Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Biến cố xảy ra vào một đêm trăng mờ gió dữ.
Không biết Nam Hào moi ra bí mật Nam Kham giả bệnh từ chỗ nào. Ấy vậy mà to gan lớn mật bắt cóc tôi.
Cánh sắt của kho cũ ở ngoại ô loang lổ gỉ sét, gió vừa thổi qua đã phát ra “loảng xoảng” thảm thiết, nghe mà rợn tóc gáy.
Tôi bị trói ngược lại trên một chiếc ghế nhựa, sợi dây thô ráp làm cổ tay tôi đau rát, trong lòng tôi lại mắng Nam Hào tám trăm . Cái chỗ này đúng xấu xí, bắt cóc người mà cũng không chọn chỗ nào sạch sẽ hơn!
“Lạc Ân Hòa, nếu gã đàn ông của cô biết điều trước trời hãy ký tên và rút khỏi Hội đồng Quản trị, nếu không …”
Nam Hào cầm bóng chày đi đi lại lại trước mặt tôi, giày da giẫm trên nền xi măng phát ra âm thanh chói tai.
ta cố ý dùng đầu hất cằm tôi lên, sự tàn nhẫn trong ánh mắt không thể nào che giấu. ta còn chưa hết câu, tôi đã khạc nhổ: “Nam Hào, cậu xong đời rồi.”
Quả nhiên ta xù lông, giơ lên gương mặt tái mét.
Đúng lúc này, cánh sắt vang lên một “ầm” to. Nam Kham một thân đồ đen, một một ngựa xông vào. Anh không một lời mà nhấc đá tên bảo vệ – những người vừa xông lên – văng xa mét.
tên đó rơi đất còn có “bịch bịch” phát ra một cách nặng nề, nghe thôi đã thấy đau thấu xương.
Tôi nhìn đến mức mắt trợn tròn, đầu tiên thấy anh ra tay thật sự khiến tôi có cảm giác cực kỳ phấn khích!
Vẻ yếu đuối, thanh tao thường của Nam Kham hoàn toàn biến mất, còn lại sự sắc bén.
Nam Hào như phát điên mà vung bóng chày và lao tới, nhưng bị Nam Kham nghiêng người, nắm chặt cổ tay.
nghe một “rắc” giòn tan, sau đó, bóng chày rơi leng keng đất, mặt Nam Hào lập tức tái mét vì đau. giây tiếp theo, ta bị ấn đất mà chà xát đến mức kêu cha gọi mẹ, đâu còn chút nào dáng vẻ ngông cuồng của thường .
Tôi vừa được Nam Kham cởi trói đã bị anh ta một tay ôm chặt vào lòng. Tim anh đập vừa nhanh vừa mạnh như trống dồn.
Tôi nép trong lòng anh, sờ tấm lưng căng cứng của anh rồi nhỏ nhắc nhở: “Hình tượng của anh sụp đổ rồi.” E rằng mấy cú vừa rồi khiến tất mọi người trong nhà họ Nam đều phải há hốc mồm kinh ngạc.
Anh cười một . Sau đó, anh đầu, hôn lên đỉnh tóc tôi, của anh vẫn còn đượm sự tàn nhẫn vì vừa ra tay, nhưng lại được bao bọc bởi sự quyến luyến không thể tan chảy: “Không sao , an toàn được rồi.”
Sau vụ việc ở nhà kho, Nam Kham hoàn toàn không giả vờ nữa. Trước tiên, anh ta liên hệ chi nhánh ở châu Phi, danh nghĩa rèn luyện mà đóng gói Nam Hào lại rồi tống đi.
Nghe Nam Hào khóc lóc om sòm ở sân bay, bác muốn ngăn cản nhưng lại bị một xấp bằng chứng mà Nam Kham ném ra làm cho á khẩu. sau đó, Nam Kham sử dụng số vốn mà anh ẩn giấu nhiều năm thu mua cổ phiếu lẻ thế sét đánh, hoàn toàn đá văng mấy cổ đông nhỏ còn do dự ra khỏi cuộc chơi.
Cuối cùng, anh dứt khoát dọn dẹp nội bộ như d.a.o c.h.é.m dây, nhổ tận gốc mấy vị lão thần ăn cây táo rào cây sung trong công ty cùng thế lực của họ.
trong vòng một tháng ngắn ngủi, Nam Kham một nữa bước vào phòng họp Hội đồng Quản trị, tất những ánh mắt nghi ngờ, khinh thường ban đầu đều biến thành sự cẩn thận từng li từng tí và kính sợ.
Anh ngồi trên ghế chủ tọa, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, sắp xếp công việc một cách chậm rãi, rõ ràng.
Không ai còn dám đưa ra nửa câu dị nghị.
Vị công tử yếu ớt từng bị chế giễu “không sống quá ba mươi tuổi” đã vững vàng ngồi lên vị trí người thừa kế.
Tôi ngồi ở góc khuất trong khu vực dành cho người dự thính nhìn Nam Kham áo vest chỉnh tề, quyết đoán trong cuộc họp hội đồng quản trị đột nhiên có chút ngẩn ngơ. Vì đã quen việc anh hở tí ho trước mặt người khác nên trong nhất thời, tôi thật sự có chút không quen.
về đến nhà vào buổi tối, đèn cảm ứng ở sảnh vừa lên sau lưng đã có một luồng khí ấm áp truyền đến. Nam Kham cởi bỏ sự sắc bén trên người, nhẹ nhàng ôm tôi từ phía sau, cằm của anh tựa vào đỉnh đầu tôi, khàn khàn mang theo chút buông bỏ phòng bị: “ sợ tôi không?”
