Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
12
Tôi quay lại lớp, mọi người nhìn tôi có chút khác lạ.
Hạ Hạ phấn khích hỏi: “Doanh Doanh, anh đẹp trai vừa tìm cậu là ai thế? Anh ấy thật sự quá đẹp trai rồi, còn đẹp hơn cả minh tinh, đúng kiểu tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết luôn ấy!”
Lý Uyển Đình mấy cô bạn bên cạnh cũng vểnh tai nghe trộm.
Tôi không thể nói đó là đối tượng âm thân. Nghĩ một lúc, tôi đổi cách nói: “Bạn trai.”
Tôi cảm giác của Lý Uyển Đình nhìn tôi đầy ẩn ý.
Buổi chiều, Hạ Hạ thì thầm tôi: “Tốt nhất cậu đừng để bạn trai tới trường nữa, Lý Uyển Đình có vẻ nhận ra gia cảnh cậu ấy khá giả, trên người đeo đồ không rẻ chút nào. Cô ta chắc đã để ý bạn trai cậu rồi, đang rỉ tai khắp nơi để điều tra đấy.”
Tôi nhướng , suýt bật cười.
Những gì La Diêm đang mặc, đeo, căn biệt thự hắn , tất cả đều là người ta đốt vàng mã cho hắn thôi.
Những ngày sau đó…
Tôi cảm nhận tà ác trên không trung trường học ngày càng dày đặc.
Vừa ngồi xuống, Hạ Hạ liền thần thần bí bí móc ra một Phật bài cho tôi xem.
“Doanh Doanh, cậu mau xem giúp cái Phật bài này có khai quang nhé?”
Cô ấy mở tay ra, tôi nhìn thấy một Phật bài màu sắc sặc sỡ.
nhìn đầu tiên, tôi đã cảm nhận một luồng tà âm lãnh xộc thẳng vào người.
Đèn hộ mệnh hơi nóng .
Tôi nhìn lại Phật bài lần nữa, nó đã trở nên xám xịt, không còn sáng.
Sắc mặt tôi thay đổi, nghiêm giọng hỏi: “Cậu lấy cái này đâu ra?”
13
Thấy sắc mặt tôi không ổn, Hạ Hạ lo lắng trả lời: “À, chị gái hàng xóm bán cho . Chị ấy nói cái này là Thái Lan mang về, đeo vào sẽ trở nên xinh đẹp, cực kỳ linh nghiệm! Hai tháng nay, da dẻ chị ấy tốt hẳn , thực sự đẹp hơn . vậy? Chẳng lẽ bị lừa à?”
Tôi cau nhìn Phật bài: “Đừng đeo nữa, có vấn đấy.”
Tôi cảm nhận luồng trên Phật bài này rất giống tà đang lởn vởn trên không trung của trường.
Tôi cứ tưởng đây chỉ là trường hợp cá biệt. Không ngờ lúc nào, ngày càng có bạn học bàn tán về Phật bài.
“Uyển Đình, cái Phật bài của cậu thật thần kỳ! Mới đeo hai ngày mụn trên mặt đã hết sạch!”
“Chứ gì nữa! Mọi người không thấy Uyển Đình càng ngày càng xinh à? Làn da ấy, mềm mịn như bé luôn!”
“Uyển Đình, cũng muốn xinh đẹp, cậu giúp mua một cái nhé?”
Lý Uyển Đình mỉm cười gật đầu: “Không thành vấn .”
Cô ta còn lớn tiếng hỏi: “Ai muốn mua nữa thì nói nha, cái này đặt trước đấy.”
Hạ Hạ có chút dao động, hỏi tôi: “Doanh Doanh, cái Phật bài kia thật sự có vấn hả? Nhưng cậu xem có vẻ không cả, còn thực sự đẹp nữa.”
Hạ Hạ không biết rằng, quanh người đang bị bao phủ bởi đen.
Lâu dần sẽ nhẹ thì bệnh tật triền miên, nặng thì chết bất đắc kỳ tử.
Tôi kiên quyết lắc đầu.
“Cái Phật bài đó tuyệt đối không đeo. Sớm muộn gì cũng có chuyện.”
Vừa dứt lời, sau lưng tôi vang giọng nói chua ngoa.
Là Triệu Thục Phân bàn sau.
