Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
11
Tạ Liễm Chu khẽ cười một tiếng.
Ngay đó, ly rượu vỡ tan, rượu đỏ loang đầy sàn.
phòng khách lập tức im phăng phắc.
Tạ ngã lăn đất, còn chưa hiểu chuyện gì xảy , giãy giụa định bò dậy.
Tạ Liễm Chu nhấc chân, giẫm lên vũng rượu còn ướt, nghiền mạnh ngón tay cậu ta dưới chân, đứng từ cao nhìn xuống.
Trong mắt cuộn trào lửa giận, nhưng vẫn là nụ cười chậm rãi, lạnh lùng.
“Ý ông là trong có một người vợ hiền lành xinh đẹp, và thêm nữa… ông mới là người chồng hay ghen, đa nghi.”
“Ông cảnh cáo mày từ lâu rồi…”
“Đồ em trai ngu xuẩn, ai cho phép mày gọi thẳng tên của cô ấy?”
12
vài nói của Tạ Liễm Chu trong bữa tiệc, khiến tôi từ một đối tượng liên hôn không sủng ái, hay ghen tuông, trở thành người vợ anh đặt đầu quả tim.
Cuối cùng, Tạ người ta khiêng ngoài.
Ông cụ Tạ ghét cậu ta không biết giữ thể diện, lệnh cho cha Tạ xóa tên cậu ta khỏi gia phả.
“Đồ khốn, giống hệt thằng bố khốn nạn của mày.”
“Thằng bố mày ngoại tình, mày dòm ngó chị dâu, đúng là thối nát từ gốc.”
“Cút xa một chút, đừng làm hư Liễm Chu.”
Tạ Liễm Chu nắm tay tôi, đưa tôi về cũ.
Trong ấm áp, anh cởi áo khoác, tiện tay vắt lên lưng ghế.
Tay áo anh xắn lên, để lộ cánh tay rắn chắc đầy sức lực.
Trong mắt anh vẫn còn vương nét u ám chưa tan, nhưng vẫn không để lộ chút cảm xúc nào.
Anh gọi một cuộc điện thoại, thản nhiên dặn người bên kia “dạy cho Tạ một bài học”.
đó anh ngẩng đầu nhìn tôi, dịu dàng nói:
“ Ý, lại với anh.”
Tôi có hơi sợ anh.
Tạ Liễm Chu của nay rất khác thường.
Giống như tất sự u và cố chấp giấu dưới vẻ ôn hòa kia, đều kích phát.
Nhớ lại anh nói trước khi xuất phát:
“ mời anh rồi, nên chuẩn sẵn sàng.”
Tôi mím môi, c.ắ.n răng, nhanh ch.óng bước tới trước anh.
Tôi vòng tay qua cổ anh, ngồi xuống đùi anh.
“Tạ Liễm Chu, em chuẩn xong rồi.”
“Anh có thể…” làm bất cứ điều gì anh .
Anh cho tôi thể diện, che chở tôi trước người ngoài.
Tôi cũng cam tâm tình nguyện tiến thêm một bước với anh.
Bàn tay nóng ấm chạm vào eo của tôi, lực siết dần thể hiện rõ d.ụ.c vọng chiếm hữu điên cuồng của chủ nhân.
Tôi run lên vì căng thẳng, cố gắng kìm nén ý nghĩ bỏ chạy.
Đừng sợ, Ôn Ý.
Hãy chấp nhận anh.
Anh là chồng hợp pháp của mày.
Mày cần anh.
Mày… cũng có thể yêu anh.
Đôi môi gần trong gang tấc, cuối cùng vẫn không hạ xuống.
Rất lâu , vang lên trước tiên là một tiếng thở dài của Tạ Liễm Chu.
“ Ý…”
“Anh biết phải làm sao với em ?”
“Đừng ép bản thân.”
“Đợi đến khi thật sự sẵn sàng, rồi hãy đến tìm anh.”
13
Tôi ngủ một giấc mơ màng, đầu óc choáng váng.
Chỗ bên cạnh nơi Tạ Liễm Chu nằm trống không.
Tôi cũng không hiểu đang làm bộ làm tịch cái gì.
Tạ Liễm Chu đẹp trai, giàu có, có địa vị.
Tôi còn có gì để không hài lòng?
Con người thể cái này, lại cái kia.
Chẳng lẽ tôi còn mong một người rộn như Tạ Liễm Chu, có thể cho tôi một mối tình kiểu tuổi học trò, mưa dầm thấm lâu?
tôi lại gọi tới.
“ Ý à, chuyện qua nghe hết rồi.”
