Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tháng Bảy ở thành phố A không bắt đầu bằng những tiếng ve sầu gào thét, mà bằng một trận mưa rào bất chợt vào buổi xế trưa.
Cả ngôi Trung học số 7 chìm vào một sự tĩnh kỳ lạ, những dãy hành lang vắng ngắt, tĩnh của một nơi trút những gánh nặng nghìn cân.
Mưa xối xả gột rửa dày những nhành hoa giấy muộn màng, dịu đi nóng hầm hập của nhựa đường bốc hơi. Không khí lúc này sực nức mùi đất ẩm và mùi của sự chờ đợi đang căng lên như một dây cung sắp đứt.
Hôm nay là ngày công kết quả tuyển sinh đại học.
Lâm Tuệ cổng , đôi bàn tay cô vẫn theo thói quen cũ, vân vê chiếc chun buộc tóc màu xanh cổ tay. Cô nhìn vào màn chiếc máy , trang web của Sở giáo d.ụ.c vẫn đang quay vòng tròn vì quá tải.
Tích-tắc… tích-tắc…
Tiếng hồ trong đầu cô lại vang lên, nhưng lần này nó không còn khiến cô nghẹt thở. Nó nghe như một nhịp trống rộn ràng, một giai điệu thúc giục cô tiến về phía .
“Đừng hỏng chun , tôi chỉ nhặt lại cho cậu một lần thôi.”
Giọng của Hứa Ngụy vang lên từ phía sau. Anh tới, vẫn là chiếc áo sơ mi trắng quen thuộc nhưng giờ đây cổ áo đã không còn cài kín mít như . Trông anh nhẹ nhõm hơn, đôi mắt đen sâu thẳm không còn những màng sương của sự lo âu.
“Tra chưa?” – Anh hỏi, giọng trầm ổn.
“Chưa, nghẽn mạng rồi.” – Lâm Tuệ bĩu môi, rồi đột ngột quay sang nhìn anh.
Trong phòng, chiếc máy cũ kỹ đang phát ra tiếng quạt gió kêu rè rè. Cô không dám nhìn vào màn . Ánh sáng xanh từ máy hắt lên gương mặt cô, soi rõ sự lo âu trong đôi mắt vốn luôn rạng rỡ.
Hứa Ngụy ngay sau cô. Anh không nhìn màn , cũng không nhìn kết quả. Ánh mắt anh đặt gáy của Lâm Tuệ, nơi những sợi tóc con bị mồ hôi bết lại. Anh đưa tay lên, định chạm vào nhưng rồi khựng lại giữa không trung. Khoảng cách mười centimet ấy chính là vực thẳm mà anh phải vượt qua bằng ván cược “Top 10” của mình.
mẹ Hứa Ngụy ngồi băng ghế chờ ở hành lang. Hứa vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, tay lật giở một bản hồ sơ dự án, nhưng đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía cửa phòng máy . Bà Thẩm thì im , đôi bàn tay đeo nhẫn kim cương đắt giá đang vân vê chiếc khăn tay lụa, đôi mắt bà thỉnh thoảng lại chạm vào gò má của Lâm Tuệ – nơi vết đỏ từ tát tháng đã lặn đi từ lâu nhưng ký ức về nó vẫn còn nóng hổi.
Tách.
Tiếng chuột máy vang lên khô khốc. Thầy chủ nhiệm đẩy gọng kính, giọng run run vì xúc động: “Hứa Ngụy… hạng 2 toàn khối. Điểm Toán: Tuyệt đối.”
Lâm Tuệ thở hắt ra một hơi, đôi vai cô trùng như thể trút cả một ngọn núi. Cô xoay người lại, nhìn Hứa Ngụy. Anh vẫn , gương mặt không một chút biểu cảm, nhưng Lâm Tuệ thấy l.ồ.ng n.g.ự.c anh đang phập phồng dữ dội. Anh đã thắng. Anh không chỉ vào Top 10, anh còn ở vị trí mà không một ai – kể cả anh – có thể dùng quyền lực hay tiền bạc để bác .
“Còn em… Lâm Tuệ…” Thầy chủ nhiệm mỉm cười, “Chúc mừng em. Nguyện vọng 1, Đại học Ngoại ngữ thành phố . vặn điểm chuẩn.”
Tiếng mưa ngoài kia bỗng nhiên nghe thật êm dịu. Lâm Tuệ không hét lên, cô chỉ lẽ để những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài má. Cô đã không để anh phải đơn độc. Cô đã giữ đúng lời hứa, cùng anh tiến về phía .
Hứa dậy, vào phòng. nhìn vào màn máy hồi lâu, rồi quay sang nhìn con trai mình. Sự im kéo dài như hàng thế kỷ. Cuối cùng, không về ngành Kiến trúc, cũng không nhắc đến Anh Quốc. chỉ khẽ vỗ vai Hứa Ngụy – một cử chỉ vụng về mà anh chưa từng nhận trong suốt 18 năm qua.