Cô ta lớn tiếng nói: “Uyển Đình, Vương Doanh nói Phật bài của cậu có vấn , nói đeo vào kiểu gì cũng gặp chuyện!”
Phần lớn các nữ trong lớp đồng loạt quay sang nhìn tôi. Lý Uyển Đình cau , đứng dậy bước đến gần tôi.
“Vương Doanh, cậu nói cho tôi xem, Phật bài của rốt cuộc có vấn gì?”
Mấy nữ khác châm chọc: “Chắc là cậu ta không mua nổi, lại sợ lớp mình ai cũng trở nên xinh đẹp, nên mới cố ý bịa chuyện ra!”
“Vương Doanh chắc chắn là ghen Uyển Đình càng ngày càng đẹp, sợ bạn trai mình bị cướp mất, nên mới bịa chuyện nói Phật bài nguy hiểm.”
“Trời ạ, ra là thế! Vương Doanh, cậu nhỏ nhen vậy thì bạn trai cậu mù thật rồi mới thích cậu đó! Bạn trai cậu sớm muộn cũng bị người khác giành mất thôi!”
Tôi suýt bị lời chọc bật cười, chỉ biết im lặng nói: “Tin hay không tùy các cậu. Còn về bạn trai tôi, đến giờ vẫn có ai đủ bản lĩnh để cướp anh ấy.”
Còn về việc có con ma nào cướp nổi không, thì tôi cũng không dám chắc…
Tôi vừa dứt lời, Lý Uyển Đình liền lạnh lùng cười một tiếng: “Ban đầu tôi vốn chẳng để tâm đến bạn trai của cậu. Nhưng Vương Doanh, nếu cậu cố tình khiêu khích, thì tôi đây lại muốn thử xem. Cứ chờ đó khóc đi, anh ta sớm muộn cũng là của tôi.”
14
Tôi không quá để tâm đến lời nói của Lý Uyển Đình. Dù cô ta cũng chẳng có cơ hội gặp La Diêm.
Theo thời gian, số người đeo Phật bài ngày càng . Thậm chí một số nam , nghe nói đeo vào sẽ đẹp trai hơn, cũng bắt đầu đeo.
Tôi cảm nhận ràng tà trên bầu trời trường học ngày càng dày đặc. Luôn có cảm giác như sắp xảy ra chuyện lớn.
Quả nhiên…
Chiều hôm đó, vài lớp trong giờ thể dục không hiểu vì bỗng xảy ra xích mích, đánh nhau đến đầu rơi máu chảy.
Kinh khủng hơn là, một số nữ khi đang chạy bộ bỗng ngã gục xuống đất, suýt chút nữa thì đột tử.
Sau khi đưa đi cấp cứu, phát hiện trên người có chỗ gãy xương, thậm chí là nứt xương. Như thể xương quá giòn, ngã một cái đã trở thành trọng thương.
Chuyện này còn giải quyết xong, hôm sau lại có một nữ vô tình ngã cầu thang.
Gãy cổ, chết tại chỗ!
Thêm vào đó, vài học chỉ bị cảm cúm nhẹ bỗng ho ra máu, đưa vào cấp cứu gấp trong đêm.
Vài ngày sau, xuất hiện một số vụ tai nạn nhỏ nhưng dẫn đến cái chết của người bị nạn!
Cả trường hoang mang lo sợ, cuối cùng cũng nhận ra có chuyện bất thường.
Giáo viên trong lớp nghiêm nghị nhắc nhở: “Nếu ai trong các gặp chuyện gì lạ hoặc có chuyện gì bất thường, đừng cố giấu giếm. Điều này có thể liên quan đến tính mạng của các . Nghe ?”
Cảnh sát cũng đến trường. thậm chí mang theo một Phật bài hỏi: “Trong số các , ai có những Phật bài này? Mua đâu?”
Hơn nửa lớp đều có, mọi người nhìn nhau nghi ngại.
Rất người bị gọi ra ngoài để thẩm vấn.
Hạ Hạ không thể tin nổi nhìn tôi: “Doanh Doanh, chăng những Phật bài đó đang hại người?”
Tôi cau gật đầu: “Không thể thoát khỏi liên quan.”
15
Rất nhanh, mọi người trong trường đã nhận ra: Những bạn bị thương hoặc chết đều là người đã đeo Phật bài.
cả cảnh sát cũng bắt đầu hỏi về vấn bùa, khiến người không dám đeo nữa.
