Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ngày thứ đám cưới.
cũ của họ Nam quy tắc nghiêm ngặt, bữa sáng luôn được dọn ra vào bảy .
Khi tôi lầu, Nam Kham đã ngồi ngay ngắn bên , sắc mặt tái nhợt.
“Mợ chủ đã dậy rồi sao?” làm , múc một muỗng súp yến sào vào bát tôi: “Sáng nay, cậu Cả là cậu ấy đau , bếp đặc biệt hầm canh thiên ma.”
Tôi cúi dùng thìa bạc khuấy yến sào, khóe môi suýt nữa thì không kìm được nụ . qua hành hạ tôi giờ sáng, bây giờ giả vờ yếu ớt cho ai xem?
Nam Kham liếc nhìn tôi, ngón tay dưới của anh ta khều lòng tay tôi. Tay tôi run lên, miếng há cảo pha lê mà tôi gắp lên đã rơi trở lại đĩa sứ xanh, tạo thành tiếng lạch cạch, nước sốt b.ắ.n vào đôi đũa ngà.
“Ăn chậm thôi.” Giọng anh ta nghe hơi khàn, nhưng khóe mắt lại ẩn chứa ý .
bữa ăn, tôi không đợi anh ta đứng dậy mà thẳng thừng đưa tay khoác lấy tay anh ta: “Sắc mặt Nam Kham không tốt, đỡ anh ấy về phòng nghỉ ngơi.”
Không đợi khác lên tiếng, tôi kéo lôi anh ta lên lầu .
phòng đóng lại, anh ta đã tựa vào cánh mà ôm tôi vào lòng.
“Đừng làm loạn,” Anh ta đỏ hoe mắt, nghiến răng: “ nay tiệc .”
Tôi nhón chân, hôn yết hầu anh ta: “Vậy tiệc thì bù nhé?”
Nam Kham lầm bầm chửi rồi bóp lấy eo tôi mà hôn.
Không lâu , quần áo cả chúng tôi đều đã xộc xệch. May mắn thay, tiếng gõ của làm kịp thời vang lên từ bên ngoài: “Cậu chủ, giờ uống thuốc rồi.”
Trán Nam Kham tựa vào trán tôi, lồng n.g.ự.c anh ta phập phồng kịch liệt. Mãi một , anh ta mới hít sâu một cái mà chỉnh lại quần áo.
Khi mở , bộ dạng của Nam Kham lại là cái vẻ yếu ớt, không chịu nổi một cơn gió đó. Anh ta bưng về một bát thuốc đen bóng, tôi ngửi mùi mà đã thấy đắng rồi.
Nam Kham ngửa uống cạn nó mà không chớp mắt lấy một cái, yết hầu lên theo nhịp uống, ngay cả lông mày cũng không nhíu lại một nào.
“Anh…” Tôi đang định khen anh ta vài câu thì đột nhiên bị anh ta túm chặt lấy cổ tay.
Nam Kham đóng lại, ấn tôi lên tấm chăn gấm rồi lại hôn . Vị đắng của thuốc hòa lẫn với hương bạc hà từ hơi thở của anh ta cuồn cuộn xâm chiếm khoang miệng tôi.
“Đắng quá.” Tôi đẩy vai anh ta ra mà lầm bầm, lưỡi đều đã tê dại hết cả.
Anh ta cắn nhẹ môi dưới của tôi, : “Ừm, vậy nên phải tìm ngọt.”
chưa dứt lời thì nụ hôn đã lại rơi …
Ngày thứ ba – ngày về mẹ đẻ – đặc biệt đẹp trời.
Chín giờ, khi tôi về thì thấy tôi đã pha sẵn trà, chuẩn bị mãi không ngừng. Kết quả là Nam Kham đặt chân vào thì đã vịn vào tủ giày lối vào mà khẽ ho. Tiếng ho càng càng xé lòng xé phổi.
Tôi lén nhéo eo Nam Kham, bảo anh ta biết điểm dừng. Anh ta nắm ngược lấy tay tôi, mượn lực để đứng thẳng dậy, môi tái nhợt mức độ vặn.
tôi thấy vậy thì lập tức không ngồi yên được. Ông kéo tôi vào thư phòng, lời mang hàm ý sâu xa với thái độ thành khẩn: “ gái à, thằng bé Nam Kham yếu ớt, phải chịu khó hơn một nhé.”
Tôi nghĩ sức chiến đấu qua của ai đó mà suýt nữa thì sặc trà.
“ yên tâm, sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt…”
Tôi chưa hết, Nam Kham cầu thang kịp thời ho khan, tay dùng khăn che miệng, dáng vẻ như sắp thăng thiên bất cứ nào.
tôi xót xa mức thở dài. Ông quay , lấy ra một thẻ đen từ két sắt trong thư phòng rồi nhét nó vào tay tôi: “ cầm lấy thẻ , mua thêm đồ bổ cho rể, đừng tiết kiệm!”
Tôi cầm thẻ. Khi kéo Nam Kham trung tâm thương mại thì anh ta đã chẳng dáng vẻ ốm yếu nãy nữa rồi. Thậm chí, anh ta hào hứng ngắm nghía bộ vest trong tủ kính.
“Muốn mua gì?” Tôi lắc lắc thẻ trong tay, cố ý trêu chọc anh ta: “Khu đồ bổ tầng , muốn đi xem nhân sâm không?”
Nam Kham không đáp lời, ngón tay anh ta lướt trên một hàng được làm bằng lụa tơ tằm. đủ màu sắc, cái thì màu xanh mực với hoa văn chìm, cái thì dệt hoa màu rượu vang…
Nhưng anh ta lại dừng lại một màu xám bạc. mỏng như cánh ve, phát ra ánh sáng mềm mại dưới ánh đèn, nhìn thôi đã thấy nó trị giá không nhỏ.
“Mua cái .” Anh ta cầm lên, đột nhiên cúi , ghé sát vào tôi: “ nay trói em bằng cái .”
Tôi như bị bỏng mà đột ngột lùi lại nửa bước, má nóng bừng ngay tức thì. Đúng là trong đàn ông toàn thứ đen !
vị khách qua lại xung quanh đều đổ dồn ánh nhìn tò mò tới đây. Tôi ngượng mức muốn tìm một cái lỗ mà chui , đưa tay bịt miệng anh ta: “Anh nhỏ thôi!”
Nam Kham túm lấy tay nghịch ngợm của tôi rồi nhẹ nhàng gãi gãi lòng tay tôi: “Đỏ mặt cái gì? qua đâu thế .”