Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Vì thế, tôi thường xuyên lên chuyện Nam Kham không hiểu mạn. Tuy gã này có tài năng bẩm sinh trong chuyện giường chiếu, có trăm kiểu chiêu trò một khi lúc cần mạn, tạo không khí thì anh cứ không có cái dây thần kinh mạn vậy. 

Ngày Lễ nhân, tôi vừa lướt mạng xã hội, nhìn tươi, quà cáp, bữa tối dưới ánh nến ngập tràn khắp nơi vừa liếc nhìn Nam Kham đang ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh, chăm chú nghiên cứu báo cáo tài chính quý trên máy tính bảng. 

, cố mở một đoạn video ngắn khoe chuyện cảm của người khác và bật âm lượng điện thoại vang trời.

Ấy vậy mà gã này không thèm nhấc lên một .

Tôi đá văng dép lê, không nhịn mà cọ cọ mũi chân lên bắp chân của anh: “Này, sếp Nam, hôm nay là ngày gì vậy?”

Nam Kham ngẩng đầu, ánh ngơ ngác trong nháy rồi lập tức bối rối: “Ồ, thứ Ba.”

“?” Suýt nữa thì tắc thở.

“Thứ Ba thì sao?” Anh còn truy hỏi vẻ mặt vô tội.

“Nam! Kham!” Tôi tức nỗi vồ lấy gối ôm rồi ném nó vào người anh: “Hôm nay là Lễ nhân! Lễ nhân! Anh có hiểu không? Đường ngọt trên mạng xã hội sắp tôi no c.h.ế.t rồi!”

Nam Kham vững vàng đỡ lấy gối ôm rồi đặt nó sang một bên, vẻ mặt của anh vẫn bình thản vậy.

Anh thờ ơ “ồ” một cái rồi nói: “Thế thì sao?”

“Thế thì sao à?!” Đúng là tôi sắp nhảy dựng lên rồi: “Cho nên chồng nhà người đều tặng , tặng quà, ăn tối dưới ánh nến! Còn anh thì sao? Có ngoài rác rưởi đồi trụy và báo cáo tài chính ra thì trong đầu anh chỉ còn lại một đống bã thuốc Bắc không?!”

Nam Kham đặt máy tính bảng xuống, vừa nhìn tôi đang xù lông vừa ngẫm nghĩ. Dường khóe miệng anh có nhếch lên rất nhanh lại đè xuống, khôi phục vẻ dửng dưng, ốm yếu.

“Ừm, tôi rồi.”

rồi” ư? Anh cái gì rồi?

Phản ứng này càng khiến tôi ấm ức.

Tôi dứt khoát tắt điện thoại, không thấy thì tâm không phiền, ôm gối ôm, vùi vào góc sofa mà hờn dỗi.

Tôi còn tưởng chuyện này cứ thế mà chìm vào quên . ai dè khi tối, Nam Kham lại cho tôi một cú lớn.

Anh bao trọn tất cả các cửa hàng hồng trong thành phố, sai người rải thành hình trái tim trong vườn biệt thự. Ngoài ra còn có máy bay không người lái xếp thành một hàng chữ nhỏ màu hồng trên bầu trời đêm: “Ân Hòa Thất tịch vui vẻ”.

Ngay , đèn trong vườn biệt thự đồng loạt sáng lên. Một trăm nghìn đóa hồng Ecuador xếp thành hình trái tim khổng lồ, ngay cả trong hồ bơi nổi đầy cánh trôi thác nước.

Tôi giẫm lên cầu kính mà một mạch, vừa vừa hét rồi quay đầu lại, nhào vào lòng anh. Kết quả là vừa định nói thì hắt xì một cái long trời lở đất. Một cái, cái… cái thứ mười, tôi chảy nước nước mũi tèm lem, chóp mũi đỏ quả dâu tây.