“Lựa chọn của con… hy vọng con sẽ không ta thất vọng.”
Bà Thẩm đến cạnh Lâm Tuệ. Lần này, bà không tát cô. Bà lấy chiếc khăn tay lụa, nhẹ nhàng đưa cho Lâm Tuệ. “Lau nước mắt đi. Trông cháu… chẳng giống một sinh viên thành phố chút nào.” Giọng bà vẫn kiêu kỳ, nhưng lạnh lẽo đã vơi đi quá nửa. Bà biết mình đã thua sự kiên trì của hai đứa trẻ này.
Khi mẹ đã rời đi, Hứa Ngụy và Lâm Tuệ quay trở lại học 12A1.
Ngôi lúc này vắng ngắt. Những dãy hành lang từng rộn rã tiếng cười giờ chỉ còn lại bóng tối và hơi ẩm của cơn mưa. Họ vào , đi về phía dãy bàn thứ ba từ dưới lên – nơi có đường kẻ phân cách bằng b.út bi xanh vẫn còn mờ nhạt mặt gỗ đã sờn.
Lâm Tuệ ngồi chiếc ghế gỗ quen thuộc. Cô cúi nhìn vào ngăn bàn. mỏng đã bắt đầu phủ lên . Cô lấy từ trong túi ra một lọ mực và cây b.út chì cũ – thứ bùa hộ mệnh của cô trong những ngày thi.
“Hứa Ngụy, cậu có nhớ bí mật của tớ không?” Cô khẽ hỏi, tay bắt đầu lên mặt bàn gỗ.
Hứa Ngụy bên cạnh, anh lẽ quan sát những ngón tay của cô. “Vòng tròn tâm?”
“Ừ.” Lâm Tuệ , giọng cô vang vọng trong căn phòng trống. “Tớ từng nó để ngăn cách mình với thế giới, để tiếng tích tắc không tớ phát điên. Nhưng bây giờ…”
Cô một vòng tròn tâm thật lớn, nhưng ở ngay giữa tâm, cô không để trống nữa. Cô một trái tim nhỏ xíu bằng mực tím, và bên cạnh là một ký hiệu nhỏ: một chiếc hồ không có kim.
Hứa Ngụy cầm lấy cây b.út từ tay cô. Anh cúi người , mái tóc anh chạm nhẹ vào trán cô, mang theo mùi bạc hà thanh khiết đã trở thành niềm an ủi duy nhất của cô suốt mùa hè. Ở bên dưới của cô, anh viết một dòng chữ bằng nét chữ cứng cáp, lạnh lùng nhưng chứa đựng sự dịu dàng vô hạn:
“Thế giới này xám xịt, nhưng em là dải màu duy nhất mà tôi nhìn thấy.”
Anh đặt cây b.út , rồi từ từ l.ồ.ng chiếc chun buộc tóc màu xanh sờn cũ – thứ anh đã giữ từ ngày thi – vào cổ tay Lâm Tuệ.
“Cám ơn cậu vì đã không để tôi sang Anh một mình.” Anh thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai cô.
Lâm Tuệ ngẩng đầu lên. Ánh nắng sau cơn mưa bỗng nhiên bừng sáng qua ô cửa sổ, rọi thẳng vào ngăn bàn, những hạt li ti nhảy múa như những đốm sáng thần tiên. Cô nhìn thấy Hứa Ngụy đang mỉm cười – một nụ cười rạng rỡ không còn che giấu, không còn mang theo gánh nặng của sự hoàn hảo.
“Hứa Ngụy, cậu nhìn kìa!” Cô chỉ tay lên . Sau cơn mưa, một dải cầu vồng nhạt nhẽo xuất hiện giữa những đám mây màu chì. “Cậu có nhìn thấy nó không?”
Hứa Ngụy nhìn theo hướng tay cô. Trong mắt anh, vẫn là một mảng xám đục, cầu vồng chỉ là những vệt màu xám khác nhau về sắc độ. Nhưng anh không còn thấy buồn nữa. Bởi vì anh đang nắm lấy tay Lâm Tuệ, và anh biết màu sắc thực sự không nằm ở võng mạc, mà nằm ở nhịp tim đang đập rộn ràng trong l.ồ.ng n.g.ự.c mình.
“Tôi thấy rồi.” Anh dối, nhưng là lời dối hạnh phúc nhất đời anh. “Nó rất đẹp.”
