Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
15
“Mẹ… cứu con !” Tô Kỳ quay người lại nhìn , như được cứu tinh, vội vã hét lên.
Nhưng chỉ nhìn tôi, mặt đầy đau khổ: “Tiểu Noãn, đây là điều con muốn sao? Chị em tàn sát nhau, người quay lưng nhau…”
“Chị em gì chứ? Người gì? Mẹ, mẹ nói gì ?” Tô Kỳ nghe mà mơ hồ không hiểu gì.
nhìn cô ta một cái, thở dài thật sâu: “Kỳ Kỳ, con và nó… là chị em ruột.”
“Cái gì!”
Tô Kỳ như bị sét đánh, gương mặt đầy vẻ bàng hoàng.
Tôi lạnh lùng liếc nhìn một cái: “ nói sai rồi, mẹ tôi chỉ có một đứa con duy nhất là tôi.”
“Hơn nữa, mẹ tôi, vì ‘cô con gái cưng’ của mà vẫn nằm trong bệnh viện chưa tỉnh lại.”
thể khẽ run lên, môi run rẩy không thốt nên lời.
Tôi không nhìn ta nữa, bước thẳng về phía đầu phố.
Ở đó, có người đợi tôi.
Dung Xuyên đứng đó, mỉm cười nhàng ôm tôi vào lòng, dịu dàng nói: “Em làm rất tốt. Mọi chuyện đã kết thúc rồi.”
Tôi chậm rãi giơ , ôm lấy anh: “Ừ, kết thúc rồi.”
Nhà họ Tô và Tô Kỳ đã bị đưa vào tù.
Tô Kỳ, là tiểu thư được giới thượng lưu tung hô, giờ đây đã ngã đau đến mức thảm hại.
Cô ta trở kẻ thù của mạng xã hội.
Tôi đặt điện thoại xuống, quay đầu nhìn người nằm trên giường bệnh, khẽ nói: “Mẹ, con đã báo thù giúp mẹ rồi, mẹ mau tỉnh lại .”
Nhưng mẹ tôi chỉ lặng lẽ nằm đó, không có phản ứng gì. Tôi khẽ thở dài, bỗng nhiên cảm … như vẫn quá Tô Kỳ.
Một đôi ấm áp nhàng đặt lên vai tôi, giọng nói trầm thấp vang lên: “Yên tâm, anh đã mời bác sĩ giỏi nhất chữa trị cho dì. Dì nhất định sẽ tỉnh lại.”
Tôi quay đầu lại, Dung Xuyên nhìn tôi bằng mắt đầy dịu dàng.
Tôi khẽ cười: “Sao anh biết em ở đây?”
Tôi chưa kể cho anh nghe về thế của , chưa kể chuyện về mẹ.
Thế mà anh lại biết tất .
Dung Xuyên nắm lấy tôi, cụp mắt xuống, nhàng nói: “Anh sợ em sẽ rời .”
Tôi khựng lại.
“Anh sợ sau em hoàn việc muốn làm, em sẽ biến mất. Anh sợ em rời khỏi thế giới của anh, từ đó anh không bao giờ được gặp em nữa. Tiểu Tinh, anh sợ mất em.”
Dung Xuyên ôm chầm lấy tôi, mắt rực cháy nhìn tôi: “Em… sẽ sao?”
Tôi nhìn anh, có chút chột dạ.
Thật ra, tôi nghĩ sau giải quyết xong nhà họ Tô, sẽ đưa mẹ rời khỏi nơi này.
Nhưng giờ thì…
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, bỗng nhiên mỉm cười: “Anh Dung, anh tỏ tình sao?”
Đôi mắt của Dung Xuyên đột nhiên sáng lên, tràn đầy mong đợi nhìn tôi: “Nếu anh tỏ tình, em sẽ ở lại chứ?”
Tôi mỉm cười: “Sẽ.”
mắt Dung Xuyên thoáng căng thẳng, anh rút ra một chiếc hộp nhỏ từ trong túi, nhàng mở ra. Bên trong là một chiếc nhẫn tinh xảo, lặng lẽ nằm đó.
“Tiểu Tinh, lấy anh nhé?”
Dung Xuyên tha thiết nhìn tôi, mắt đầy chờ mong.
