Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Sao lại như vậy được?

Không đúng mà?

Anh bám Đan Dao chặt như một đàn ông hẹp hòi, đến mức gần như đuổi hết con trai xung quanh cô ấy .

Nhưng chưa từng thấy cô Phó Hoài Đình có chút qua lại gì.

Huống hồ…

học bá kia còn là học sinh nghèo, ai cũng biết gia cậu ta khó khăn đến mức nào.

Hoàn toàn không phù hợp với tiêu chuẩn chọn người yêu của Đan Dao.

Có một giây, Hứa Tịch thấy cánh tay mình run lên bần bật.

Nếu không phải có người bạn giữ lại,

chính anh cũng không dám tưởng tượng mình sẽ ra chuyện gì trong giây tiếp theo.

Bạn anh nhỏ giọng dỗ dành.

“Hứa ca, bình tĩnh chút.”

“Chắc chắn Đan Dao chỉ đang bộ tịch thôi, sao có thể thật lòng thích cái họ Phó đó chứ!”

“Tụi em còn mua chuộc được bạn học cùng cô ấy, nghe nói cách đây không lâu cô ta còn nói sắp chịu không nổi rồi, đang định quay lại với anh đó!”

“Anh chờ thêm vài ngày nữa thôi, đảm bảo cô ta sẽ không nhịn nổi đâu!”

(2)

Nhưng người không nhịn được, hình như lại là Hứa Tịch.

một tuần trôi qua, phía Đan Dao vẫn có động tĩnh gì.

Mà trong còn đầu rộ lên tin đồn,

rằng Đan Dao với Phó Hoài Đình không chỉ đang yêu nhau, mà tình còn cực kỳ ngọt ngào.

Hứa Tịch không thể ngồi yên được nữa.

Anh đầu thường xuyên lướt diễn đàn .

Hoặc giả vờ “tình cờ” ngang qua học của người họ.

Lén lút hỏi han vài thông tin.

Nhưng những gì anh thấy nghe được… chỉ khiến anh càng phát điên ——

người đó đã đầu học cùng nhau.

Phó Hoài Đình giảng bài cho Đan Dao đến tận giảng đường đóng cửa.

Đan Dao còn bánh ngọt tặng cậu ta nữa.

Chưa hết, điều quá đáng là…

Một ngày nọ.

Anh tận mắt chứng kiến.

Đan Dao lấy thẻ cơm hộc bàn của Phó Hoài Đình ra, rồi tự tay nạp vào đó trăm nghìn.

Anh biết rõ.

Tuy nhà Đan Dao không nghèo, nhưng vì cha mẹ trọng nam khinh nữ,

cô ấy luôn muốn dành dụm tiền để thoát khỏi cái hoàn gia đình đó.

Đó cũng là một trong những lý do cô ấy từng theo đuổi anh.

Vậy mà giờ đây…

mê tiền , thực dụng ấy, lại cam lòng tiêu tiền vì Phó Hoài Đình?

lẽ, trong lòng cô, Phó Hoài Đình còn đáng quý tiền?

Chỉ nghĩ đến đó thôi, tim Hứa Tịch cũng run rẩy.

Sao anh có thể để chuyện xảy ra được chứ?

(3)

Tối hôm đó, Hứa Tịch uống nhiều rượu.

anh em thân thiết của anh đều có mặt.

Ai cũng biết tâm trạng anh không tốt, nên hầu như ai cũng cố gắng dành thời gian đến bầu bạn.

Nhưng đến giữa buổi.

Mọi người chợt phát hiện ra hình như có thêm một người không mời mà đến ——

Là Diệp Ưu, bạn học cùng với Đan Dao.

Không biết ai dẫn cô ta đến, nhưng cô ta tỏ ra thân quen, cứ dính lấy Hứa Tịch.

Hết cắt trái cây, đưa nước ấm, rồi lại lau mồ hôi, phe phẩy quạt cho anh — y như một cô bạn chính hiệu.

Loại con thế đây cũng không phải không có.

Nhưng thường thì đều bị Đan Dao đuổi rồi.

Giờ Đan Dao không có mặt, đám bạn Hứa Tịch thật sự cũng không biết phải xử lý thế nào.

Có người lẩm bẩm:

“Tôi thấy cô ta cũng được đấy, hay cứ để thử xem sao?”

“Thử cái gì mà thử, không thấy Hứa ca đang khó chịu muốn né xa luôn à!”

“Với lại người phải là thanh mai trúc mã của Phó Hoài Đình sao? Thấy quái quái!”

Quả thật Hứa Tịch bực.

Anh đâu có mù.

Chỉ sơ qua là biết cô có ý gì với mình.

Chủ động săn sóc như vậy, rõ ràng là đang có tình ý.

Anh không đáp lại, nhưng cũng chối.

Thật ra là đang giận.

Đan Dao có thể yêu đương thì anh bên cạnh có thêm vài cô cũng sao , đúng không?

Nhưng mỗi lần nghĩ đến Phó Hoài Đình ở lại đến tận sau giờ học,

đầu anh lại đau như búa bổ.

Anh không kìm được, bỏ dở buổi tiệc, gọi xe chạy thẳng đến .

Cho đến thấy Đan Dao kiễng chân định chạm vào môi Phó Hoài Đình,

anh mới thật sự không chịu nổi nữa.

Hét to gọi cô.

“Đan Dao!”