Họ dắt tay nhau ra khỏi học, tiếng gót giày vang vọng hành lang như nhịp đếm cuối cùng của thời học sinh. Phía sau họ, căn phòng 12A1 khép lại, những ngăn bàn đầy vẫn nằm , cất giữ những bài toán chưa giải xong, những lá thư chưa gửi và một tình yêu đầu đời kịp nảy mầm từ những đớn đau.
Dưới gốc cây ngô ở cổng , Lâm Tuệ dừng lại, cô nháy mắt tinh nghịch: “Này, Hứa học bá, ở thành phố … cậu có cho phép tớ tiếp tục ‘vô tri’ không?”
Hứa Ngụy siết c.h.ặ.t t.a.y cô, kéo cô đi về phía trạm xe buýt đang tới.
“Tùy cậu. Nhưng ‘’ này sẽ không giải bài tập hộ cậu cả đời đâu. Cậu phải tự học cách… yêu tôi cho t.ử tế vào.”
Lâm Tuệ bật cười, tiếng cười trong trẻo hòa vào gió hè, bay xa mãi tận chân thành phố A.
Mùa hè năm mười tám tuổi khép lại không phải bằng sự chia ly ở sân bay, mà bằng hai tấm thẻ sinh viên nằm cạnh nhau trong một chiếc ví cũ, và một tương lai rực rỡ sắc màu đang chờ họ ở phía – nơi những vòng tròn tâm cuối cùng cũng tìm thấy tâm điểm của mình.
Lâm Tuệ cảm thấy trái tim mình như nổ tung thành hàng vạn mảnh nhỏ, mỗi mảnh đều lấp lánh như những ngôi sao rơi dưới cơn mưa rào năm ấy. Tiếng tích tắc trong đầu cô giờ đây hoàn toàn biến mất, thay vào là một sự bình yên tuyệt đối.
Họ cùng nhau dọn dẹp ngăn bàn lần cuối. Lâm Tuệ lấy ra những bức tranh nguệch ngoạc, Hứa Ngụy lấy ra những tờ nháp công thức. Họ để lại một ngăn bàn trống rỗng, nhưng trái tim họ đã đầy ắp những kỷ niệm.
Khi ra khỏi cổng , Lâm Tuệ bỗng dừng lại, cô nhìn lên xanh ngắt của thành phố A.
“Hứa Ngụy, cậu nhìn kìa! Hôm nay xanh lắm đúng không?”
Hứa Ngụy cũng nhìn lên. Trong mắt anh, vẫn là một mảng màu xám xanh trầm mặc. Nhưng anh không còn thấy buồn nữa. Vì anh thấy Lâm Tuệ đang cười rạng rỡ dưới , và nụ cười của cô chính là sắc màu chân thực nhất mà anh từng sở hữu.
Anh nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau.
“Ừ, xanh lắm.”
Họ dắt tay nhau đi về phía trạm xe buýt, lại sau lưng Trung học số 7, lại những kỳ thi nghẹt thở và những ngăn bàn đầy . Phía họ là thành phố rộng lớn, là những giảng đường mới, và là một hành trình dài mà họ sẽ không còn phải đi một mình.
Mùa hè năm 12 khép lại bằng một nụ hôn trán và một kết quả ngọt ngào. Có thể Hứa Ngụy sẽ mãi mãi không phân biệt màu đỏ của hoa phượng hay màu xanh của lá ngô , nhưng anh biết chắc chắn một điều: Chừng nào Lâm Tuệ còn ở bên cạnh, thế giới của anh sẽ không bao giờ chỉ có hai màu đen trắng.
Câu chuyện về tin nhắn “Gọi đi” đã kết thúc, nhưng câu chuyện về tình yêu của họ thì chỉ mới bắt đầu.
———
NGOẠI TRUYỆN
Một năm sau, tại một quán cà phê nhỏ đối diện cổng Đại học Ngoại ngữ thành phố .
Lâm Tuệ đang ngồi gõ máy , miệng vẫn lầm bầm học từ vựng. Hứa Ngụy ngồi đối diện, đang đọc một cuốn sách tâm lý dày cộm.
Bỗng nhiên, điện thoại của Lâm Tuệ rung lên. Một tin nhắn WeChat từ người ghim đầu danh sách:
[Hứa Ngụy: Ha ha ha, anh thích em.]
Lâm Tuệ bật cười, cô ngước lên nhìn anh. Hứa Ngụy vẫn cúi đầu đọc sách, nhưng đôi tai anh đã đỏ ửng lên.
Cô cúi , gõ nhanh một câu trả lời:
[Lâm Tuệ: Gọi đi!]
Hứa Ngụy ngẩng đầu, ánh mắt họ chạm nhau giữa không gian ngập tràn mùi cà phê và ánh nắng tháng Chín.
Họ cùng bật cười, một tràng cười sảng khoái và trong trẻo như chính thời thanh xuân mà họ đã từng đi qua cùng nhau.
– HOÀN VĂN –