Tuy nhiên, hôm đó, một nữ trong lớp đột nhiên sờ cổ hét : “A a a! Cái Phật bài này, tối qua tôi ràng đã vứt vào thùng rác rồi! giờ nó lại xuất hiện trên cổ tôi?”
Mọi người tái mặt, vội vàng sờ cổ mình.
“Cái của tôi ràng đã ném xuống sông, nó lại quay lại?”
Cả lớp hoảng sợ, mặt tái mét.
đi chất vấn Lý Uyển Đình: “Uyển Đình, cái bùa này cậu mua đâu vậy? vứt mãi không đi ? Nó có đang hại chúng ta không?”
Lý Uyển Đình mặt xanh mét: “Tôi cũng cầu chùa ! lại cảnh sát còn kết luận là Phật bài hại người, ai biết có có kẻ chơi xấu, cố tình lan truyền tin đồn xấu về bùa!”
Lý Uyển Đình nói rồi bỗng nhìn về phía tôi. ràng là nghi ngờ tôi đang gây rối.
Tôi có một ưu điểm là không thể chịu nổi bị khiêu khích.
Tôi cười nhạt nói: “Đeo Phật bài, nhẹ thì thương, nặng thì chết. Ai trong lớp muốn giải quyết chuyện bùa, cuối tuần đến tìm tôi. Tôi có ưu đãi.”
Hạ Hạ cũng vội vàng nói thêm: “Đừng tưởng Doanh Doanh ít nói không biết gì, cô ấy lợi hại lắm đó! đầu cô ấy đã nhận ra bùa đó có vấn !”
Tôi thấy trong lớp có vài người bắt đầu dao động, nghĩ thầm chuẩn bị thêm vài món đồ, kẻo đến lúc không đủ dùng.
Không ngờ, còn đến cuối tuần, giáo viên chủ nhiệm dẫn La Diêm bước vào lớp.
Anh ta mặc bộ vest cao cấp, khuôn mặt tuấn tú không một biểu cảm.
Mọi người trong lớp nhìn thấy anh, đều đồng loạt nhìn về phía tôi.
Tôi ngạc nhiên nhìn anh. Anh thấy tôi tròn ngạc nhiên thì khẽ mỉm cười.
Lúc này, giáo viên chủ nhiệm giới thiệu: “Đây là thầy La Diêm, sắp tốt nghiệp năm tư, đến lớp chúng ta thực tập. Mọi người hoan nghênh thầy.”
16
La Diêm ngồi cuối lớp, rất nghiêm túc nghe giảng ghi chép.
Tan học, tôi định đi hỏi La Diêm về mục đích đến trường của anh ta.
Nhưng lại thấy Lý Uyển Đình đầy tự tin, bước về phía anh ta.
Lý Uyển Đình duyên dáng ngọt ngào hỏi: “Thầy La Diêm, tên là Lý Uyển Đình, là ủy viên văn nghệ của lớp. Nếu thầy có gì không hiểu, có thể đến hỏi bất cứ lúc nào.”
La Diêm ngẩng nhìn cô một cái.
Lạnh nhạt gật đầu: “Ừ, cảm ơn.”
Sau đó anh nhìn về phía tôi, ra hiệu bảo tôi lại gần.
Lý Uyển Đình thấy La Diêm không để ý đến mình.
Cô ta cắn răng, giả vờ bước về phía trước, nhưng chân lại “vô tình” trẹo một cái.
“Ái da!”
Cô ta ngã chính xác vào lòng La Diêm.
Mọi người đều đang nhìn cảnh tượng này. sau đó, tất cả mọi người chỉ thấy một bóng người vụt bay ra. Sau đó là tiếng hét thảm thiết của Lý Uyển Đình. Thì ra La Diêm đã đẩy cô ta xuống đất .
La Diêm vội vàng đứng dậy nhìn tôi: “Doanh Doanh, thấy đấy, anh đã đẩy cô ta ra , anh không để cô ta ngã vào lòng anh đâu.”
Cả lớp im lặng kỳ lạ.
“Phụt!”
Không biết ai đó không nhịn bật cười. Tôi cũng cố nhịn cười, mặt không biểu cảm kéo anh ta ra khỏi lớp.