Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

khi cưới không lâu, tuy chúng tôi đã dọn khỏi nhà cũ của nhà Nam. Nhưng mỗi sáng, tôi vẫn phải phối hợp anh ta trong việc diễn một màn “người vợ hiền chăm sóc nhân”.

“A Kham, đến giờ uống .” Tôi bưng một bát đen sì đến mặt Nam Kham, nén cười.

Anh ta nhíu mày nhìn bát : “Lại là cái này à?”

“Đúng vậy, bác sĩ Trương nói là cái này tốt sức khỏe của anh.” Tôi nín cười, dùng thìa múc một muỗng đưa nó đến miệng anh ta: “Nào, a…”

Anh ta nhíu mày uống một ngụm, mặt gần như tái mét.

Bát này là do tôi đặc biệt dặn nhà bếp nấu. Trong đó hoàng liên, khổ sâm, và vài loại thảo dược không rõ tên, tóm lại là càng đắng càng tốt. Không vì điều gì , là muốn trả đũa một . Tên này gần đây đòi hỏi vô độ, hại tôi ban cứ ngủ gật.

Lần , anh ta kéo đi nghe hòa nhạc, ấy vậy mà tôi lại dựa vào vai anh ta mà ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy thì tôi thấy anh ta đang nhìn mình mà cười, cái vẻ đắc trong ánh đó, bây giờ nghĩ lại mà vẫn ngứa răng.

“Mùi vị thế nào?” Tôi đưa nước ấm anh ta, hỏi.

Nam Kham nhận lấy ly nước nhưng không nói gì, lặng lẽ nhìn tôi. Ánh nắng ban mai chiếu vào đáy anh ta, nơi sâu thẳm ấy cuộn trào những con sóng nguy hiểm.

Thấy vậy, tôi biết mà chuyển chủ đề, ghé sát tai anh ta, nói bằng âm lượng hai người nghe : “Tối nay biểu hiện tốt, sẽ đổi thành rượu.”

Con sóng nguy hiểm kia rút xuống tức thì, thay vào đó là ngọn lửa nóng bỏng.

Nam Kham đưa tay ôm lấy gáy tôi, cắn nhẹ vào khóe môi tôi: “Là em nói đấy nhé.”

Nhìn dáng vẻ nắm thóp này của anh ta, tôi thầm cười trộm. Quả nhiên, đối phó loại đàn nói một đằng làm một nẻo, trong bất nhất này thì phải dùng thủ đoạn kết hợp cả ân huệ lẫn uy hiếp.

Để duy trì hình tượng, Nam Kham buộc phải chấp nhận đủ kiểu “chăm sóc nhân”.

Ví dụ như ngồi tham dự sự kiện.

Tuần , Nam Kham phải đi dự một buổi tiệc từ thiện. khi anh ta , trợ lý đã đẩy một chiếc bóng loáng vào. Chiếc ghế màu đen làm bằng da thật trông khá thoải mái, nhưng lại lạc quẻ bộ vest may đo của Nam Kham.

“Tại sao tôi phải ngồi ?” Nam Kham đang thắt cà vạt dở, nhíu mày nhìn trợ lý.

Trợ lý rụt cổ lại, hạ giọng xuống mức cực thấp: “Thưa ngài, đây là của bà cụ. Bà ấy nói rằng mấy hôm , ngài ho nhiều ở nhà cũ, nên bảo ngài ít đi lại.”

Tôi đứng cạnh nghe mà suýt nữa thì bật cười thành tiếng, vội vàng bưng ly cà phê che mặt, nhưng vai vẫn không ngừng run : “A Kham, xem mọi người đều rất quan tâm đến sức khỏe của anh đấy.”

Nam Kham trừng nhìn tôi một cái. Cuối cùng, anh ta vẫn miễn cưỡng ngồi

Trong buổi tiệc tối, tôi đẩy anh ta đi khắp nơi giao thiệp, trong lòng nhịn cười đến mức suýt nội thương. 

vài lần, tôi đẩy vào đường đá cuội. Nhìn anh ta giả vờ bình tĩnh mà bám vào tay vịn trên , vai hơi run run, tôi thật sự không nhịn mà bật cười thành tiếng.

“Lạc Ân Hòa, em phải không?” Anh ta nghiến răng thì thầm bên tai tôi.

“Đâu chứ?” Tôi đáp vẻ vô tội: “Đây không phải là vì tôi quan tâm anh sao, sợ anh mệt thôi.”

Vừa dứt lời, eo tôi nhói một cơn đau. Ấy vậy mà gã này lại thò tay nhéo mạnh vào eo tôi một cái đau đến nỗi tôi suýt kêu thành tiếng, đành cắn môi, trừng nhìn anh ta.

Trên đường về nhà, anh ta cứ thế không thèm để đến tôi.

Vừa đẩy cửa vào nhà, tôi chưa kịp thay giày thì đã anh ta ấn mạnh tường ở sảnh.

“Em cười đủ chưa?” Anh ta ép trán mình trán tôi, đáy cuồn cuộn sự tức giận kìm nén suốt một đêm.

“Chưa…” Tôi chưa nói hết câu thì đã anh ta bịt miệng.

Đêm đó, anh ta dùng hành động thực tế để nói tôi biết rằng đàn ngồi cũng thể rất mạnh mẽ.

hôm , tôi vịn eo xuống giường, nhìn chiếc trống rỗng mà trong lòng lại một suy nghĩ: này sẽ không bao giờ đùa “cái thân tật” của anh ta nữa!

Ở nhà Nam lâu , tôi dần dần nắm rõ tình hình. 

Nhà Nam bề hào nhoáng nhưng thực chất bên trong thì mục nát. Mấy người anh em vì vị trí người thừa kế mà hết chiêu này đến thủ đoạn . Chuyện hãm hại lẫn nhau, đ.â.m lưng đều là chuyện thường .

, bác Hai nhà Nam vì muốn con trai mình vị trí cao nên trong những năm qua, ta gây khó dễ Nam Kham không ít lần. Không âm thầm đổi của Nam Kham, ta tung tin đồn khắp nơi rằng Nam Kham không sống quá ba mươi tuổi. 

Con trai ta là Nam Hào càng kiêu căng, hống hách. Cậu ta dựa vào thế lực của cha mình mà làm càn trong công ty, căn bản không coi Nam Kham gì.

Nhưng tôi phát hiện rằng Nam Kham không hề thật sự yếu ớt như vẻ để mặc người tùy thao túng. Tuy anh ta giao phần lớn việc công ty cấp phó, mỗi đến công ty la cà một giờ về nhà “dưỡng ” nhưng đèn trong thư phòng luôn bật sáng vào nửa đêm.

Tôi thấy anh ta gọi điện thoại trong thư phòng vào đêm khuya giọng điệu nghiêm túc mấy lần, hoàn toàn biệt cái đồ tật lúc ban .

Nhìn Nam Kham mỗi giả mặt người , nhưng lưng lại phải tốn công tính toán… Tôi không nhịn mà đưa tay vuốt ve má anh: “Anh vất vả .” Giọng tôi rất nhẹ, mang theo xót xa khó tả.

Nam Kham nắm lấy tay tôi, cúi đầu, cắn nhẹ đầu ngón tay tôi, đáy anh ta xẹt qua một gian xảo: “Không vất vả. Tối nay đổi tư thế nhé?”

“…”

Cái người này thật là…

Tôi tém lại xót xa vừa , đưa tay nhéo mạnh cánh tay anh ta một cái. Quả nhiên lòng lo lắng mà tôi dành tên đàn thối này là thừa thãi !

Tùy chỉnh
Danh sách chương