Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
2
Còn đính kèm thêm một tấm ảnh chụp.jpg
Chưa đầy một giây, phía dưới đã mấy trăm bình luận chế giễu:
“Loài rắn cỏ như mày kiếm đâu ra , còn lót sưởi nữa chứ? Lừa anh em thì , đừng lừa chính .”
Ngày hôm sau, tôi rón rén nó, phát hiện nó trốn góc tối cuộn chặt thành một cục.
Rõ ràng tức phát “ kỷ” .
Tôi thật sự quá tò mò.
lúc rắn cỏ đang ngủ, tôi lén “tiểu xà thư” của nó ra .
Ảnh đại diện là một tấm sướng.
một cái là biết dùng răng điện thoại chụp kiểu siêu cận mặt.
Kéo thêm, tôi thấy đúng cái bài đăng của con rắn bị tôi giẫm bẹp mơ hôm trước!
Hóa ra đó không phải giấc mơ!
Rắn cỏ vốn là loài có nhu cầu chia sẻ rất cao.
mà–
Mỗi một dòng nó đăng.
Đều bị rắn khác đưa thẳng vào nhóm “Phế vật”.
Ví dụ như:
【Hôm nay đang ăn thì có người ! Tôi cố ăn cố gắng lắc đuôi, cuối cùng cũng dọa người mất!】
Tôi đọc mà cạn lời: rắn bình thường bị giật thì nhả mồi bỏ chứ???
càng về sau, tôi cười không nổi nữa.
Bị lũ trẻ con lấy đá ném máu chảy .
Bị mèo nhà người ta dí .
Lần này tìm tôi, là lần tiên nó dũng cảm… làm một cái vòng hoa.
Kết quả đứt đuôi .
……
Tôi lật từng dòng, càng càng thấy xót.
Hóa ra ở thành phố, đời sống của rắn thật sự chẳng dễ dàng gì.
số ít người nuôi chúng làm thú cưng, thì đa số khi thấy rắn, phản ứng tiên của con người không phải hét , thì cũng là nhặt đá ném.
Nói thẳng ra, cho dù là rắn độc, chúng người cũng vì bị dọa gần , nghĩ “cùng lắm thì trước khi cũng phải một cái”.
mắt chúng, con người quá lớn.
Sợ còn không kịp, sao dám động tấn công chứ?
Tôi con rắn cỏ đang nằm ngủ ngửa bụng bên cạnh .
Thôi vậy, hôm nay cho nó thêm một con chuột đông lạnh.
Đúng lúc đó, thông báo tin nhắn riêng trên “tiểu xà thư” của nó sáng , nó không tỉnh, vô thức dùng chóp đuôi gãi , lật ngủ tiếp.
Tôi tôn trọng sự riêng tư của nó, khẽ khàng đặt iPad chỗ cũ.
Kết quả là lúc tôi đi phỏng vấn về, phát hiện–
Con rắn biến mất !!!
Tôi cuống mức xoay vòng vòng, lục tung cả căn nhà, sợ nó chui vào tủ quần áo nên ngay cả mớ đồ đông đã đóng gói cũng bị tôi lôi ra quăng hết, kết quả chẳng thấy đâu.
Cái loài này không biết kêu, tôi gọi nó cũng mặc kệ!
Tôi sắp tuyệt vọng !
May mà chợt nhớ ra còn có camera thú cưng, thì trời đất như sụp xuống.
thế mà chui ra !
Đây là Quảng Đông, nó mà ra thật thì có nước bị đem nấu canh thôi!!!
Khoan đã–
Tôi chợt nhớ tới “tiểu xà thư” trên iPad, may mà còn đăng nhập , khung tin nhắn riêng ra .
Hóa ra nó bị một con rắn khác hẹn đi chơi.
Ảnh đại diện đối phương là một con rắn trắng đỏ cực hiếm.
Nói khéo thì: “Béo ú đáng yêu quá–giống cực hiếm đó nha!”
Nói thẳng thì: “Nó ngoằn ngoèo trông chẳng khác gì con giòi bự có hoa văn.”
Hai đứa cùng nổi tiếng ngốc nghếch, còn thích đuôi, khó trách hợp nhau thế!
Mà rắn cũng khá lễ phép:
“Xin chào, tôi thấy bài bị người giẫm của bạn mục ‘rắn gần đây’. Bạn có kinh nghiệm sinh tồn nhiên không? Tôi biết cách vượt hộp nuôi thôi, của tôi hình như ngất xỉu , có thể tôi cách ra tìm người cứu không?”
vốn là con rắn nhiệt tình:
“ thôi! Bạn ở đâu?”
“Để tôi dạy bạn cách cửa nhé, –”
?
Rắn báo địa … trời ạ, ngay tầng 31 trên nhà tôi.
Tôi lập tức lao ra khỏi cửa.
…Chưa bàn việc nó có chạm nút thang máy hay không.
Nghĩ , một con trị giá 10 ngàn, một con trị giá một nồi canh, cùng nhau ra thì của nó còn có thể treo thông báo “tìm thấy thưởng hậu hĩnh”, may ra cứu đứa nhỏ.
Còn thì sao? Tôi biết đi đâu vớt nó từ nồi canh đây!!!
Tình huống khẩn cấp!
Chuông thang máy “ding” một cái, tôi lao ra đã chạm mặt đang hì hục bò cầu thang ngược .
“……trời đất ơi.”
Nó thấy tôi thì ngẩn người.
Đúng lúc đó, cửa sau lưng tôi kẽo kẹt ra, một cái nhỏ trắng đỏ thò ra–rắn .
thấy tôi, nó cứng đờ toàn thân, lè lưỡi, lật bụng giả liền… đúng là diễn viên gạo cội.
Tôi , nó tôi. Trước khi nó kịp quay bỏ , rắn vì lo cho mà vượt qua bản năng sợ hãi, rưng rưng bò dậy.
“…… .”
?
Không hiểu, cần phải “tiểu xà thư”.
hiểu, nó tội nghiệp tôi, còn rắn thì run giả từng bước bò gần.