Tôi quay người, ngẩng đầu nhìn anh, ánh đèn chiếu một vệt bóng mờ nhạt trên khuôn mặt góc cạnh của anh. Giờ đây, đôi mắt còn tràn đầy sự lạnh lẽo vào ban lại đong đầy dịu dàng.
Tôi lắc đầu, nhón , hôn nhẹ lên chiếc cằm góc cạnh của anh: “Không sợ, chồng tôi thật đẹp trai.”
Nam Kham sững sờ một chút, sau đó, anh cười. Giây tiếp theo, anh đầu lại gần, môi nhẹ cọ xát bên tai tôi: “Vậy… có phần thưởng không?”
Tôi còn chưa kịp nghĩ kỹ nên thưởng gì đã bị anh ta bế bổng lên.
Chuyện sau đó mơ màng như một giấc mơ được kéo dài. Tôi nhớ anh ôm mà đi vào phòng ngủ, tiện tay kéo rèm vừa dày vừa nặng lại.
Đến tôi tỉnh lại nữa, ánh ngoài sổ đã rồi lại tối, tối rồi lại … “Phần thưởng” này khiến tôi thực sự nghỉ ngơi suốt ba !
Sau này, trong một đêm mưa nào đó, tôi cuộn trên sofa phòng khách, lật xem ảnh cũ.
Trong album ảnh kẹp một tấm hình chụp chung ở tiệc đính hôn. Nam Kham trong ảnh mặc vest đen, sắc mặt tái nhợt ở mức vừa đủ. Anh đầu nghe tôi , đáy mắt ẩn chứa ý cười mà người ta khó nhận ra.
Tôi đột nhiên nổi hứng, đá đá Nam Kham ngồi trên thảm gõ bàn phím bằng cái trần của . Dạo này, anh bận chỉnh đốn công ty, thường xuyên ở trong thư phòng đến nửa đêm, hiếm lắm tối nay mới ở trong phòng khách cùng tôi.
“Này” Tôi dùng ngón chọc chọc lưng anh: “Nếu ở tiệc đính hôn hôm đó, không nhận ra anh anh có thật sự định giả bệnh đời không?”
Nam Kham dừng động tác, gập máy tính lại rồi tiện tay đặt nó lên bàn trà. Sau đó, anh nắm mắt cá ‘quấy phá’ của tôi, hơi dùng sức một chút mà kéo tôi từ trên sofa , ngã vào lòng anh. Nam Kham đầu, hôn nhẹ lên đầu ngón tay tôi.
“Không” anh trầm thấp đượm chút trêu chọc: “Anh sẽ tìm cách trói lại bên , sau đó…”
“Sau đó?” Tôi nhướng mày truy hỏi, đầu ngón tay vẽ vòng tròn trên n.g.ự.c anh.
Nam Kham lật người, đè tôi lên tấm chăn mềm mại. Dưới ánh lờ mờ, đôi mắt đó rực như chứa đầy sao trời.
“Sau đó thế này, thế kia” Anh đầu, hôn lên khóe môi tôi, khàn khàn và quyến rũ: “Mỗi đổi đủ kiểu, cho đến trong đầu còn lại anh, không có thời gian nghĩ đến người đàn ông khác.”
“Đồ lưu manh nhà anh!”
Tôi giả vờ tức giận mà đ.ấ.m vào n.g.ự.c anh, nhưng bị anh ta nắm cổ tay rồi giơ tay qua đầu.
Nụ hôn của Nam Kham men theo xương cổ tay tôi rồi dần dần đi , rơi trên xương quai xanh của tôi. Những nụ hôn đó đượm chút ý vị trừng phạt, vừa mãnh liệt vừa triền miên.
Ngoài sổ, mưa rơi tí tách như hòa nhịp bầu không khí càng nồng cháy trong phòng, mùi hormone trong không khí khiến người ta choáng váng.
Tôi thở hổn hển, mắng: “Gã đàn ông chó chết, quả nhiên từ đầu đã kìm nén ý đồ xấu xa!”
Nam Kham cười, cọ chóp mũi của vành tai tôi, hơi thở ẩm ướt của anh lướt qua cổ tôi: “Ai bảo từ đầu tiên gặp mặt, anh đã thèm thuồng cơ thể của Ân Hòa chứ.”
tình cảm dâng trào, nụ hôn của anh trở nên cực kỳ dịu dàng. Anh phác họa khóe mắt, đôi môi, xương quai xanh của tôi hết này đến khác như đối xử một báu vật hiếm có. Dường như mưa dần xa, trong thế giới còn lại hơi thở và nhịp tim của anh.
“Lạc Ân Hòa, anh yêu …” Anh thầm bên tai tôi như muốn khắc sâu những chữ này vào m.á.u thịt của tôi.
Tôi đưa tay ôm cổ anh, vùi mặt vào hõm cổ anh, đáp: “ cũng yêu anh, Nam Kham.”
mưa vẫn vậy, nhưng dường như nhiệt độ trong phòng muốn đốt cháy đêm dài.