phạm chính, thì ung dung trốn ra nước ngoài, sống như công chúa.
 
Tô Kỳ bất ngờ cười lớn, cười ngạo nghễ: “Thì ra là mẹ của con nhân à. nhân nhân, là đáng ghét như nhau! Cô biết rồi thì sao? Cô làm được gì tôi? Vả lại, cô hôm nay, anh Dung còn cần cô nữa à?”
 
Cô ta cười nhạo, ra hiệu cho mấy gã ông phía .
 
Bọn chúng tiến lại gần tôi…
 
14
 
Tôi ngẩng đầu nhìn Tô Kỳ, mỉm cười.
 
“Tô Kỳ, chúc mừng nhé, cô đã trở thành nỗi nhục của giới hào môn.”
 
Vừa nói, tôi giơ điện thoại tay lên.
 
Tô Kỳ liếc nhìn chiếc điện thoại, chợt đứng sững.
 
“Con nhân , mày làm gì vậy!”
 
Tôi cười: “Tất nhiên là công khai tội ác của cô cho thiên hạ biết rồi.”
 
vậy, tôi đã livestream. Tô Kỳ không biết, lời cô ta vừa thừa đã bị cả mạng thấy hết.
 
Giờ chắc đã lên hot search số một rồi.
 
Tô Kỳ nổi điên: “Con nhân , dù có xuống địa ngục, tao cũng kéo mày chết chung!”
 
“Bọn mày muốn tiền không, mau ra tay đi!”
 
Cô ta hét vào đám ông phía . Bọn họ sững lại, liếc nhau rồi lao về phía tôi.
 
“Thẩm Nam Tinh, đời mày đến đây là hết, cả mạng đều thấy cảnh mày bị làm nhục, mày , anh Dung còn…”
 
Cô ta chưa nói hết đã sững lại.
 
“Sao có thể!”
 
Mấy gã ông ban nãy còn hung hăng, giờ đều nằm rên rỉ trên đất.
 
Tôi lười biếng rút chân lại, phủi tay. Lâu rồi không ra tay, quả nhiên hơi lục nghề.
 
Tô Kỳ nhìn tôi hoảng sợ: “Không thể , sao cô có thể…”
 
Tôi cúi đầu cười khẽ. Tô Kỳ tưởng tôi là loại tiểu thư yếu đuối à?
 
Tiếc quá, xin lỗi. Tôi là người từng trốn thoát khỏi bọn buôn người.
 
Thêm vài luyện Taekwondo, còn mấy tên cô ta tìm đến đây? Tôi chẳng thèm để vào mắt.
 
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên xa.
 
Chẳng mấy chốc, cảnh sát tới khống chế hết đám người kia.
 
Tô Kỳ trừng mắt như điên: “Thẩm Nam Tinh, cứ chờ đấy! Ra tù rồi, tao nhất định không tha cho mày!”
 
Tôi cười, cười lớn.
 
“Tô Kỳ chẳng lẽ còn ngây thơ rằng nhà họ Tô có thể cứu được cô sao? đáng tiếc. Nhà họ Tô bây giờ, e là còn lo không nổi cho chính mình nữa rồi.”
 
Tôi nhặt chiếc điện thoại dưới đất lên, mở giao diện tin tức, đưa tới trước cô ta.
 
Tô Kỳ cúi đầu nhìn thoáng qua, đồng tử đột nhiên co rút, gương đầy không thể tin nổi.
 
“Sao có thể… Nhà họ Tô sao có thể phá sản được chứ…”
 
Tôi nhìn cô ta: “Cô những việc nhà họ Tô đã làm không ai biết mãi mãi sao?”
 
Nhà họ Tô phất lên, toàn là dựa vào những ngành nghề phi pháp. Bao nay, họ đã khiến bao nhiêu gia đình tan cửa nát nhà. Họ thực sự không bao giờ bị trừng phạt sao?
 
Tôi liếc nhìn Tô Kỳ, cười: “Tô Kỳ, có một câu cô nói . Con nhân và mẹ của nhân, đều đáng ghét như nhau.”
 
Tô Kỳ khẽ run lên, ngơ ngác nhìn tôi.
 
Nhưng tôi không nhìn cô ta nữa, quay sang người đang đứng phía lưng cô ấy.
 
Khanh, lúc đang đứng đó sắc tái nhợt.

Tùy chỉnh
Danh sách chương