Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Tại chứ? Nữ phụ tự dưng lại kể chuyện năm trăm đó ra?”
“Nam tìm người giúp mình bao lâu không ra, cuối cùng còn định bỏ cuộc cơ . Thật khó chịu.”
“Từ nữ phụ độc ác giờ lại thành bạch nguyệt quang, á á tôi phát điên mất thôi!”
“ hoảng! mới là bạch nguyệt quang thật sự được chưa!”
“Nữ bảo nam không ai thích cậu cả, đẩy hết những người từng muốn giúp cậu ra xa, rồi ở lại bên cậu — nếu không bạch nguyệt quang là ?”
…
Không nhìn thấy mấy dòng bình luận đó, Phó Hoài Đình trông có vẻ nhẹ nhõm hẳn.
Cậu ấy cong môi, mỉm cười dịu dàng với tôi.
Giọng nói nhỏ, ấm.
“Tớ thật sự biết ơn cậu, Đan Dao.”
“Có thể nói thế hơi quá tự tin.”
“Nhưng, có điều tớ có thể giúp được cậu không?”
Tôi nhìn cậu ấy, cũng nở một nụ cười.
“Nếu như đó tớ không rõ vì mình lại bỏ năm trăm vào hộp bút cậu…”
“ cậu tỏ tình với tớ, tớ nghĩ tớ hiểu rồi —”
“Thật ra, có lẽ tớ sớm có chút tình với cậu từ trước.”
“Giờ chúng ta là người yêu rồi, Phó Hoài Đình, cậu gọi tớ là Đan Dao nữa.”
“Gọi tớ là A Dao đi, bạn trai của tớ.”
10
Ngay giây đó, mặt Phó Hoài Đình đỏ bừng.
11
Từ tôi mơ hồ bày tỏ thiện với Phó Hoài Đình, cậu ấy chưa bao giờ nhắc lại chuyện trò chơi “thử thách lớn” nữa.
Thay vào đó, cậu ấy bắt nghiêm túc bạn trai của tôi.
Tôi than rằng mình dốt Toán, cậu ấy liền thức khuya lục lại các đề cũ tôi từng , phân tích lỗi sai phổ biến của tôi.
Rồi sáng đến lớp, cậu ấy lại kiên nhẫn giảng từng chút từng chút một cho tôi hiểu.
Tôi nói người yêu thường xuyên ở bên nhau, đồng thời giữ khoảng cách với người khác giới.
Cậu ấy thật sự theo — không còn đi học hay tan học cùng cô bạn thanh mai nữa, ăn ở căng-tin cũng biết giữ chỗ ngồi cho tôi.
Phó Hoài Đình tuy không giỏi ăn nói.
Nhưng cậu ấy biết nghe lời, hiểu chuyện, ngoan ngoãn, sai biết sửa.
ngày sống chung như , tôi thấy hài lòng.
Nên lại thích ở bên cậu ấy, với việc được cậu ấy giảng bài cho nghe —
Và kết quả là, có một ngày,
tôi quên mất đó là thứ mấy.
buổi kiểm tra tháng, cậu ấy một nữa giảng xong đề cho tôi,
tôi và Phó Hoài Đình bước ra khỏi khu giảng đường.
đó gần chín giờ tối, cả trường vắng tanh không một bóng người.
Phó Hoài Đình một mình xách hai chiếc balo, còn đang lẩm nhẩm nhắc lại định luật Vật Lý vừa mới giảng.
Tôi nhìn cậu ấy đang luyên thuyên không ngừng.
Không hiểu …
Bỗng nhiên trong lòng nảy lên một suy nghĩ kỳ lạ, muốn giơ ra sờ thử một chút —
Ừm.
Còn chưa kịp chạm tới.
lưng đột nhiên vang lên một tiếng quát giận dữ như sấm.
“Đan Dao!”
“Cậu đang đấy!”
Tôi quay lại.
Thấy Hứa Tịch.
12
Nói ra ,
từ không vui ở cổng nhà thể chất đó, tôi chưa từng gặp lại Hứa Tịch nào.
Nhưng thỉnh thoảng, vẫn nghe ngóng được tin tức về anh ta.
Dù tôi cũng chưa xóa liên lạc của anh, anh hình như cũng chẳng chặn tôi khỏi vòng bạn bè.
Nhìn qua mấy bài đăng, có vẻ Hứa Tịch sống thoải mái.
Là con nhà giàu, có thể xuất ngoại, không chịu áp lực thi đại học.
Ngày ngày lên lớp cho có, chơi bóng rổ giết thời gian.
Tối lại tụ tập tiệc tùng, đánh ván game giải trí.
Đúng chuẩn cuộc sống thần tiên.
Anh em của anh ta còn cố tình cách lại nhắn riêng cho tôi.
“Đan Dao, không định ra à? nay Hứa ca uống hơi nhiều đấy, cho cậu một cơ hội rước anh ấy về nhà nè.”
“ nói là cậu thật sự với cái tên Phó Hoài Đình đó nhé? đùa, cậu hợp với kiểu đó ?”
“Để tớ mách nhỏ, dạo có khối gái đang tán Hứa ca đấy! để bị người khác hớt trên!”
“Nè nè, gửi clip cho cậu xem nè.”
Thật sự có người chuyển video cho tôi.
Trong đoạn cắt chục giây ở phòng bao quán bar,
thấy một cô gái đang lén lút lại gần Hứa Tịch.