Tôi nhìn anh, khẽ cong môi: “Em là người tham đó, anh không sợ em cuỗm hết của anh sao?”
“Nếu em tham , thì tốt quá rồi. Thứ anh không thiếu nhất chính là , em muốn bao nhiêu cứ lấy. Hơn nữa, toàn bộ của anh là của em. Anh là của em.”
Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Dung Xuyên khẽ cong lên, anh ôm tôi vào lòng.
“ nên, Tiểu Tinh, em có đồng ý lấy anh không?”
Tôi cười khẽ, ghé sát tai anh, thì thầm: “Em đồng ý.”
thể Dung Xuyên khẽ run lên, sau đó ôm chặt lấy tôi.
Anh dịu dàng nói: “Cuối , anh hái được vì sao anh thích nhất rồi.”
Tôi khẽ bật cười.
Tôi đã được người nguyện đồng hành đời.
Người đó lại là người giàu nhất nước.
Hình như tôi lời to rồi.
Một tuần sau.
Đám cưới của người giàu nhất.
Tiệc cưới kéo dài ba ngày ba đêm.
Anh ấy nói, anh muốn tất mọi người biết rằng, anh đã cưới được cô gái mà yêu nhất.
Tên nhóm chat “Liên minh người yêu cũ” của tôi giờ đã được đổi “Nhóm phát tài”.
Mọi người trong nhóm chúc mừng tôi, nói rằng tôi phát tài chỉ sau một đêm.
Tôi nhướng mày: “Mấy người các cậu Dung Xuyên lừa tôi, tôi chưa tính sổ đâu đấy.”
Trong nhóm bỗng chốc im lặng.
Hứa Na nhắn: “He he he, bọn chỉ là giúp cậu hoàn giấc mộng hoàng thôi mà!”
Tôi cười khẽ.
Sau này tôi mới biết, hóa ra Hứa Na và mấy người kia không phải là bạn gái của Dung Xuyên.
Họ… chỉ là những người được anh ấy tài trợ mà thôi.
Tôi cười, gửi mấy bao lì xì đỏ to trong nhóm: “Mọi người nhau phát tài nhé.”
Ngày thứ bảy sau kết hôn, mẹ tôi tỉnh lại.
Bác sĩ nói, việc mẹ tôi có thể tỉnh lại hoàn toàn là một kỳ tích y học.
Nhưng tôi biết, đó nhất định là phần thưởng cho những việc thiện mà mẹ đã làm.
Một tháng sau.
Tôi vừa bước ra khỏi phòng khám thai, Dung Xuyên đã chạy tới gương mặt đầy lo lắng:
“ ơi, sao rồi?”
Tôi liếc nhìn anh ta, chỉ vào bụng: “Bác sĩ nói gần đây không được sinh hoạt chồng.”
mắt của Dung Xuyên lập tức sáng lên, rồi lại tối sầm.
Anh nhìn bụng tôi, mắt đầy uất ức: “ ơi… anh có bị thất sủng không?”
Tôi liếc anh không thương tiếc, anh chỉ cười ngốc nghếch, theo sát tôi, xách túi cho tôi.
Vừa vừa cẩn thận dặn dò: “ ơi, chậm chút…”
Sau đó, video đại gia Dung Xuyên vừa khóc vừa gọi “ ơi” bị tung lên mạng.
mạng xã hội lan truyền chuyện Dung Xuyên – vị đại gia sợ .
#Ngoại truyện của Dung Xuyên
Tôi thích một cô gái.
Cô ấy là sáng của tôi vào năm tôi 14 tuổi.
Năm tôi 14, tôi bị bọn buôn người bắt cóc.
Trong một căn hầm tối đen, tôi bị đánh đến đầy thương tích.
Tôi tưởng sẽ chết ở đó.
Nhưng trong bóng tối, một đôi bàn nhỏ bé đã nắm lấy tôi.
“Đừng sợ, cố gắng lên.”
Một giọng nói non nớt vang bên tai tôi.
Tôi ngước lên, nhìn một gương mặt non nớt, dù đầy vết thương nhưng vẫn cố gượng cười tôi.
Cô nói: “Sống tiếp, quan trọng hơn bất cứ điều gì.”