Giọng bà đầy phấn khích: “ qua con hạ tiểu Tạ tổng chưa?”
“Dự án mới của ba con còn thiếu ba chục triệu, con nói với tiểu Tạ giúp nhé.”
“Con yên tâm, đợi dự án xong, phần lợi nhuận còn thiếu thằng bé, sẽ bù đủ.”
Tôi há miệng, không thốt lời nào.
Rõ ràng qua là một cơ hội rất tốt, lại vì sự căng thẳng của tôi mà bỏ lỡ.
“ Ý? Sao con không nói gì?”
“Con nhanh nói với tiểu Tạ đi nhé, đợi tiền chuyển về, cúp máy , rồi.”
lúc nào cũng .
Lúc tôi còn nhỏ, làm .
Tôi lớn lên, lại cứu vãn làm .
Nhìn cuộc gọi kết thúc, tôi véo mạnh vào đùi .
Đừng đa sầu đa cảm nữa, Ôn Ý.
Điều quan trọng nhất bây giờ là bám c.h.ặ.t lấy cây đại thụ mang tên Tạ Liễm Chu.
Nếu sợ đi thẳng vào vấn đề, tự chủ động tăng tiếp xúc, tự quen dần đi!
Sắp đến giờ rồi.
Mang bữa đến cho Tạ Liễm Chu thôi.
14
Đồ người giúp chuẩn sẵn.
Tôi đóng hộp, bỏ vào túi giữ nhiệt rồi xách đi.
Tài xế Tạ ai cũng ít nói, riêng Tiểu Lưu mới tới là nói hơi nhiều.
Cậu ta mới hơn hai mươi, đúng cái tuổi lúc nào cũng tràn đầy nhiệt tình với mọi thứ.
lái xe, cậu ta ngưỡng mộ nói:
“Phu nhân chu đáo thật đấy, này tôi cũng cưới một người vợ như phu nhân.”
Nói xong, cậu ta như chợt nghĩ điều gì, người run lên, vội vàng chữa cháy:
“Không phải… ý tôi là tôi tìm một người giống phu nhân, biết quan tâm, biết đối xử tốt với tôi.”
“Không phải tôi có ý mạo phạm gì phu nhân .”
“Xin phu nhân tha lỗi cho sự thất thố của tôi.”
Phản ứng sợ hãi của cậu ta khiến tôi thấy khó hiểu.
Chẳng lẽ người hầu cũng biết chuyện của Tạ rồi sao?
Nếu vậy đúng là mất quá.
Tôi mỉm cười, không để tâm nói:
“Không sao , tôi biết cậu không có ác ý.”
“Không cần lái nhanh vậy, an toàn là quan trọng nhất.”
“Tôi mang bình giữ nhiệt, đồ không nguội nhanh .”
Tiểu Lưu liên tục đáp vâng.
“Phu nhân mang cơm cho Tạ tổng, chắc chắn ngài ấy sẽ rất vui.”
“Phu nhân không biết , mỗi lần Tạ tổng là quên , dạ dày sắp chịu không nổi rồi.”
Cậu ta “bán t.h.ả.m” thay Tạ Liễm Chu, nói đỡ cho anh.
“Có một tổng giám đốc chăm như vậy, bọn tôi làm cũng có động lực hơn.”
“Tạ tổng khác mấy tổng tài khác lắm, cho chúng tôi rất nhiều phúc lợi.”
“Tháng này nói, tháng phát đúng hạn.”
“Tính tình ngài ấy cũng rất ổn định, chưa bao giờ trách mắng nhân viên quá mức.”
“Ngay khi chúng tôi làm sai, cũng nhắc nhở vài .”
“Có cấp như Tạ tổng, đúng là phúc ba đời của tôi.”
Cậu ta thao thao bất tuyệt khen Tạ Liễm Chu, gần như tâng anh lên tận trời.
Thậm chí tôi còn nghi ngờ trong xe có gắn camera.
Mỗi cậu ta nói cứ như đang nịnh bợ Tạ Liễm Chu ở đầu dây giám sát vậy.
Nghĩ đến , tôi tự thấy buồn cười.
Xuống xe, tôi cảm ơn Tiểu Lưu:
“Cậu nói chuyện rất thú vị.”
“Tôi sẽ truyền đạt lại với Tạ tổng, cố gắng để anh ấy tăng lương cho cậu.”
Không biết có phải do tôi tưởng tượng không.
Tiểu Lưu nghe xong này chẳng những không vui, mà trông như sắp khóc.
“Không cần , không cần … đó là tôi nên làm mà.”
“Phu nhân đi đường cẩn thận.”