“Chờ anh với Diệp Ưu chính thức ở bên nhau rồi…”

“Dù em có cầu xin anh quay lại, anh cũng không quay đầu nữa!”

(15)

Sau Hứa Tịch Diệp Ưu rời .

Tôi thấy Phó Hoài Đình trông hơi thất thần, bèn kéo tay cậu ấy nhẹ một cái.

“Cậu không sao chứ?”

Dù sao cũng là thanh mai trúc mã nhỏ, nói không có tình là điều không thể.

Bây giờ tận mắt thấy cô ấy nhào vào vòng tay người khác, trong lòng chắc chắn sẽ khó chịu.

Tôi hiểu được giác đó.

Chỉ là, giờ đến Phó Hoài Đình được đón về nhà họ Phó vẫn còn vài tháng nữa.

Tôi chỉ có thể tiếp tục cố gắng, để cậu ấy nhớ tôi nhiều một chút.

Nhưng không ngờ.

Giây tiếp theo,

Phó Hoài Đình lại không hề nhắc đến Diệp Ưu.

Cậu ấy như bừng tỉnh, liếc tôi một cái, rồi nói ra một câu khiến tôi ngơ ngác.

“Căn bậc của 2.”

“Câu rồi đáp án là căn bậc của 2.”

—— Tôi đứng hình.

Gì cơ?

Căn bậc của 2 cái gì, tôi thật sự không theo kịp dòng suy nghĩ của cậu ấy nữa rồi.

Đầu óc trống rỗng.

Phó Hoài Đình thấy dáng vẻ ngây ngốc của tôi,

chỉ biết bất lực lắc đầu.

Thở dài một tiếng, giọng nói như thể đau lòng thay tôi.

“Đan Dao, cậu vẫn chưa hiểu hả?”

“Câu hỏi dãy số nãy cậu dùng sai phương pháp rồi, phải ôn lại cách dùng kỹ thuật triệt tiêu từng phần , hôm còn tổng hợp điểm cậu dễ nhầm mà.”

Tôi trợn tròn mắt,

vô thức kêu lên một tiếng.

“Phó Hoài Đình?”

“Cậu nãy giờ nghĩ tới cái đó à?”

Cậu ấy nghiêng đầu, cau mày tôi một cái.

“Chứ không thì sao?”

“Dãy số là dạng bài cậu yếu đó. tụi mình bước ra khỏi , đã bảo cậu về ôn lại rồi còn gì.”

Tôi cậu ấy đầu đến chân một lượt.

mới phát hiện, ngoài việc đeo chiếc balo của chúng tôi,

cậu ấy còn đang cầm cuốn vở tổng hợp lỗi sai của tôi, lật từng trang.

Cậu tiến lại gần một bước.

Giơ tay xoa đầu tôi.

Giọng nói dịu xuống.

nãy… người đó là bạn trai cũ của cậu à?”

“Xin lỗi, không biết mối quan hệ giữa người, cũng không rõ ý cậu thế nào, nên không lên tiếng ngăn cản.”

“Nếu cậu đồng ý, lần sau anh ta mà lại tới phiền, định sẽ lên tiếng .”

“Còn nữa.”

Một vệt đỏ xuất hiện trên mặt Phó Hoài Đình.

Cậu ấy xoa xoa vành tai, như có hơi ngại ngùng.

“Cậu đừng thấy nghiêm khắc quá.”

thật sự muốn giúp cậu cải thiện thành tích… mà thật ra, cũng có chút ích kỷ nữa.”

“Cậu nói là, đã yêu thì phải thường xuyên ở bên nhau à?”

“Vậy thì sau thi đại học, tụi mình phải học chung đấy nhé!”

Tôi không hiểu sao,

nhưng ngay khoảnh khắc Phó Hoài Đình nghiêm túc nói muốn cùng tôi học chung một đại học,

tim tôi lại đập thình thịch một cái.

Giờ phút , dáng vẻ cậu ấy cong môi cười nhẹ, non nớt dịu dàng,

thậm chí còn đáng yêu đứng cửa nhà thể chất hôm ấy để tỏ tình.

16

Không biết có phải nhờ được học bá kèm cặp hay không, mà thành tích học tập của tôi thật sự đầu tiến bộ.

lại còn tiến bộ nhanh.

đây phải cật lực học thuộc mới chen chân vào top 100, vậy mà kỳ thi giữa kỳ lần tôi đã lọt vào top 30.

Giáo viên chủ nhiệm còn đặc biệt lấy tôi ra tấm gương, khen ngợi một hồi lâu.

Tập trung là khen điểm số môn Toán Lý của tôi.

Tôi quay đầu về phía Phó Hoài Đình.

Cậu ấy như nhận được gì đó, cũng nhẹ nhàng nháy mắt với tôi một cái.

Mọi chuyện dường như đang tiến triển theo chiều hướng tốt ——

Cho đến

Chuyện xảy ra.

Bà nội của Phó Hoài Đình đột nhiên trở bệnh nặng .

(17)

Ở bên Phó Hoài Đình lâu ngày, cộng với những thông tin nhỏ lẻ đám bình luận,

tôi cũng dần dần hiểu rõ về hoàn gia đình hiện tại của cậu ấy ——

Phó Hoài Đình bị cóc, cậu mới khoảng ba, bốn tuổi.

cóc đó chủ yếu chỉ vì tiền nên không tổn hại gì đến cậu.

Tùy chỉnh
Danh sách chương