Đầu tiên, Nam Kham sững sờ, ngay , anh bế tôi theo kiểu chúa mà xông vào phòng ngủ. Nam Kham gọi bác sĩ ngay trong đêm, bản thân anh buộc đeo khẩu trang, chỉ lộ ra đôi lo lắng.

Kết quả chẩn đoán là tôi bị dị ứng phấn nghiêm trọng.

“Xin lỗi em nhé” Qua lớp khẩu trang, giọng anh nghe trầm đục: “Tôi không là em bị dị ứng.”

Tôi chun chun mũi, nghẹn ngào lên : “Tôi đây là dị ứng mạn, này đừng mấy cái trò màu mè lá hẹ này nữa.”

Nam Kham “Ừm” một cái vẻ rất sảng khoái.

Thế sáng hôm , đầu giường lại có thêm một chậu xương rồng mập mạp những chiếc gai xanh tươi dựng đứng. 

Trong chậu có một tấm thẻ nhỏ cắm trong cát, trên là nét chữ rồng bay phượng múa của anh: “ hồng rồi sẽ tàn, xương rồng giống em, càng mình mẩy lại càng khỏe mạnh.”

Tôi bấu tấm thẻ, lườm nguýt cái thứ nhỏ bé xanh mướt kia khóe miệng lại không nhịn mà điên cuồng cong lên. Cái miệng của gã đúng là một cái mỏ hỗn lại khiến người không thể nào giận thật .

Cùng việc cảm giữa tôi và Nam Kham ngày càng sâu đậm, mọi người trong nhà họ Nam bắt đầu lo lắng về chuyện Nam Kham sẽ lấy nhà họ chỗ dựa tranh giành vị trí người thừa kế.

Người đầu tiên không ngồi yên đương nhiên là bác và Nam – những kẻ coi quyền thừa kế là vật trong túi.

Bữa tiệc gia đình đang diễn ra thì bác vuốt chiếc nhẫn ngọc mà đứng dậy. Ánh nhìn của ông lướt qua bàn tay tôi và Nam Kham đang nắm chặt vào nhau, lời nói đầy ẩn ý: 

“A Kham à, sức khỏe của quý giá, vẫn nên ít lo chuyện ty thì tốt hơn. Hơn nữa, Ân Hòa là hòn ngọc quý trên tay của nhà họ , cứ bắt con bé thức đêm cùng xử lý việc thì sợ là nhà họ sẽ không vui đâu.”

Nam lập tức tiếp lời: “Đúng vậy. Anh họ, nếu không có chị dâu đã dùng quan hệ của nhà họ tháo gỡ khó khăn thì sợ là nhà họ Nam chúng sợ là sẽ tổn thất không ít trong cái dự nước ngoài không? Nói thì nói lại, lao của dự này thuộc về nhà họ rồi…”

Những lời này đúng là thâm độc. Bề ngoài là quan tâm, còn có ý khác là nói Nam Kham dựa dẫm vào phụ nữ. Lại còn ám chỉ nhà họ muốn nhân cơ hội này nhúng tay vào sản nghiệp nhà họ Nam.

Tôi vừa định mở miệng đáp trả thì Nam Kham bóp nhẹ lòng bàn tay tôi, giành nói trước: “Bác nói đùa rồi. Ân Hòa là vợ , cô ấy giúp giống giúp cô ấy, là chuyện đương nhiên cả.” 

Anh dừng lại một , khi ngẩng đầu nhìn Nam thì ánh sáng lạnh lẽo ẩn chứa trong bóng tối dưới hàng mi: “Còn về dự nước ngoài, nếu Nam có hứng thú thì lần có thể cậu theo dõi. Chỉ là an ninh bên không tốt lắm, e rằng sẽ vất vả cho cậu lại nhiều chuyến.”

Sắc mặt Nam cứng đờ. Ai mà chẳng nơi dự tọa thường xuyên có xung đột vũ trang. sao mà tử bột nuông chiều anh dám ?

Sắc mặt bác sa sầm. Ông không nói gì thêm.

Tùy chỉnh
Danh sách chương