Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Con rắn tôi dạo này có chút không đúng.
Nó cứ hay rình mò muốn trộm iPad tôi, mấy lần suýt nữa tự đập bể đầu.
Tôi bèn khóa, giả vờ tình đặt cạnh , rồi lắp sẵn camera HD.
Kế tiếp, tôi ngồi bật dậy trên giường–
Nó có một cái “tiểu xà thư” riêng!
Tôi thấy nó cố hết sức dùng chóp gõ màn , gõ ra:
【Chủ nhân gần đây cứ tôi chạm vào thấy tê tê giật giật, cho cô ấy biết đó là do miếng lót sưởi bị rò ?】
Còn đính kèm một tấm ảnh tự chụp.jpg
Chưa đầy một giây, phía dưới đã mấy trăm bình luận, toàn rắn khác vào cười nhạo.
“Loài rắn cỏ mày đào đâu ra chủ nhân, còn cả lót sưởi? Lừa anh em thì còn nghe được, đừng tự lừa chính mình.”
______
Ngày hôm sau, tôi cẩn thận nó, phát hiện nó trốn góc tối, cuộn chặt thành một cục.
Khỏi cũng biết, nó đến phát “tự kỷ” rồi.
1
Anh trai tôi mất vì tai nạn xe, chỉ còn mình tôi.
Tôi thường xuyên thắp nhang cho anh và ba mẹ.
Hôm ấy, đang đường, tôi ý giẫm một đoạn ống nước, còn nghĩ cái ống to dữ.
xuống thì–hóa ra là một con rắn!
Tôi sợ chết khiếp, theo phản xạ nhặt cây gậy bên cạnh, phòng nó .
Ai ngờ con rắn chỉ liếc tôi một cái, rồi bò thẳng.
Tôi: “???”
Đêm đó tôi mơ thấy nó có “tiểu xà thư”, đăng bài tố tôi giẫm nó. Bên dưới toàn rắn vào chửi.
【Không thì thôi, đừng lên đây khóc lóc】
【Đừng có đưa cho tôi thứ hèn nhát】
【Xác định là đồ dụng, đến độc tuyến cũng đau】
Rồi còn bảo cho nó vào nhóm “Phế vật”, định kỳ kiểm tra.
Con rắn đến xỉu.
Tôi cười tỉnh giấc mơ.
Trước kia tôi sợ rắn lắm, vậy giờ thấy… cũng đáng yêu đấy chứ?
Ai ngờ cửa, con rắn đó lếch thếch mò tới!
Nó cuộn mình thành một , treo trước cửa tôi đang “tự treo cổ” để chứng minh mình không kẻ hèn.
Tôi buồn cười bất lực.
Muốn gỡ nó xuống, ai ngờ nó sợ quá, định hù tôi thì trúng chính… mình. Kết quả, gãy xương.
Tôi: “……”
Nó còn hùng hổ trườn tới, há miệng “xì xì” và chìa ra cho tôi xem.
Ý gì đây?
Bị tôi giẫm thì coi báo thù, giờ tự mình cũng bắt tôi chịu trách nhiệm á?
nghĩ , nếu hôm đó tôi không giẫm, chắc nó cũng chẳng chạy xa để “treo” trước cửa tôi.
lòng tôi giằng co.
Rắn ơi rắn, nhỡ nó tôi thì ?
Đúng lúc đó, ông thợ lắp điều hòa ở tầng trên ngang, thấy liền sáng mắt:
“Ô, rắn cỏ nè! Mang về nấu súp Long Phụng thì ngon hết biết!”
Con rắn chết sững, cũng không run nổi nữa.
Tôi cũng ngớ ra.
Thấy ông thợ định đưa tay chụp, tôi vội ngăn :
“Thầy ơi, con này có độc đó, đó!”
Ông ta hờ hững:
“Không , rắn cỏ , hại.”
Thấy nó sắp toi mạng, tôi lập cởi áo, chụp lấy nó nhét vào túi đựng trà sữa, ôm chạy vào .
“Đây là thú cưng tôi!”
Ông thợ bực bỏ :
“Biết vậy sớm, phí công tao!”
……
Đóng cửa xong, tôi với cái túi trên đất cứ nhau.
Túi khẽ động.
Nó hé cái đầu nhỏ xíu ra, run rẩy tôi.
Tôi: “Giờ đây?”
Tôi bèn lôi thoại, chụp , tìm loại rắn, tra luôn trên mạng cách rắn, rồi lân la tìm phòng khám thú cưng cho động vật lạ.
Cuối cùng run rẩy gắp nó bằng đũa, nhét vào mang khám.
Tới đây rồi, đành chịu trách nhiệm thôi.
……
bệnh viện, tôi dè dặt hỏi bác sĩ:
“Con mèo con chó mổ xong đều đeo chống liếm, vậy rắn có cần không ạ?”
Bác sĩ thấy nhiều rồi, bình tĩnh hỏi ngược:
“Cô thấy trên nó có chỗ nào móc vào chưa?”
Tôi xấu hổ, lén đặt xuống cái cổ đang cầm.
Thanh toán xong, bốn con số.
Mẹ kiếp! Bệnh viện thú cưng đúng là chém đẹp!
Nửa ngày sau, tôi lết xác xách theo đống đồ rắn, một túi chuột sữa, thêm cái rắn mới về .
Nếu đây là cách nó trả thù, thì nó thành công rồi.
……
Đêm đó, nó chứng minh mình chẳng đồ dụng.
Nửa đêm, tôi nghe phòng khách có tiếng sột soạt, mơ mơ tỉnh tỉnh mắt thì thấy một cái bóng xám vụt qua .
Tôi hét ầm lên.
Chớp mắt thôi, nó đã dễ dàng đội nắp cái “ chống trốn” tôi tưởng an toàn, phóng tia chớp đuổi theo cái bóng xám.
Thành công tóm được rồi còn quanh một , tướng quân thị sát lãnh thổ.
Cuối cùng, nó “bịch” con chuột xuống ngay trước mặt tôi, kiêu ngạo “xì xì xì–”
Tôi nó, cái rắn giá trên trời.
Trời ạ, sụp đổ rồi.
Tôi phát hiện con rắn này có gì đó không bình thường.
Nó hứng thú với iPad và thoại tôi?
Mỗi lần tôi nằm trên sofa chơi thoại, nó lén lén lút lút thò cái đầu nhỏ ra, đang rình xem trộm.
Không biết nhiều lần thoại tự động bật chế độ chụp , ở viền màn còn in hai lỗ nhọn, ngay cả kính cường lực chống nổ cũng bị nó nát.
album ra, bên toàn là ảnh tự sướng cận mặt … một con rắn.
Kẻ gây chuyện là ai–thật khó đoán ghê.
Đặc biệt là khi tôi ngủ, nó luôn muốn trộm iPad, suýt nữa nhiều lần rớt trúng đầu mình.
Tôi rất tò mò, không biết nó định gì.
là tôi khóa, giả vờ tình để bên cạnh , còn lắp sẵn camera HD.
Nửa đêm, quả nhiên nó ép dẹp chui qua khe kính , rồi rất thuần thục dùng chóp chạm sáng màn iPad.
Ngay giây tiếp theo, tôi bật dậy trên giường–
Nó có một cái “tiểu xà thư”!
Tôi thấy nó rất cố gắng dùng gõ chữ:
【Chủ nhân gần đây cứ tôi sờ vào thấy giật tê tê, cho cô ấy biết đó là do miếng lót sưởi rò ?】