Rất kỳ lạ.
Lúc ấy tôi đã gần như muốn từ bỏ rồi.
Nhưng nghe giọng nói ấy, tôi như có thêm động lực tiếp tục sống.
Cô ấy rất đẹp.
Đặc biệt là nốt ruồi lệ nơi khóe mắt, đẹp đến nao lòng.
Cô thông minh, lại mạnh mẽ.
Cô dẫn dắt mọi người, giằng co bọn buôn người.
Sau đó, cô được cơ hội, dẫn chúng tôi nhau trốn thoát.
Tôi được cứu.
Nhưng muốn lại cô ấy, tôi lại không thể ra được.
Tôi đã hỏi tên cô ấy.
Cô nhìn lên bầu trời đầy sao rồi cười: “Gọi tôi là Tinh Tinh .”
Tinh Tinh, ngôi sao đại diện cho hy vọng.
Nhưng tôi đã đánh mất cô ấy.
Tôi luôn kiếm cô.
Nhưng chẳng có bất kỳ tin tức gì về cô.
Người ta nói tôi có chín người bạn gái, mỗi người không quá một tuần.
Nhưng họ không biết rằng, chín cô gái đó là những nạn nhân bị bắt cóc năm ấy.
Tôi họ, chỉ ra tung tích của Tinh Tinh.
Sau này, tại một bữa tiệc, tôi gặp một cô gái có bảy phần giống Tinh Tinh, tên cô ấy là Tô Kỳ.
Tô Kỳ cứ bám lấy tôi, gọi tôi là anh Xuyên.
Nhưng tôi biết, cô ấy không phải là Tinh Tinh.
Nhưng tại sao lại giống nhau đến thế?
Tôi cho người điều tra, mới phát hiện mẹ của Tô Kỳ, , có một người con gái.
Cô ấy mới chính là Tinh Tinh của tôi.
Tôi biết được sự thật về việc cô ấy bị bắt cóc.
Tôi vô đau lòng.
Thì ra Tinh Tinh của tôi đã phải chịu nhiều đau khổ đến .
Sau này, tôi gặp lại Tinh Tinh trong bệnh viện.
Tôi mừng rỡ khôn xiết.
Nhưng lúc đó, Tinh Tinh lại đầy nét u sầu.
Tôi mới biết, mẹ nuôi của cô ấy bị một chiếc xe tông người thực vật.
Mà kẻ gây ra… chính là Tô Kỳ.
Tô gia đã nhanh chóng đưa Tô Kỳ ra nước ngoài ngay trong đêm.
Tôi biết, Tinh Tinh sẽ không dễ dàng bỏ qua như .
thì… tôi giúp cô ấy một .
Cô ấy nhất định muốn tận mắt chứng kiến Tô Kỳ bại danh liệt.
Tôi chủ động đến cô ấy.
“Em có muốn làm bạn gái anh không?”
Tinh Tinh nhìn tôi, cười : “Được thôi, làm bạn gái của đại gia, chắc không thiệt đâu nhỉ.”
Tôi biết, cô ấy đến gần tôi chỉ báo thù cho mẹ.
Nhưng tôi vẫn mừng như điên.
Tôi cố ý cô nhìn bức tranh trong thư phòng.
Lúc ấy cô sững sờ nhìn nó, lặng im rất lâu.
Tôi nghĩ, chắc cô đã nhận ra tôi rồi.
Chúng tôi chưa bao giờ nói ra, nhưng hiểu ngầm trong lòng.
Cô ấy hỏi tôi, có thích một người con gái tham không?
Sao tôi lại không thích chứ.
Chỉ cần là cô ấy, dù là cô ấy như thế nào, tôi thích.
Tôi thật sự rất sợ, sau Tinh Tinh báo thù xong, cô ấy sẽ rời xa tôi.
Nhưng… cô ấy đã đồng ý lời cầu hôn của tôi.
Cuối … tôi đã hái được ngôi sao mà tôi yêu nhất.
Dung Xuyên nói: “Tinh Tinh, thật vui vì đã gặp được em. Em đã mang đến cho anh dũng khí tiếp tục sống. Anh mong có thể mang đến cho em tất hạnh phúc của phần đời lại.”
-HẾT-