Không chắc có người trong trường tôi không, nhưng dáng lưng có vẻ .
Tôi không quan tâm.
Thẳng đặt hết đám người đó vào chế độ im lặng, chẳng thèm trả lời.
Cho đến nay.
tan học, tôi không ngờ lại gặp Hứa Tịch trong sân trường.
Muộn thế rồi, chẳng lẽ lại đi chơi bóng?
Không giống.
Anh ta không mang bóng, trên người ngược lại còn có mùi rượu nhè nhẹ.
Gió đêm thổi qua.
Hứa Tịch bước lên một bước.
nhìn tôi, chân mày anh ta nhíu chặt lại.
Giọng khàn khàn, mở miệng như mệt mỏi lắm rồi.
“Đan Dao.”
“Cậu thôi loạn được không?”
“Tớ dám chắc, trên đời không có mấy người hiểu rõ tính cách cậu hơn tớ đâu, cậu tuyệt đối không kiểu người sẽ thật lòng thích Phó Hoài Đình.”
“Nếu chỉ là muốn chọc tớ ghen không cần kéo người vô tội vào đâu.”
“Bởi vì tớ thật sự không để tâm đâu, được chưa?”
Câu cuối cùng, Hứa Tịch gần như nghiến răng nhả từng chữ một.
Biểu của anh ta kiên quyết.
Cứ như nghĩ rằng, nghe anh ta nói ,
tôi nhất định sẽ kinh ngạc đến sững người,
rồi đau lòng, bối rối, hoảng hốt … chạy đến xin lỗi, lành, quay lại.
Tiếc là.
,
anh ta đoán sai rồi.
13
Hứa Tịch nói anh ta là một trong những người hiểu tôi nhất trên đời.
Ở một khía cạnh nào đó, điều đó đúng.
Tôi phù phiếm, mê tiền, thực dụng, nông cạn — những điểm yếu đó, anh ta đều biết rõ.
Anh ta nhìn xuyên lớp vỏ bọc của tôi, chạm tới những ham muốn sâu kín nhất trong lòng tôi.
Giống như bác sĩ trong truyện của Maugham, dù biết rõ người kia ngu ngốc, hời hợt, óc rỗng tuếch, lý tưởng cũng tầm thường nhàm chán, vẫn không nỡ rời xa.
Cũng vì hiểu tôi như .
Hứa Tịch, người từng đọc được suy nghĩ tôi nhiều , lại thua thảm hại.
Tôi không định nói cho anh ta biết thân thế của Phó Hoài Đình.
Chỉ nhàn nhạt cười.
“Nhưng Hứa học trưởng, cậu nhầm rồi.”
“Tớ và Hoài Đình là yêu đương hai chiều, không liên quan đến cậu cả… còn chia , không có khả năng.”
Hứa Tịch không thể tin nổi nhìn tôi.
Hai siết chặt thành nắm đấm, hình như còn hơi run lên.
“Đan Dao!”
Anh ta đỏ mắt, trừng trừng nhìn tôi, không chớp mắt.
“Cậu biết, tớ không kiểu người tuỳ tiện dỗ dành người khác đâu.”
“Đợi tớ thật sự người khác rồi, cậu hối hận!”
— như để chứng minh lời của Hứa Tịch.
Thật sự có một cô gái không biết từ đâu chui ra, rón rén chạy đến.
Vừa cầm điện thoại vừa dáo dác nhìn quanh.
Tới thấy Hứa Tịch, cô ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhón chân vẫy với anh ta.
“Hứa ca!”
“Tiệc đang vui , anh lại chạy về trường ?”
“Còn có người đang chờ đó… anh có về lại không?”
Là .
Giọng cô ta nhỏ.
Chắc là thấy tôi và Phó Hoài Đình.
Tôi cũng cuối cùng nhớ ra người con gái lưng trong video anh em Hứa Tịch từng gửi cho tôi là ai rồi.
là đấy.
ra,
thời gian qua, cô ta thật sự đang theo đuổi Hứa Tịch
Hứa Tịch thấy tôi không nói , liền giận dỗi bước đến bên .
Nắm lấy cánh cô ta, liếc mắt nhìn tôi.
Nghiến răng nói:
“ , em thích anh đúng không?”
“ mấy mượn cớ uống rượu và chơi thử thách lớn để tỏ tình với anh rồi còn .”
“ nay anh đồng ý với em, được chưa?”
một khoảnh khắc trống rỗng trên khuôn mặt, lập tức vỡ oà trong niềm vui sướng.
Cô ta lao đến, ôm chầm lấy Hứa Tịch.
vùi trong ngực anh ta, suýt nữa bật khóc.
Tôi thấy ê răng mất giây, rồi đột nhiên như sực nhớ điều .
Vô thức,
quay nhìn về phía Phó Hoài Đình.
Phát hiện cậu ấy vẫn đứng yên tại chỗ, bất động.
Khuôn mặt đầy sững sờ, như thể linh hồn vừa bay mất.
14
(1)
Tại lại thành ra thế với Đan Dao chứ?
Hứa Tịch cũng không hiểu nổi.
Anh chỉ biết rằng, ngay khoảnh khắc ở cổng nhà thể chất, nhìn thấy Đan Dao gật đồng ý lời tỏ tình của Phó Hoài Đình,
anh như “ong” một tiếng, như bị ai đó cầm búa tạ nện thẳng vào.
Ngực đau nhói, gần như không thể thở nổi ——